Chương 40: Tèn tén ten! Người chị em thiện lành của bà đã quay lại rồi đây!
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:26
Mọi chuyện diễn ra đúng như những gì Thẩm Nguyên dự đoán.
Đến tối, xấp bài kiểm tra Toán tuần đã được phát xuống.
- Ha ha, thời khắc sung sướng đến rồi đây!
Chu Thiếu Kiệt nhìn xấp bài thi đang được truyền dần xuống phía sau, gương mặt lộ rõ vẻ hớn hở đầy mong đợi.
- Nguyên ơi, đoán xem mày được mấy điểm?
Thẩm Nguyên liếc mắt khinh bỉ:
- Chắc chắn là thấp hơn mày.
- Ấy ấy, nói thế nghe mất hứng vãi.
- Chứ không phải mày đang định xây dựng hạnh phúc trên nỗi đau của tao đấy à?
Chu Thiếu Kiệt tìm thấy bài của mình, vừa chuyền đống còn lại xuống dưới vừa phân trần:
- Tao dù sao cũng từng dạy mày học, giờ phải kiểm tra thành quả tí chứ.
Thẩm Nguyên không thèm chấp, lật đật tìm bài của mình trong xấp giấy.
- 91 điểm?!
Thẩm Nguyên sững sờ mất vài giây, rồi ngay lập tức cầm tờ đề Toán quơ quơ giữa không trung, suýt thì hét toáng lên vì sung sướng.
Mẹ kiếp, qua môn rồi anh em ơi!
Đề 150 điểm, 90 là đạt yêu cầu, cậu vừa khéo giẫm vạch mà qua.
Phê vãi chưởng!!!
Chu Thiếu Kiệt ngó sang con số trên bài của Thẩm Nguyên, làm động tác "Hoang Thiên Chỉ" khinh bỉ:
- Thằng ranh này, có 91 điểm mà cũng bày đặt gáy bẩn à?
Thẩm Nguyên vênh mặt lên:
- Gáy cái gì? Tao bảo là tao thi không tốt cơ mà! 91 điểm thì không phải là điểm à? Hả?
- Phi!
A Kiệt bĩu môi:
- "Thi không tốt" là từ dùng cho những đứa có thành tích ổn định, còn cái điểm này của mày á, nó đã vả chết tươi cái phiên bản "học tra" ngày xưa của mày rồi đấy.
A Kiệt vừa dứt lời đã thấy khóe môi Thẩm Nguyên nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Hỏng rồi, mắng thế này chỉ làm thằng ranh này thêm sướng thôi.
Thẩm Nguyên hiện tại đúng là đang rất phê.
Thực ra ngoại trừ môn Toán ra, thành tích các môn khác của cậu vẫn khá ổn định. Tiếng Anh luôn giữ mức 145, Ngữ văn trên 110, ba môn tự nhiên còn lại đều bảo trì ở mức trên 80. Cộng dồn đống điểm lẻ tẻ đó lại, ngoại trừ Toán ra thì cậu đã có trong tay tầm 510 điểm rồi.
Phần còn lại hoàn toàn phụ thuộc vào "sắc mặt" của môn Toán.
Lần này môn Toán "nể mặt" phết, Thẩm Nguyên nhẩm tính sơ sơ tổng điểm của mình đã chạm mốc 600 rồi!
Tốt lắm, cuối cùng cũng thoát kiếp "chó hoang" ven đường rồi nhé.
Tất nhiên, kết quả cuối cùng vẫn phải đợi kỳ thi tháng tới mới biết được.
Vừa kết thúc tiết một, Thẩm Nguyên đã vội vàng "triệu tập bát phương", đi khắp lớp để thông báo tin vui. Nhưng đáp lại cậu chỉ là những ánh mắt đầy vẻ coi thường.
- Chỉ thế thôi á?
- 91 điểm mà cũng gọi là tin vui được à?
- Chuẩn luôn, tao mà thi 140 điểm là đã thấy nhục như nhà có tang rồi đây này.
A Kiệt vừa dứt lời, không gian xung quanh bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ.
Giây tiếp theo, một tiếng hô vang lên:
- Aruba nó!
Trác Bội Bội nhanh như cắt nhường đường, đám nam sinh lập tức xông vào khiêng A Kiệt ra khỏi chỗ ngồi, vòng qua cửa sau rồi phi thẳng ra cửa trước phòng học.
- Trẫm không sai! Sai là lũ "rau chó" môn Toán các ngươi! Các ngươi đang ghen tị với tài hoa của trẫm đúng không!!
Giữa tiếng gào thét khàn cả giọng của A Kiệt, đại biểu tỷ Dương Dĩ Thủy đang chấm bài trong văn phòng cũng phải thò đầu ra xem có chuyện gì.
A Kiệt như vớ được cọc chèo, mếu máo kêu cứu:
- Thủy tỷ! Thủy tỷ cứu em với!!
Đại biểu tỷ liếc nhìn một cái, rồi thản nhiên buông một câu:
- Mấy đứa cứ tiếp tục đi.
Vừa nhìn thấy Chu Thiếu Kiệt, trong đầu Dương Dĩ Thủy lại vang lên cái câu "Bà chị già Thủy Thủy".
Cứ để bọn nó hành cho ra bã đi, tốt nhất là treo luôn lên cửa ấy.
Trong lúc A Kiệt đang gặp nạn, Thẩm Nguyên lại đang lượn lờ quanh chỗ ngồi của Lê Tri.
Vị "Tế tự của nỗi đau" lúc này lại chẳng buồn gieo rắc thống khổ cho ai, mà đang mải mê nghịch điện thoại.
Dù sao cũng là cuối tuần mà.
Vừa mới trải qua màn "tẩy lễ" điểm Toán của Lão Chu xong, cũng nên để đám bạn học được thư giãn nốt giờ tự học tối nay. Lê Tri tự nhủ mình cũng nên tích chút đức, biết đâu sau này lại được "độ" thêm vài điểm trong kỳ thi đại học.
Nghe bảo bên mấy lớp thường, hội học sinh còn treo cả ảnh Conan trước khi thi, rồi làm mấy cái nghi thức cầu khẩn kỳ quái. Đúng là nước đến chân mới nhảy mà.
Lê Tri dĩ nhiên không làm mấy trò đó, cô nàng chẳng cần "nhảy" cũng thừa sức qua. Nhưng cô vẫn muốn hỏi một câu: Làm thế nào để điểm số luôn ổn định trên mức 700 nhỉ?
Chẳng lẽ phải share ảnh cá chép cầu may sao?
Trẻ không nỗ lực, già đi share ảnh cá chép.
Nhắc đến cá chép, Lê Tri ngước mắt lên, bắt gặp Thẩm Nguyên đang đi tới đi lui quanh mình với vẻ mặt hớn hở. Ngay khi ánh mắt hai người sắp chạm nhau, Lê Tri lại cúi đầu nhìn điện thoại.
Chẳng buồn tiếp chuyện.
Thi được có 91 điểm mà cũng bày đặt đắc ý đi khoe khắp nơi, đúng là cái đồ nam sinh cấp ba ngốc nghếch.
Thẩm Nguyên thấy Lê Tri cúi đầu, đang định mở miệng trêu chọc thì thấy cô nàng đặt điện thoại xuống, cầm tờ bài thi Toán lên bắt đầu gấp giấy.
Gấp một đường, rồi lại gấp thêm một đường, sau đó giơ cao lên.
Thẩm Nguyên lập tức đứng hình khi nhìn thấy con số đỏ chót trên đó.
150 điểm. Tuyệt đối.
Mẹ nó, không lượn lờ nữa, về chỗ thôi.
Thấy Thẩm Nguyên lủi thủi rút lui, khóe môi Lê Tri khẽ nhếch lên một nụ cười thắng lợi, rồi lại tiếp tục lướt điện thoại.
- Tri Tri, sao bà biết Thẩm Nguyên định lại gần tìm bà thế?
Lê Tri ngẩng đầu nhìn Hà Chi Ngọc, thản nhiên đáp:
- Tớ là "mẹ" nó mà, sao lại không hiểu tính nó được.
Hà Chi Ngọc gật đầu cái rụp, tỏ vẻ "tớ hiểu mà". Hai cái người này, xưng hô với nhau đúng là chẳng ra làm sao cả. Nhưng mà... thế này cũng tốt mà nhỉ?
Hà Chi Ngọc quay đi, lén lút ghi lại vào bản ghi nhớ trong điện thoại:
【 Những xưng hô thay đổi xoành xoạch giữa họ thực chất chẳng mang ý nghĩa cụ thể nào cả. Dù là gì đi nữa, thì cái logic cốt lõi kết nối họ chưa bao giờ thay đổi. 】
Gương mặt Hà Chi Ngọc hơi ửng hồng, ngón tay nhanh nhẹn gõ thêm hai chữ cuối cùng lên bàn phím ảo:
【 Phát đường. 】
Là thành viên cốt cán của Hội gặm học, việc thường xuyên nạp thêm "đường" vào tinh thần đã trở thành kỹ năng sinh tồn tất yếu của họ. Cho dù chỉ là một chút cảm giác CP nhỏ nhoi nhất, cũng sẽ được họ thêu dệt thành một mối quan hệ ngọt ngào đến tận xương tủy.
Trong cái mạng lưới CP hoang đường đó, các thành viên của Hội gặm học tự bao bọc mình trong những sợi tơ ngọt lịm, để tạm thời quên đi áp lực nặng nề của nền giáo dục thi cử.
Tiết tự học thứ hai trôi qua trong tiếng lầm bầm lải nhải của Lão Chu. Sau đó, lớp 15 đón nhận thêm một "cú tát" mang tên bài kiểm tra tiếng Anh tuần.
Thời khắc sung sướng của A Kiệt chính thức khép lại.
Ai cũng biết, thành tích tiếng Anh của A Kiệt luôn ổn định một cách đáng sợ. Một "bóng ma thất bại" môn tiếng Anh luôn lơ lửng trên đầu gã, và khi nhìn thấy điểm số, nó đã mỉm cười.
65 điểm.
- Cái điểm này của mày á, nói thật là cầm tờ bài thi ném xuống đất rồi giẫm cho một phát còn được nhiều điểm hơn đấy.
Nghe những lời "tru tâm" của Thẩm Nguyên, A Kiệt nằm vật ra bàn, tâm hồn hoàn toàn tan nát.
Đại biểu tỷ cũng chẳng buồn chữa đề. Đơn giản là chị thấy ngứa mắt với Chu Thiếu Kiệt, nên mới phát bài xuống để hành hạ tinh thần gã cho bõ ghét thôi. Đúng là cũng hơi "tiện" thật...
Mà thôi kệ đi, đại biểu tỷ còn chưa bỏ nghề để đi làm KOL toàn thời gian đã là tích đức lắm rồi.
Giờ tự học thứ ba kết thúc, lớp 15 bắt đầu màn đổi chỗ ngồi định kỳ. Không khí ồn ào náo nhiệt lập tức bao trùm cả phòng học.
- Vĩnh biệt nhé A Kiệt!
- Nguyên! Lão Nguyên ơi! Tao không nỡ xa mày đâu!!
A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên đang kéo cái bàn ra khỏi chỗ cũ, mặt mày mếu máo vươn tay ra như đang đóng phim chia ly:
- Nguyên ơi! Không có mày, tao biết sống sao đây!! Nguyên ơi!!
Chứng kiến màn "nghệ thuật hành vi" của A Kiệt, Trác Bội Bội ngồi bên cạnh chỉ biết cảm thán:
- Chân ái, đây chắc chắn là chân ái rồi.
Nghe thấy hai chữ "chân ái", A Kiệt lập tức im bặt, thu tay về ngoan ngoãn như một con chim cút. Dương Trạch ngồi trên nhìn cảnh đó mà cười không nhặt được mồm.
Thẩm Nguyên thong thả đẩy bàn về phía hàng sau, đợi Lê Tri và các bạn khác dời chỗ xong xuôi. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, cậu xếp hàng đẩy cái bàn của mình vào vị trí sát tường nhất.
Sau đó, cậu hớn hở quay sang nhìn Lê Tri:
- Tèn tén ten! Người chị em thiện lành của bà đã quay lại rồi đây!
Lê thiếu lúc này chỉ biết làm động tác nâng trán cười khổ. Đúng là mất mặt vãi chưởng. Nhưng đối với cái mạch não "chập cheng" của Thẩm Nguyên, Lê Tri cơ bản là đã luyện được tinh thần miễn dịch rồi.
- Chị em của tôi không có ai thi Toán dưới 100 điểm cả.
- Thế thì tớ là anh em, là bro của bà nhé.
- Thế thì phải trên 120 điểm.
Thẩm Nguyên lau mồ hôi hột:
- Bái phục bà luôn, cứ cái kiểu này thì bà làm gì có bạn cơ chứ.
- Trong lớp này số đứa dưới 100 điểm hiếm lắm ông ạ.
Thẩm Nguyên chính thức vỡ trận.