Chương 2: Cọng rau vô danh và Cú đấm điện quang

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:01

Reng... reng... reng! Tiếng chuông tan học vừa dứt, thầy Chu cũng vừa kịp buông lời: "Tan học!". Ngay lập tức, cả phòng học như một tổ ong vỡ trận. - Đi lấy nước, đi lấy nước thôi anh em ơi! - Có ai đi lấy nước cùng không? - Đi luôn! Giữa những âm thanh hỗn loạn ấy, Thẩm Nguyên lững thững quay về chỗ ngồi. Chỗ của cậu nằm ở dãy giữa, còn Lê Tri thì chiếm cứ một "vị trí đắc địa" ngay cạnh cửa sổ. Vừa tan học, cô nàng đã lôi ngay điện thoại ra bấm lấy bấm để. Ở cái lớp chọn này, thành tích chính là vương đạo. Chỉ cần học giỏi, dù bạn có cầm điện thoại lên tận bục giảng cắm sạc ngay trước mặt giáo viên thì cũng chẳng ai thèm nói nửa lời. Lê Tri đang dán mắt vào màn hình, say sưa lướt mấy cái tin lá cải nhảm nhí thì bỗng cảm nhận được có một "vật thể lạ" đang lù lù tiến sát lại gần. Cô ngẩng đầu, gương mặt không cảm xúc nhìn Thẩm Nguyên, chỉ thấy cậu chàng đang trưng ra bộ mặt cười hì hì đầy gian xảo: - Lê Tri này, dạo này tớ mới học được chút thuật xem tướng, cậu có muốn thử một quẻ không? Khóe môi Lê Tri hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy tính sát thương: - Trùng hợp ghê, tớ cũng mới học được chút kỹ năng bói toán, để tớ bấm xem ông là cái giống gì nhé? "Sát khí hơi đậm rồi đấy cô nương!" – Thẩm Nguyên thầm nghĩ, nhưng tay vẫn nhanh như chớp đè lên đầu cô bạn, nghiêm túc phán: - Tớ xem tướng bà rồi, 35 tuổi vẫn ế chỏng chơ, không ai thèm rước đâu. Lê Tri cười lạnh một tiếng, gạt tay Thẩm Nguyên ra: - Tôi thì tính ra ông sống thọ lắm, 35 tuổi là xanh cỏ, mồ yên mả đẹp rồi. Nghe vậy, Thẩm Nguyên không những không giận mà còn làm ra vẻ mặt cảm động rưng rưng: - Ý bà là... bà định ở vậy thủ tiết vì tôi đấy à? Lê Tri đảo mắt trắng dã, tức tối đáp: - Thế ông chết trước đi đã, để tôi xem mình có làm được không. Thẩm Nguyên chính thức thua trận. Đấu võ mồm với cái đồ độc miệng này đúng là tự tìm đường chết mà. - Thôi được rồi, thực ra tớ muốn hỏi là... có gì ăn không? Đói mốc mồm rồi! - Có "vả vỡ mồm" đây, ông có ăn không? – Lê Tri nhếch môi, giơ bàn tay nhỏ nhắn lên dọa dẫm. Nhìn bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài xinh xắn kia, Thẩm Nguyên thầm nghĩ: "Đánh chắc là đau lắm đây". Cậu không tự chủ được mà nuốt nước miếng một cái. Lê Tri tỏ vẻ ghét bỏ thu tay về, sau đó thò tay vào ngăn bàn, ném cho Thẩm Nguyên một gói mì tôm trẻ em Phán Phán. Thẩm Nguyên như bắt được vàng, hai tay nâng niu gói mì, thành kính cúi đầu cảm tạ "ân nhân" rồi xé toạc vỏ bao, cắn một miếng rõ to. - Yêu bảo bảo nhất! Mời bà ăn cái này của tớ này. Nói đoạn, Thẩm Nguyên lôi từ trong ngăn bàn ra một gói bánh bao nhỏ Vượng Tử. - Ăn đi cho nó bồi bổ. Nói đi cũng phải nói lại, Lê Tri thực ra cũng "không nhỏ" chút nào, nhưng Thẩm Nguyên thì đã thành thói quen, không trêu chọc một tí là không chịu nổi. Lê Tri cũng chẳng khách khí, có đồ ăn tội gì không lấy? Chẳng lẽ còn sợ thằng cha này bỏ thuốc mê vào bánh chắc? Ngay khi Lê Tri đang nhai bánh, Thẩm Nguyên định trêu thêm vài câu thì trong đầu bỗng vang lên tiếng "keng" quen thuộc. [Nhiệm vụ hoàn thành!] [Mời cô bạn Lê Tri đã lâu không gặp đi ăn một bữa. Phần thưởng: 1000 tệ. (Đã hoàn thành)] "Ngon! Thế là xong à?" Thẩm Nguyên ngẩn người. Hóa ra bánh bao nhỏ cũng được tính là một bữa cơm cơ đấy? Cậu chẳng thèm nghĩ nhiều, lén lút rút điện thoại ra kiểm tra số dư tài khoản. Quả nhiên, tiền đã về, thêm đúng 1000 tệ! Đang lúc Thẩm Nguyên còn đang sướng rơn thì hệ thống lại tiếp tục nổ nhiệm vụ mới. [Gặp lại thanh mai trúc mã Lê Tri, hai người đã không còn đối đầu gay gắt như xưa. Sau khi hỏi thăm tình hình, cậu đã trả tiền cho bữa ăn này. ] [Nhìn chung, đây là một trải nghiệm xem mắt không tệ. Nhưng cậu chợt nhận ra, hai người vẫn chưa có phương thức liên lạc của nhau. ] [Nhiệm vụ: Trao đổi phương thức liên lạc với Lê Tri. Phần thưởng: 500 tệ. ] Nhiệm vụ mới tới rồi! Thẩm Nguyên nhướng mày. Phương thức liên lạc á? Hình như đúng là cậu không có thật. Kể từ cái vụ cậu mang cá cảnh của Lê Tri đi "phóng sinh tích đức" hồi lớp 11, cô nàng đã thẳng tay xóa sạch dấu vết của cậu trên cả QQ lẫn WeChat. Tuyệt giao toàn tập! Từ đó đến nay vẫn chưa kết bạn lại. Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyên liền chìa mã QR WeChat của mình ra trước mặt Lê Tri. Cô nàng nhìn cái điện thoại, mặt đầy vẻ khó hiểu: - Ông lại định làm trò gì đấy? Thẩm Nguyên cười hì hì: - Kết bạn cái coi, mỹ nữ. - Ông không có WeChat của tôi à? – Lê Tri nghi hoặc. - Chẳng phải bà xóa tớ rồi còn gì! Thấy bộ dạng "đương nhiên là thế" của Thẩm Nguyên, Lê Tri bán tín bán nghi mở WeChat lên quét mã. "Tít!" Nhìn thấy biệt danh của Thẩm Nguyên, khóe mắt Lê Tri giật giật liên hồi. "Cọng rau vô danh (Bản thoát ly sản xuất ôn thi đại học)". Mà đúng là không có trong danh sách bạn bè thật. - Cảm giác thêm ông vào sẽ làm ô nhiễm cái danh sách bạn bè của tôi mất. – Lê Tri chần chừ, ngón tay mãi không chịu nhấn nút kết bạn. Thẩm Nguyên nghe vậy thì bật cười: - Tớ là nguồn ô nhiễm môi trường đấy à? - Chứ còn gì nữa. - Làm nhanh lên, trưa nay mời bà ăn gà rán. Vừa nghe thấy hai chữ "gà rán", mắt Lê Tri lập tức sáng rực lên: - Thêm bột xí muội, cay nhiều, với một ly Coca nữa. - Bao luôn cho bà thêm một cây xúc xích. Lê Tri lập tức nhấn nút "Thêm bạn bè" không một chút do dự. Ngay sau đó, điện thoại Thẩm Nguyên hiện lên thông báo yêu cầu kết bạn. Nhìn cái biệt danh của cô nàng, cậu cũng không nhịn được mà phì cười. "Tặng cậu một cú đấm điện quang". Cú đấm của mỹ nữ à? Cũng muốn thử xem nó "tê" đến mức nào đây. Sau khi Thẩm Nguyên nhấn đồng ý, âm thanh hệ thống lại vang lên: [Nhiệm vụ hoàn thành!] [Trao đổi phương thức liên lạc với Lê Tri. Phần thưởng: 500 tệ. (Đã hoàn thành)] Thẩm Nguyên liếc nhìn điện thoại, chuẩn không cần chỉnh, lại có thêm 500 tệ vào túi. Quá thơm! Chỉ trong chốc lát mà đã kiếm được 1500 tệ. Từ nay về sau mẹ không còn phải lo lắng về tiền tiêu vặt của con trai nữa rồi. Thẩm Nguyên cười hớn hở cất điện thoại, khiến Lê Tri ngồi bên cạnh không khỏi nhíu mày. Chỉ là kết bạn WeChat thôi mà, có cần phải cười như thằng dở hơi thế không? "Hắn ta không định làm trò gì biến thái với WeChat của mình đấy chứ?" Người khác thì không chắc, nhưng với cái tính "hãm" của Thẩm Nguyên thì chuyện gì cũng có thể xảy ra. Trong phút chốc, Lê Tri lại nảy ra ý định muốn xóa bạn thêm lần nữa. Đúng lúc này, Thẩm Nguyên bỗng ghé sát đầu lại gần cô, nghiêng cổ hỏi: - Có phải bà lại đang định xóa tớ đúng không? Lê Tri chối phăng: - Không có! - Không có thì tốt. – Thẩm Nguyên hạ thấp giọng, nói nhanh như gió: – Tớ sẽ luôn âm thầm theo dõi bà, mãi mãi, mãi mãi, như một bóng ma không bao giờ tan biến... - Đồ hãm tài! Thẩm Nguyên định phản pháo thì hệ thống lại nhảy ra làm loạn, à không, nhảy ra tặng tiền. [Cuối cùng cũng thiết lập lại liên lạc với thanh mai trúc mã. Nghĩ đến việc sau khi tốt nghiệp cấp ba hai người sẽ không còn liên lạc, sao không thử nhắn tin tán dóc vài câu để hiểu nhau hơn nhỉ?] [Nhiệm vụ: Gửi cho Lê Tri 20 tin nhắn. Phần thưởng: 500 tệ. ] Nhìn nhiệm vụ, Thẩm Nguyên nhanh tay lẹ mắt rút điện thoại ra, gửi liên tùng tục 20 cái nhãn dán cho Lê Tri. "Tớ sẽ luôn âm thầm theo dõi bà, mãi mãi, mãi mãi... . jpg" Nhìn một chuỗi nhãn dán mèo bựa nhảy liên tục trên màn hình, Lê Tri bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ tay kết bạn lại với cái tên này. [Nhiệm vụ hoàn thành!] [Gửi cho Lê Tri 20 tin nhắn. Phần thưởng: 500 tệ. (Đã hoàn thành)] Hì hì, 500 tệ nữa lại về túi! Cảm giác quỹ đen ngày một dày lên khiến Thẩm Nguyên sướng rơn cả người. - Lê Tri, tớ đổi ý rồi, trưa nay mời bà ăn KFC luôn! - Hả? Chuyển khoản cho tôi 50 tệ xem thực lực cái coi. Giây tiếp theo, Lê Tri thấy trong khung chat nhảy ra một cái bao lì xì. Ban đầu cô còn tưởng là trò đùa dai kiểu 0. 01 tệ, nhưng khi nhấn vào xem thì... vãi thật, là 50 tệ thật này! - Đù, ông chuyển thật đấy à? Thẩm Nguyên hất hàm, cười khẩy một cái: - Quân tử nhất ngôn!