Chương 22: Cảm giác như đang bùng cháy!

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:14

Thực tế thì ngay khi bước vào giờ tự học buổi tối ngày Chủ nhật, kỳ nghỉ ngắn ngủi đã chính thức khép lại. Tuy nhiên, để đảm bảo đám học sinh không bị "sốc nhiệt" mà đánh mất tính tích cực, thông thường giờ tự học tối Chủ nhật sẽ không xếp giáo viên lên lớp giảng bài. Vả lại, năm học lớp 12 cũng mới chỉ bắt đầu được một tuần, dù lớp chọn đã bước vào guồng quay ôn tập vòng một nhưng vẫn cần một quá trình thích nghi từ từ. Lão Chu lững thững đi dạo một vòng quanh lớp, khi thấy Thẩm Nguyên đang cắm cúi giải đề Toán, thầy hài lòng gật đầu cái rụp. Cảm giác nhìn thấy học sinh của mình nỗ lực "cày cuốc" đúng là mát lòng mát dạ. Chỉ là... cái thằng nhóc này, sao đến cả mấy câu đơn giản thế này cũng làm sai cho được? Thẩm Nguyên đang mải mê vật lộn với đống công thức, bỗng cảm nhận được một bóng đen bao trùm lấy mình. Ngẩng đầu lên, cậu chạm ngay phải ánh mắt của Lão Chu. Đang lúc lo không có ai chỉ bài, Thẩm Nguyên chớp thời cơ giơ tờ đề lên hỏi luôn: - Thầy ơi, câu này giải thế nào ạ? Lão Chu vốn là một giáo viên cực kỳ có tâm. Thầy trực tiếp tựa người vào chồng sách cao ngất ngưởng trên bàn của A Kiệt, một tay chống cằm, bắt đầu tận tình chỉ điểm cho Thẩm Nguyên. Chu Thiếu Kiệt nghe hai người cứ "huyên thuyên" ngay trên đỉnh đầu mình, tò mò ngó sang xem Thẩm Nguyên đang làm đề gì. Lại là đề viết tay. Nhìn cái kiểu chữ quen thuộc kia, Chu Thiếu Kiệt bỗng thấy nghẹn thở. Mẹ nó, đây rõ ràng là đề do Lê Tri tự ra mà! Không phải chứ, hai cái người này chơi hệ "gia sư riêng" luôn rồi à? Máu ghen tị của A Kiệt lại bắt đầu sôi sùng sục: - Không phải chứ Nguyên? Câu dễ thế này mà mày cũng không biết làm à? A Kiệt vừa dứt lời, đỉnh đầu đã bị Lão Chu tặng cho một phát vỗ đau điếng. - Nói cái gì đấy hả? Chu Thiếu Kiệt ôm đầu, lập tức làm động tác chỉ trỏ kiểu đại ngáo Husky: - Ấy! Cảnh cáo bạo lực học đường nhé thầy! Lão Chu suýt thì không nhịn được cười. Cái gì mà "cảnh cáo bạo lực học đường" cơ chứ. Thời buổi này, việc giáo viên trách phạt học sinh bị quản lý rất nghiêm, mà quan trọng nhất là cái định nghĩa "bạo lực" nó mông lung vãi chưởng. Giáo viên mà động vào học sinh, bất kể học sinh có lỗi gì, thì mặc định là giáo viên sai. Nhà trường lúc nào cũng đứng về phía học sinh để "dĩ hòa vi quý". Chính điều này đã khiến nhiều giáo viên dần mất đi nhiệt huyết, coi việc dạy học chỉ như một nhiệm vụ trả bài cho xong chuyện. Việc "trồng người" vừa tốn công vừa tốn sức, cuối cùng chỉ nhận lại một rổ gạch đá thì còn ý nghĩa gì nữa? Thế nên, với những đứa trẻ thực sự không thể cứu vãn, giáo viên thường chọn cách buông tay. Đứa nào cứu được thì nó sẽ tự cứu, còn không thì cứ để nó tự sinh tự diệt thôi. Lão Chu vỗ vai Chu Thiếu Kiệt một cái: - Chu Thiếu Kiệt này, thầy nghe nói trường mình sắp có dự án phụ đạo một-đối-một, hay là thầy đề cử em sang bên môn tiếng Anh nhé? A Kiệt trợn tròn mắt, mặt cắt không còn giọt máu: - Lão Chu! Em trung thành với thầy như thế, sao thầy nỡ lòng nào đẩy em vào hố lửa của Thủy Thủy tỷ chứ! Lão Chu cạn lời, bóp mạnh vào vai Chu Thiếu Kiệt khiến gã đau đến mức nhe răng trợn mắt: - Đùa thôi, có đẩy mày đi thì mày cũng chẳng tiến bộ nổi đâu. Cả lớp lập tức nổ ra một trận cười bò. Duy chỉ có một mình A Kiệt là đỏ mặt tía tai. Cái sự đỏ mặt của thiếu niên lúc này còn "thốn" hơn cả vạn lời chửi bới. Sau khi giờ tự học kết thúc, học sinh lớp 15 không ai rời đi ngay mà bắt đầu lục đục dời bàn ghế. Đổi chỗ ngồi. Chỗ ngồi của lớp 15 được di chuyển theo từng hàng. Lần này đổi chỗ, Lê Tri sẽ chuyển từ hàng gần cửa sổ sang hàng sát hành lang. Tuy vẫn là dựa tường, nhưng là từ đầu này phòng học chuyển sang đầu kia. Còn Thẩm Nguyên sẽ từ dãy giữa chuyển vào vị trí sát tường. Đối với học sinh cấp ba mà nói, vị trí sát tường chính là "thiên tuyển bảo địa", cảm giác được tựa lưng vào tường nó phê không gì sánh bằng. Chỉ tiếc là sau lần đổi chỗ này, Thẩm Nguyên và Lê Tri sẽ không còn ngồi cùng bàn nữa. - Lê thiếu! Không có bà tôi sống sao đây! Thẩm Nguyên miệng thì than vãn thảm thiết, nhưng tay chân lại nhanh như sóc, lôi cái bàn của Lê Tri ra khỏi chỗ cũ. - Thế thì ông chết đi cho rảnh nợ. - Lê Tri bày ra vẻ mặt cạn lời. Thẩm Nguyên nghe vậy, lập tức bày ra khuôn mặt kiên định đầy bi tráng: - Tri Tri, đây chính là gợn sóng cuối cùng của tớ! Hãy nhận lấy nó đi!! Dứt lời, Thẩm Nguyên trực tiếp đẩy cái bàn của Lê Tri sang phía bên kia phòng học. Lê Tri khóe môi giật giật, cảm thấy bất lực đến mức không biết nên bắt đầu chửi từ đâu. - Á! Cảm giác như đang bùng cháy vậy! Chu Thiếu Kiệt nhìn hai cái bàn trước mặt, làm động tác chỉ tay lên trời: - Vậy thì hãy để các ngươi mở mang tầm mắt, chiêm ngưỡng Ý chí của Lửa đang thiêu đốt trong lòng trẫm đây! Chu Thiếu Kiệt hai tay chống lên bàn, đột ngột phát lực. Kết quả là... cái bàn không hề nhúc nhích. Sách lớp 12 thực sự là quá nhiều, lại còn chất đống dưới chân bàn, đẩy bằng niềm tin à. - Động đậy cho tao!!! Ngay lúc Chu Thiếu Kiệt đang đỏ mặt tía tai vì rặn sức, một đôi tay khác bỗng đặt lên bàn. A Kiệt ngước mắt nhìn, là Dương Trạch. - A Trạch! - A Kiệt! Hai thằng nhìn nhau đắm đuối, đồng loạt gật đầu một cái rồi hét lớn: - Hãy chiêm ngưỡng sức mạnh từ sự ràng buộc của chúng ta đây! Giây tiếp theo, hai cái bàn chuyển động mạnh một cái, trực tiếp bị đẩy sát vào tường. Ngay lúc đó, mấy ông tướng xung quanh đồng loạt đứng dậy vỗ tay rào rào. - Cháy quá anh em ơi! - Đây chính là tình bạn chân chính! Thẩm Nguyên đứng hình, cảm thấy mình thực sự không tài nào theo kịp mạch não của cái thằng A Kiệt này. Chẳng lẽ mấy đứa giỏi Toán đều có vấn đề về thần kinh như thế sao? Mà thôi kệ, giúp Lê Tri chuyển chỗ xong, cậu cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Việc đổi chỗ đã ngốn kha khá thời gian rồi, cứ dây dưa tiếp là muộn mất. Còn về bạn cùng bàn mới, Thẩm Nguyên nhớ mang máng là nữ, nhưng cũng chẳng thèm để tâm. Hai người đi ra khỏi cổng trường, vẫn theo đường lớn mà tiến bước. Đang đi, Thẩm Nguyên bỗng nhích lại gần bồn hoa ven đường: - Thật ra tớ không nỡ xa bà đâu. Lê Tri nhướng mày, thầm nghĩ cái tên này lại lên cơn hâm hấp gì rồi? - Nghĩ lại quãng thời gian chúng ta từng bên nhau, nó mới khoái hoạt làm sao, vậy mà giờ đây lại phải chịu cảnh chia lìa đau đớn thế này. - Thôi đi tỷ muội, đừng có làm trò "mất hứng" thế. Chỉ là đổi chỗ thôi mà, cuối tuần ông chẳng sang nhà tớ suốt còn gì. Lê Tri thực sự không chịu nổi cái sự sến súa này nữa. Muốn nôn vãi cả chưởng các bác ạ. Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri bằng ánh mắt kỳ quái: - Bà nói gì thế? Chỉ là đổi chỗ thôi mà, bà có cần phải nổi điên lên thế không? - Chẳng lẽ tớ đang nói về chuyện chỗ ngồi à? Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên, tim bỗng đập thình thịch một cái. Hỏng rồi. Kinh nghiệm "combat" lâu năm với Thẩm Nguyên cho Lê Tri biết cái tên này lại sắp tung ám chiêu rồi. Quả nhiên, giây tiếp theo Thẩm Nguyên đã ra tay. Cậu thò tay vào trong bồn hoa sờ soạng một cái, rồi lộ ra biểu cảm như thể đã nắm chắc chiến thắng trong tay. - A! Tớ biết ngay mà! Thẩm Nguyên ghé sát mặt vào Lê Tri, cười tiện hề hề: - Có phải lúc nãy bà tưởng tớ đang nói về chuyện đổi chỗ ngồi đúng không? Tèn tén ten! Thẩm Nguyên mở lòng bàn tay ra, bên trong là một viên đá cuội. Nhớ ra rồi, tất cả đều nhớ ra rồi! Hôm qua Thẩm Nguyên đã giấu viên đá ở chính chỗ này! - Hì hì, nói mau, có phải là bà không nỡ xa tớ đúng không hả? Lê Tri chỉ biết cười trừ trong bất lực. Đúng là thường xuyên đi bên bờ sông thì có ngày ướt giày, cú này cô nàng bị Thẩm Nguyên "bẫy" cho không trượt phát nào. Mẹ nó, đám nam sinh cấp ba đúng là lũ súc sinh! Mà Thẩm Nguyên chính là đứa cầm đầu! - Cút ngay đi! Đồ súc sinh! Lê Tri đẩy Thẩm Nguyên ra, sải đôi chân dài bước đi thật nhanh. - Ấy, chờ tớ với, cặp bà tớ đang cầm này! Bước chân Lê Tri khựng lại. Thực sự là muốn giết người mà!