Chương 45: Nạn nhân đầu tiên sau khi "quyển vương" mở sách
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:29
Quý Ninh Ninh cảm thấy chắc là mình vừa phạm vào thiên điều rồi.
Thời khóa biểu khó khăn lắm mới lòi ra được một tiết Thể dục để học sinh nghỉ ngơi, kết quả là cô lại phải đứng đây nghe mấy cái "bạo luận" của Thẩm Nguyên. Đối với một đứa có thành tích thuộc hàng trung hạ du trong lớp chọn như cô mà nói, đây chẳng khác nào một loại tra tấn tinh thần.
Mà cũng chẳng có gì to tát, chỉ là giống như những gì Thẩm Nguyên vừa gào lên thôi: Từ vựng tiếng Anh không nhớ, «Đằng Vương Các Tự» thì không thuộc.
Mẹ nó chứ.
Lúc A Kiệt há mồm đọc "Khánh Lịch năm thứ tư mùa xuân", Quý Ninh Ninh thề là lúc đó cô chẳng nhận ra có gì sai sai cả.
Hả? Đằng Tử Kinh hóa ra không phải là Đằng Vương à?
Trời ơi, bộ tôi không thể tận hưởng một tiết Thể dục bình thường được sao?
Quý Ninh Ninh lủi thủi quay về phòng học, chính thức bị "quyển" đến mức sang chấn tâm lý.
Không lâu sau, Thẩm Nguyên cũng vác xác trở lại lớp. Nhìn thấy bóng dáng Quý Ninh Ninh đang nằm bò ra bàn học, Thẩm Nguyên nhướng mày.
Chà, bên cạnh mình lại xuất hiện thêm một "tùy tùng của nỗi đau" nữa này!
- Trùng hợp vãi, bà cũng vào đây để học tập à?
Quý Ninh Ninh ngẩng đầu lên mỉm cười một cái đầy gượng gạo, Thẩm Nguyên có thể đọc rõ hai chữ "mệt mỏi" viết rành rành trên mặt cô.
Mệt như thế mà cũng muốn học tập sao?!
Thẩm Nguyên hảo tâm khuyên nhủ:
- Mệt thì nên nghỉ ngơi đi bà ơi, học kiểu này hiệu quả kém lắm.
Nói xong, Thẩm Nguyên còn bồi thêm một nhát:
- Tầm này mà học từ vựng là chữ nó không vào đầu nổi đâu.
Quý Ninh Ninh tê tái cả người. Mẹ nó, định đuổi cùng giết tận đấy à?
Tôi mệt là vì cái quái gì chứ! Chẳng phải vì hôm qua có kẻ cứ rêu rao là về nhà làm lại câu sai, làm tôi cũng phải thức đêm cày theo sao!
Thẩm Nguyên dĩ nhiên không biết Quý Ninh Ninh thảm hại thế này là do mình, nên vẫn tiếp tục "giảng đạo":
- Cái vụ học từ vựng này nhé, bà đừng nhìn tớ điểm tiếng Anh cao mà lầm, đôi khi tớ cũng quên sạch sành sanh đấy, nên là vẫn phải chăm chỉ học thuộc lòng thôi.
Đừng giết nữa, đừng giết nữa, chết người thật đấy!
Quý Ninh Ninh muốn khóc vãi chưởng. Tại sao trên đời lại có người "tiện" đến mức này cơ chứ!
Thấy cô bạn bàn bên mếu máo bắt đầu lôi sổ từ vựng ra tụng, Thẩm Nguyên gật đầu tán thưởng:
- Phải có thái độ học tập như thế chứ!
Nói xong, Thẩm Nguyên cũng bắt đầu vùi đầu vào tờ đề Toán.
Cũng may Quý Ninh Ninh là học sinh nội trú, giờ nghỉ trưa có thể về ký túc xá đánh một giấc, ít nhất buổi trưa sẽ không bị Thẩm Nguyên "quyển" cho ra bã...
*
- Tán thành!
Lê Tri vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, đập vào mắt cô là cảnh Thẩm Nguyên vẫn đang cắm cúi học bài.
Nghe thấy tiếng động của Lê Tri, Thẩm Nguyên lập tức sáp lại gần hỏi:
- Vừa khéo, hỏi bà cái này tí, câu này mạch tư duy giải đề là gì thế?
Nhìn khuôn mặt Thẩm Nguyên đột ngột phóng đại trước mắt, Lê Tri thấy đầu óc mình bắt đầu choáng váng.
- Tỷ muội ơi, tớ chóng mặt quá, cho tớ ngủ thêm tí nữa đi.
Nói đoạn, Lê Tri định nhắm mắt ngủ tiếp thì thấy Thẩm Nguyên lại nhanh như chớp áp sát vào. Giờ phút này, khoảng cách giữa hai người chỉ còn đúng một nắm tay.
Lê Tri giật nảy mình, vội vàng lùi lại phía sau:
- Ông định làm cái quái gì thế hả?!
Thẩm Nguyên thong thả rút tờ đề Toán ra, chỉ vào một câu đại đề:
- Câu này giải thế nào, tớ xem mãi không hiểu.
Lê Tri thở phào một hơi, cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn xạ.
- Muốn hỏi thì hỏi cho hẳn hoi, làm gì mà dọa người ta sợ chết khiếp thế!
- Hắc, chẳng phải tại bà định giả vờ ngủ sao?
Lê Tri lườm Thẩm Nguyên một cái cháy mắt, rồi giơ ngón tay cái lên:
- Ông mới đúng là vị "Tế tự của nỗi đau" hàng thật giá thật đấy!
Thẩm Nguyên cười ngượng nghịu.
Đúng là mặt trời mọc đằng Tây mà. Với tư cách là người chuyên đi gieo rắc thống khổ học tập cho lớp 15, cuối cùng Lê Tri cũng được nếm trải cảm giác bị người khác tra tấn bằng đống đề thi.
Hỏi nguồn cơn của sự thống khổ này là gì á? Dĩ nhiên là do nền giáo dục thi cử rồi, còn phải hỏi sao?
Nhưng Lê Tri cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này dù sao cũng là tín hiệu tốt. Thẩm Nguyên cuối cùng cũng biết yêu thích học tập rồi.
Cơ mà,"Thẩm Nguyên thích học tập" với "chuyện tốt" thì liên quan quái gì đến nhau nhỉ?
Lê Tri liếc nhìn Thẩm Nguyên đang vò đầu bứt tai:
- Vẫn chưa hiểu à?
Thẩm Nguyên lắc đầu:
- Câu này hình như hơi quá tầm với tớ rồi.
- Được rồi được rồi, giảng lại cho ông một lần nữa nhé. Nhớ kỹ cái mạch suy nghĩ giải đề, mấy dạng này đều chung một kiểu cả thôi.
Lê Tri kiên nhẫn giảng giải lại từ đầu.
- Nhớ chưa?
Thẩm Nguyên gật đầu, chỉ vào một bước biến đổi:
- Nhưng tại sao chỗ này lại biến thành thế này được?
- Công thức hàm số cơ bản mà? Cái này ông cũng không biết á?
Thẩm Nguyên gãi đầu:
- Tớ nhớ hình như nó không phải thế này.
Lê Tri cố nén cơn thịnh nộ đang chực trào:
- Bây giờ, lập tức, ngay và luôn! Ông viết hết tất cả các công thức hàm số mà ông nhớ được ra đây cho tớ!
Nhìn biểu cảm "sắp nổ tung" của cô bạn thanh mai, Thẩm Nguyên rụt cổ lại, vội vàng rút giấy nháp ra bắt đầu chép lại đống công thức trong đầu.
Nói đi cũng phải nói lại, cái phần thưởng "Ký ức cường hóa" của hệ thống dùng khá là ổn áp. Chỉ là trí nhớ của Thẩm Nguyên vốn đã tốt sẵn rồi nên hiệu quả không quá lộ liễu thôi.
"Xoẹt xoẹt xoẹt", Thẩm Nguyên nhanh chóng viết xong một mặt giấy.
- Đây, đại khái là chỉ có bấy nhiêu thôi.
Lê Tri cầm tờ giấy nháp lên xem. Lúc đầu thì còn ổn, nhưng đến mấy công thức phức tạp một chút là Thẩm Nguyên bắt đầu "tẩu hỏa nhập ma". Thậm chí cậu còn bỏ sót kha khá công thức quan trọng.
Lê Tri nhanh tay sửa lại những chỗ sai, đồng thời bổ sung thêm những phần còn thiếu. Thẩm Nguyên nhìn tờ giấy như nhặt được bí kíp võ công.
- Bổ sung cho ông rồi đấy, nhìn cho kỹ vào. Biết ông trí nhớ tốt nên tớ không thèm kiểm tra miệng nữa.
Lê Tri bắt đầu "lên lớp":
- Tớ khuyên ông nên lên mạng tìm mấy cái kiến thức Toán học căn bản mà tải về học thuộc lòng đi. Làm được thế thì may ra điểm số mới ổn định trên mức 90 được. Còn về phần làm bài, tớ thấy vẫn phải "xoáy" đề nhiều vào. Nhớ kỹ cơ sở, làm nhiều dạng đề, đến lúc nhìn thấy đề bài mà mạch suy nghĩ tự động nảy ra trong đầu là ông thành công rồi đấy.
Khóe môi Thẩm Nguyên giật giật. Trí nhớ cậu tốt thật, rất nhiều câu sai thực ra đều là những dạng cậu đã từng làm qua. Nhưng tại sao vẫn cứ sai tiếp? Là do không nhớ ư? Hay là quên cách giải?
Không, là do cậu căn bản chưa thực sự hiểu thấu đáo cái đề đó.
Thẩm Nguyên nhìn lướt qua tờ giấy nháp, hạ quyết tâm phải dụng công hơn nữa. Còn Lê Tri, sau một hồi bị Thẩm Nguyên giày vò, cơn buồn ngủ cũng bay sạch sành sanh.
Đúng là mặt trời mọc đằng Tây thật rồi. Mình lại bị Thẩm Nguyên "quyển" ngược lại cơ đấy!
Nhưng Lê Tri cũng chẳng định ngủ tiếp nữa, cô nàng lôi sách ra đọc. Vừa đọc sách vừa "quyển" người khác, đúng là niềm vui tao nhã của học thần.
Đợi đến khi giờ nghỉ trưa kết thúc, Quý Ninh Ninh vừa bước vào lớp đã phải đứng hình mất năm giây. Hai cái người này vừa ngủ dậy đã bắt đầu "quyển" nhau rồi à?
- Chào buổi trưa nhé, hai người dậy đọc sách sớm thế?
Thẩm Nguyên lắc đầu:
- Có ngủ đâu mà dậy.
Sét đánh ngang tai! Quý Ninh Ninh cảm giác như có tiếng sấm nổ đùng đoàng ngay trên đầu mình. Không phải chứ, hai cái người này giờ đã tiến hóa đến mức không cần ngủ trưa luôn rồi à?!
"Quyển" đến mức này thì ai mà chơi lại!
- Không ngủ luôn á?
Thẩm Nguyên gật đầu:
- Cũng không buồn ngủ lắm nên thôi, tranh thủ học luôn.
Quý Ninh Ninh mím môi, muốn khóc vãi chưởng. Tại sao bên cạnh mình lại có hai con "quyển cẩu" quá đáng đến mức này cơ chứ!
Đúng lúc này, Thẩm Nguyên nhìn thấy cuốn sổ từ vựng tiếng Anh trên tay Quý Ninh Ninh.
- Hắc! Nghỉ trưa cũng mang sổ từ vựng về ký túc xá để học à? Bà làm thế thì bạn cùng phòng sao mà ngủ nổi?
Quý Ninh Ninh gật đầu:
- Tớ định bụng trước khi ngủ thì nhẩm lại một tí.
Vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đã làm động tác "Hoang Thiên Chỉ" đầy vẻ khinh bỉ:
- Đồ quyển cẩu! Ở ký túc xá mà còn quấy rầy người khác ngủ, đúng là rắp tâm bất lương mà.
Người ta thường nói tiếng lật sách của bạn cùng bàn là âm thanh chói tai nhất, và điều khó chịu nhất chính là có đứa học bài trong lúc mình đang ngủ. Ký túc xá là nơi nào? Là nơi để ngủ! Đang nằm trên giường êm nệm ấm mà lại phải nghe tiếng lật sách sột soạt thì ai mà chịu nổi?
Muốn "quyển" thì cứ lên phòng học mà "quyển", Thẩm Nguyên ghét nhất cái loại "quyển cẩu" đi quấy rầy giấc ngủ của người khác. Đúng là đồ tiêu chuẩn kép, đồ lươn lẹo!
Quý Ninh Ninh tê tái cả người. Không phải chứ, ông còn có mặt mũi mà mắng tôi là "quyển cẩu" à?!
- Thế ở phòng học thì không quấy rầy người khác ngủ chắc? – Quý Ninh Ninh hỏi lại với vẻ mặt không thể tin nổi.
Thẩm Nguyên đáp lại bằng một vẻ mặt đương nhiên:
- Phòng học sinh ra chẳng phải là để học tập sao?
Quý Ninh Ninh tức đến mức chỉ muốn đấm cho cái thằng ranh này một trận.