Chương 3: Đi ngang qua nhớ nhấc chân chôn luôn cái "lịch sử đen"
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:02
Reng... reng... reng!
Tiếng chuông vào tiết vang lên.
Chu Thiếu Kiệt, cậu bạn ngồi ở dãy ngoài cùng, nhanh như cắt phi về chỗ ngồi.
Thừa dịp cô giáo dạy Ngữ văn vừa mới bước lên bục giảng, Chu Thiếu Kiệt ghé sát tai Thẩm Nguyên, nói với tốc độ cực nhanh:
- Nguyên, đoán xem lúc nãy tao đi vệ sinh thì bắt gặp cảnh gì?
- Thấy "của quý" của mày bay màu à?
- Cút xéo!
Chu Thiếu Kiệt vỗ bốp vào vai Thẩm Nguyên một cái, rồi thần thần bí bí nói:
- Tao thấy em Đồng Sơ Nhu của mày đang vừa nói vừa cười với thằng thể ủy lớp bên đấy.
Chu Thiếu Kiệt vừa dứt lời, trong đầu Thẩm Nguyên liền vang lên tiếng "keng" quen thuộc.
[Dù là lần đầu nhắn tin lại sau bao năm, cậu và Lê Tri vẫn chưa có nhiều chủ đề chung. Nhưng may thay, những ký ức thời thanh xuân vẫn đủ để cậu chống đỡ qua đoạn hội thoại gượng gạo này. Lúc này, Lê Tri bỗng nhiên nhắc đến cô nàng mà cậu từng theo đuổi hồi cấp ba. ]
[Nhiệm vụ: Giải thích với Lê Tri rằng cậu và Đồng Sơ Nhu không có quan hệ gì. Phần thưởng: 300 tệ. ]
Thấy Thẩm Nguyên ngẩn người, Chu Thiếu Kiệt lấy cùi chỏ hích hích vào người cậu.
Giây tiếp theo, Thẩm Nguyên trực tiếp tung một cú "ong mật hích cùi chỏ" đáp trả.
Thế là hai thằng con trai bắt đầu so kè ngay tại chỗ, cùi chỏ đè lên nhau, mày hích tao, tao đẩy mày, không ai chịu nhường ai.
Và tất nhiên, ánh mắt của cô giáo Ngữ văn đã khóa chặt lên người hai đứa.
Cô giáo dạy Ngữ văn lớp 15 tên là Chu Nhược Lan, 25 tuổi, đã gắn bó với cái lớp này được hai năm, năm nay là năm thứ ba. Cả lớp 15 đều gọi cô là Lan tỷ.
Lan tỷ đeo một cặp kính cận rất hợp khuôn mặt, ngày thường cô rất thích mặc váy. Dù là giáo viên trẻ nhưng năng lực giảng dạy của cô cực kỳ đáng nể, nếu không đã chẳng được phân vào dạy lớp chọn. Đương nhiên, quan trọng nhất là cô rất có tâm với nghề. Nói cách khác, cô vẫn chưa bị cái xã hội này "vùi dập" đến mức chai sạn.
Nhưng so với sự vùi dập của xã hội, Lan tỷ cảm thấy đám học trò dở hơi này còn khiến cô đau đầu hơn nhiều. Nam sinh cấp ba đa phần đều đứng giữa ngã ba đường: Một bên là trưởng thành, một bên là non nớt, và chúng nó thường chọn trở thành "lũ ngốc".
Điển hình là hai cái đứa đang mải mê so cùi chỏ kia.
- Chu Thiếu Kiệt, Thẩm Nguyên, hai em đứng dậy dịch đoạn văn ngôn hôm qua cho tôi.
Lan tỷ vừa dứt lời, Thẩm Nguyên và Chu Thiếu Kiệt lập tức hóa đá. Xong đời! Hôm qua mải chơi có làm bài tập đâu.
Hai phút sau, cuối lớp xuất hiện thêm hai "bức tượng" đang cầm tờ đề đứng chịu phạt.
Lê Tri nhìn cái chỗ ngồi trống huơ trống hoác bên cạnh, thong thả gác đôi chân dài lên ghế của Thẩm Nguyên, sẵn tiện vươn vai một cái rõ dài. Làm xong tất cả, Lê Tri mới liếc nhìn Thẩm Nguyên, khẽ lắc đầu một cái đầy vẻ "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép".
Thẩm Nguyên trừng mắt đáp trả: "KFC của bà bay màu rồi con ạ!"
Chỉ tiếc là lúc này Lê Tri đã quay đầu đi chỗ khác. Không nhìn thấy, công kích vô hiệu!
Đứng ở cuối lớp, Thẩm Nguyên u oán nhìn Chu Thiếu Kiệt:
- Tự nhiên mày nhắc đến cái con nhỏ Đồng Sơ Nhu làm gì?
- Chẳng phải ai cũng bảo mày từng theo đuổi nó sao! Tao chỉ đang quan tâm đến cái lịch sử làm "kẻ lụy tình" của mày thôi mà.
Chu Thiếu Kiệt vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đã lẳng lặng nhích sang bên cạnh một bước, tỏ vẻ không muốn dây dưa vào cái chủ đề này. Nhưng Chu Thiếu Kiệt rõ ràng không định buông tha cho cái "lịch sử đen" này của bạn mình, hắn lại bước tới một bước.
- Nói nghe coi mà!
Thẩm Nguyên lại nhích thêm bước nữa. Chu Thiếu Kiệt vẫn chưa bỏ cuộc, bám sát nút:
- Thôi mà bảo bảo, kể tí đi mà!
Vừa dứt lời, bên tai Chu Thiếu Kiệt đã vang lên tiếng cáo trạng dõng dạc:
- Lan tỷ! Chu Thiếu Kiệt cứ bám theo nói chuyện với em mãi!
- Đù... cái thằng phản phúc này!
Chu Nhược Lan bất đắc dĩ nhìn hai đứa:
- Đứng tách nhau ra một chút.
Thẩm Nguyên tiếp tục bồi thêm:
- Em đứng sát cửa rồi mà nó cứ nhất quyết dính lấy em cô ạ.
Lan tỷ chỉ tay vào Chu Thiếu Kiệt, rồi chỉ lên bục giảng:
- Chu Thiếu Kiệt, lên bục giảng đứng cho tôi!
Chu Thiếu Kiệt lầm bầm "chúc phúc" cả tông ti họ hàng nhà Thẩm Nguyên, sau đó dưới ánh nhìn của cả lớp, lủi thủi bước lên bục giảng.
- Đứng cho thẳng vào!
- Lan tỷ, Chu Thiếu Kiệt đang ngoáy mông kìa cô!
Chu Nhược Lan đưa tay day thái dương:
- Cả lớp im lặng, kệ cho nó lắc!
Cả lớp lập tức nổ ra một trận cười bò...
*
Sau tiết Ngữ văn là đến giờ cơm trưa.
Việc tranh cơm với lũ "nghé con" lớp 10, lớp 11 là môn bắt buộc của mọi học sinh lớp 12, nhưng hôm nay Thẩm Nguyên không định tham gia vào cuộc chiến đẫm máu ở nhà ăn. Ra ngoài đổi gió, ăn bữa ngon thôi.
Giáo viên trẻ cũng có cái hay, đó là không bao giờ dạy quá giờ. Vừa đến chuông tan học, Lan tỷ chạy còn nhanh hơn cả học sinh.
Nhìn đám bạn nháo nhào xông ra khỏi lớp, Thẩm Nguyên đứng ở cửa sau, hất hàm nhìn đời bằng nửa con mắt:
- Chạy đi, lũ cặn bã, vì miếng ăn mà bán rẻ liêm sỉ!
- Lên anh em ơi!!!
- Cơm ơi ta tới đây!!!
Sau khi đám nam sinh vọt đi như một cơn lốc, các nữ sinh cũng bắt đầu bắt cặp xuất phát. Ai cũng có "mối" ăn cơm riêng, hoặc là cùng đi ăn, hoặc là cùng đi vệ sinh "song kiếm hợp bích".
- Lê Tri, trưa nay đi ăn ở đâu thế?
Cô bạn ngồi phía trước Lê Tri tên là Hà Chi Ngọc, cười lên có hai chiếc răng khểnh cực kỳ đáng yêu.
Lê Tri quay đầu chỉ về phía Thẩm Nguyên vừa mới ngồi xuống:
- Hôm nay có đại gia mời KFC.
- Oa! - Hà Chi Ngọc nhìn Thẩm Nguyên đầy ngưỡng mộ.
Đúng là người có thực lực, ăn KFC mà chẳng cần đợi đến ngày khuyến mãi.
Thẩm Nguyên đứng dậy, hất cằm với Lê Tri:
- Đi thôi, ăn nhanh còn về đánh giấc.
Lê Tri đứng dậy, vẫy vẫy tay với Hà Chi Ngọc:
- Đi thôi, ông ấy mời tớ, tớ mời cậu.
Thẩm Nguyên quay phắt lại, trưng ra bộ mặt như con Husky:
- Bà lấy 50 tệ của tôi đi mời người khác đấy à?
- Sao, ý kiến gì? Ông cũng cho tôi rồi còn gì!
Lê Tri vênh mặt lên, thiếu nữ đắc ý nhìn thiếu niên.
- Lần sau ông mời tớ tiếp nhé.
Thẩm Nguyên biết tiền tiêu vặt của Lê Tri thực ra rất nhiều. Chú Lê nuôi con gái cực kỳ hào phóng, chẳng bao giờ để cô thiếu thốn.
Lê Tri cũng sảng khoái đáp ứng:
- Được thôi, lần sau có chương trình mua một tặng một, tớ sẽ mời ông ăn cái vỏ kem ốc quế.
Thẩm Nguyên lặng lẽ giơ ngón tay giữa lên.
Xung quanh trường trung học Kỵ Dương có không ít chỗ ăn uống. Gần thì có khu trung tâm thương mại cũ, xa hơn một chút là phố đi bộ mới xây vài năm gần đây. KFC nằm ngay trong trung tâm thương mại cạnh trường, đi bộ chỉ mất năm phút.
Trên đường đi, Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri bên cạnh, trong đầu vẫn đang suy nghĩ về nhiệm vụ. Nói thật là hơi ngại. Thẩm Nguyên tuy hay làm trò "tiện", nhưng đạo lý "đi ngang qua nhớ nhấc chân chôn luôn cái lịch sử đen" thì cậu vẫn hiểu rất rõ.
Càng nghĩ, Thẩm Nguyên càng thấy bứt rứt.
- Gián chui vào não à mà mặt nhăn nhó thế?
- Không phải. - Thẩm Nguyên thừa cơ ghé sát lại gần Lê Tri, nhỏ giọng hỏi: - Bà có biết lúc nãy trong giờ học Chu Thiếu Kiệt nói gì với tớ không?
- Về cô người yêu cũ của ông chứ gì?
Rõ ràng là Lê Tri đã nghe thấy hết rồi. Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri, chân thành nói:
- Bảo bảo à, chẳng phải người yêu cũ của tớ chính là bà sao?
Lê Tri lập tức chỉ tay cảnh cáo:
- Cấm có nhắc lại cái lịch sử đen tối đó nhé!
- Làm thanh mai trúc mã với tớ mà là lịch sử đen à?
- Đã bảo là không được nhắc mà cái đồ hỗn đản này!
Thẩm Nguyên ôm ngực, phát ra giọng trầm khàn đầy gợi cảm:
- Bảo bảo, dù bà có ghét bỏ tớ, nhưng bà phải biết rằng, trái tim tớ lúc nào cũng chỉ có bà thôi!
Thiếu nữ giơ tay định đánh, Thẩm Nguyên linh hoạt né tránh. Đúng lúc này, trong đầu Thẩm Nguyên vang lên tiếng "keng".
[Nhiệm vụ hoàn thành!]
[Hướng Lê Tri giải thích cậu và Đồng Sơ Nhu không có quan hệ gì. Phần thưởng: 300 tệ. (Đã hoàn thành)]
Thẩm Nguyên ngẩn người. Cậu còn chưa kịp nhắc đến cái tên Đồng Sơ Nhu mà nhiệm vụ đã xong rồi? Thôi kệ, có tiền là được.
"Chát!" một tiếng rõ vang từ phía sau. Thẩm Nguyên kêu oai oái, suýt thì trẹo cả hông.
- Lê Tri, bà đánh thật đấy à!
*
Băng qua cầu vượt, ba người nhanh chóng có mặt tại cửa hàng KFC. Thẩm Nguyên ngồi xuống, vẫn còn hơi dỗi vụ lúc nãy:
- Hà Chi Ngọc, cậu gọi món đi, đừng hòng chiếm tiện nghi của "cha" này.
Lê Tri khinh bỉ hừ một tiếng:
- Để tớ gọi. Ông kia, gọi một tiếng "mẹ" đi, tớ gọi phần cho.
- Mẹ! - Thẩm Nguyên chắp tay cung kính không một giây do dự.
Lê Tri đưa tay vỗ vỗ đầu Thẩm Nguyên:
- Ngoan! Con trai ngoan, mẹ không ăn KFC đâu.
- Mẹ ơi, con muốn ăn...
Thẩm Nguyên còn chưa kịp dứt lời đã bị Lê Tri cưỡng chế "khóa mõm", đồng thời cô nàng bắt đầu tụng "24 chữ chân ngôn" để thanh tẩy linh hồn cậu:
- Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa...
Hà Chi Ngọc nhìn hai người, chỉ biết cười trừ đầy gượng gạo. Cô cảm thấy mạch não của hai cái người này, mình thực sự đuổi không kịp rồi.