Chương 10: Thể dục giữa giờ - Nơi thanh xuân rực cháy (và những đôi mắt cú vọ)

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:07

- Tao cược hôm nay không phải tập thể dục giữa giờ. Sắp hết tiết hai, Thẩm Nguyên quay sang nhìn Chu Thiếu Kiệt bằng ánh mắt đầy sự thương hại. - Này ông bạn, não có vấn đề à? Thẩm Nguyên chỉ tay ra ngoài cửa sổ: - Mày trông chờ vào việc trời sẽ mưa trong vòng ba phút tới? Hay là trông chờ lãnh đạo trường đột nhiên nổi hứng cho cả trường mặc niệm? Chu Thiếu Kiệt hừ lạnh một tiếng, làm động tác đẩy gọng kính ảo đầy vẻ tri thức: - Xét từ góc độ toán học, trong vòng ba phút tới vẫn tồn tại xác suất mưa nhất định. Nhìn cái bộ dạng tự luyến của thằng bạn, Thẩm Nguyên không chịu nổi nữa, tung ra chiêu cuối: - Không tập thể dục thì Lão Chu sẽ dạy quá giờ đấy. Chu Thiếu Kiệt xìu ngay lập tức: - Thế thôi dẹp đi, tao thà xuống sân ngắm mấy chị đại lớp bên nhảy nhót còn hơn. Thẩm Nguyên lắc đầu ngán ngẩm. Đúng là cái đồ dở hơi, hết thuốc chữa rồi. Đầu óc lúc nào cũng chỉ toàn mấy thứ đen tối. Ơ? Thẩm Nguyên vỗ vỗ đầu, chợt nhận ra trong đầu mình hình như cũng đang hiện lên bóng dáng mấy chị đại lớp bên, thật là kỳ quái. Thôi, nhìn Lê Tri để "rửa mắt" vậy. Thẩm Nguyên một tay chống cằm, giả vờ nhìn ra cửa sổ nhưng thực chất là đang dán mắt vào Lê Tri. Xinh thật sự. Nếu mình "phi thăng" lên lớp chọn sớm hơn thì tốt biết mấy, vừa không có lịch sử đen, vừa được thưởng thức nhan sắc cực phẩm của cô bạn thanh mai sớm hơn rồi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu mình vào lớp chọn từ năm lớp 10 thì chắc gì đã được xếp ngồi cùng bàn với Lê Tri. Đúng là duyên phận cả! "Nguyên thần! Khởi... động!" Đang lúc Thẩm Nguyên mải mê ngắm gái đến mức nhập định, bên tai bỗng vang lên giọng nói của Lê Tri: - Đẹp không? - Đẹp. - Thẩm Nguyên đáp theo bản năng. Nói xong, cậu mới thấy mặt mình hơi nóng. Cái con nhỏ này, sao tự nhiên lại hỏi mấy câu làm người ta thẹn thùng thế không biết. Lê Tri khinh bỉ cười một tiếng: - Cũng thường thôi. - Chân ái đấy bà nội ạ! Thấy Thẩm Nguyên mắc bẫy, Lê Tri lập tức tung đòn chí mạng: - Đẹp mà ngày xưa cứ đâm đầu vào cái cô họ Đồng kia à? Thẩm Nguyên cảm thấy mình sắp hộc máu đến nơi. Không phải chứ, sao cứ thích đào mộ lịch sử đen của người ta ra mà công kích thế? Không qua được cái vụ đó đúng không? Còn muốn sống yên ổn với nhau không hả? Thẩm Nguyên nghiêm túc nhìn Lê Tri: - Lê Tri đồng học, tớ nghiêm túc cảnh cáo bà... Chưa kịp nói hết câu thì chuông báo hết tiết vang lên, át sạch nửa đoạn sau của Thẩm Nguyên trong tiếng rên rỉ của đám học sinh sắp phải đi tập thể dục. Lê Tri định thừa cơ chuồn lẹ, nhưng Thẩm Nguyên đã nhanh tay chặn đường, không cho cô thoát. - Tao sẽ mách mẹ mày là mày bắt nạt tao! - Bà hứa không nhắc lại vụ lịch sử đen kia nữa thì tớ cho đi! Lê Tri hít sâu một hơi. Khó khăn lắm mới nắm được thóp của Thẩm Nguyên, đời nào cô chịu buông dễ dàng thế. - Không thả thì thôi, tập tành gì tầm này. Thiếu nữ hất cằm, tựa lưng vào tường, hai đứa cứ thế đứng hình tại chỗ. Thể ủy Diêu Quân Hạo thấy cảnh này thì cảm giác như trời sắp sập: - Hai ông bà có đi tập không thì bảo? Lê Tri thản nhiên đáp: - Tớ đến "ngày dâu"! Nữ sinh dùng lý do này quả thực có thể trốn tập thể dục. Nhưng Thẩm Nguyên thì không nể nang gì, bóc phốt ngay lập tức: - Dâu cái búa! Tớ biết bà bao nhiêu năm rồi mà không biết lịch của bà à? Thể ủy, nó bốc phét đấy, hôm qua nó còn ăn kem tì tì kìa! - Cơ địa mỗi người mỗi khác chứ! - Lê Tri vẫn cố cãi chày cối. - Đi nhanh lên! Muộn bây giờ! Dưới sự thúc giục của thể ủy, Thẩm Nguyên và Lê Tri đành lủi thủi đứng dậy... * "Bài thể dục giữa giờ của học sinh trung học toàn quốc..." Theo tiếng nhạc khởi động, cả sân trường bắt đầu nhún nhảy. Thực ra ban giám hiệu cũng chẳng thèm kiểm tra kỹ, cứ đứng đó nhảy nhót cho có lệ là được, chứ nằm thẳng cẳng ra đó thì hơi quá đáng. Đương nhiên, nam sinh lớp 15 hôm nay tập luyện cực kỳ tích cực. Lý do là vì lớp 14 có một chị đại học lại cao 1m75, dáng chuẩn không cần chỉnh. Lúc tập thể dục, những động tác nhảy nhót của chị ấy trông cực kỳ "mãn nhãn". Mấy ông tướng đứng gần chị đại tập hăng hái lạ thường, động tác xốc nổi như động vật đến mùa giao phối, ý đồ dùng cách này để thu hút sự chú ý của mỹ nhân. - Non nớt. Thẩm Nguyên nhìn cảnh này, chỉ biết thốt lên hai chữ. Chu Thiếu Kiệt mà nghe thấy chắc chắn sẽ chửi Thẩm Nguyên không biết xấu hổ, vì chính cậu vừa mới chen lấn để chiếm lấy "vị trí quan sát" tốt nhất của gã. "Động tác nhảy vọt!" Nhạc bắt đầu sôi động hơn, đám học sinh trên sân bắt đầu nhảy tưng tưng. Trong phút chốc, ánh mắt của đám nam sinh đồng loạt hội tụ về một hướng. Đặc sắc, quá sức đặc sắc. Thẩm Nguyên đang nhảy thì vừa quay đầu lại đã thấy Lê Tri đang nhìn mình chằm chằm. Cậu theo bản năng thu hồi ánh mắt, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra có gì đó sai sai. "Quái, mình sợ gì nó nhỉ?" Thế là ánh mắt Thẩm Nguyên lại rơi thẳng lên người Lê Tri. Chậc, so với chị đại kia thì đúng là vẫn còn hơi "lép" một tí. Tập thể dục xong, đội ngũ bắt đầu giải tán. Thẩm Nguyên lập tức nhận ngay một cú "đấm điện quang" vào vai từ Lê Tri: - Đồ báo cáo dạo! - Gâu gâu gâu! - Thẩm Nguyên không hề kém cạnh. - Mời tôi ăn kem bù đắp tổn thất tinh thần mau! - Gâu gâu gâu! - Nói tiếng người! - Mỹ thiếu nữ lại bồi thêm một cú đấm nữa. - Ăn thì ăn, sợ gì. Lê Tri lập tức đổi sắc mặt, cười hì hì đầy đắc ý. Thẩm Nguyên cũng chẳng nói gì thêm, dù sao tiền cũng là từ nhiệm vụ hệ thống liên quan đến Lê Tri mà ra, mời cô nàng ăn kem cũng chẳng đáng bao nhiêu. Tính đi tính lại, mình vẫn là người có lãi. Siêu thị trường tuy rộng nhưng trước tủ lạnh vẫn đông nghịt người. Giữa cái mùa hè nóng nực lại vừa tập thể dục xong, nhu cầu đồ lạnh của học sinh là cực lớn. Thẩm Nguyên hỏi Lê Tri muốn ăn gì rồi trực tiếp chen vào đám đông. Một lát sau, Thẩm Nguyên "thắng lợi trở về", trên tay là kem và một chai nước. - Này, cầm lấy. Lê Tri nhận lấy kem, bóc vỏ ăn ngay tại chỗ. Cảm giác mát lạnh lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi. Ăn được một miếng, Lê Tri mới hỏi: - Lúc nãy tập thể dục nhìn cái gì mà chăm chú thế? - Ngắm phong cảnh. - Cho ông hai lựa chọn: Cô họ Đồng hay là "tâm hồn" chị đại lớp 14? Trẻ con mới làm lựa chọn, Thẩm Nguyên một cái cũng không chọn. - Nhìn bà. - Cút ngay đi, đừng có làm tớ buồn nôn. Lê Tri cảm thấy miếng kem trên tay bỗng dưng mất đi vài phần hương vị. Thẩm Nguyên nhún vai: - Là bà hỏi tớ trước mà. - Thế thì tớ không hỏi nữa. Hai người cứ thế song song vừa ăn kem vừa đi về phía phòng học. Cho đến khi sắp vào lớp, Thẩm Nguyên vẫn chưa nghe thấy tiếng thông báo hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống. Xem ra chỉ tập thể dục và đi siêu thị thôi là chưa đủ đô. - Trưa nay có ăn cơm cùng nhau không? - Thẩm Nguyên hỏi. - Ăn ở đâu? - Nhà ăn thôi, cũng không thể ngày nào cũng ra ngoài ăn được. Lê Tri gật đầu: - Thế tớ muốn ăn cơm bò ở tầng hai. - Tớ không bảo là tớ mời nhé. - Tớ cũng không bảo là cần ông mời. Hai người lườm nhau một cái rồi đồng loạt quay mặt đi. Vừa vào đến lớp, không biết Chu Thiếu Kiệt lại có phát ngôn "nghịch thiên" gì mà lại đang bị cả đám đem đi Aruba. Xét về độ "hãm", Thẩm Nguyên cảm thấy mình vẫn còn là tân binh so với Kiệt ca. Nhưng đó cũng chẳng phải chuyện gì hay ho cho lắm. "Lạch cạch." Một hộp sữa bò bất ngờ xuất hiện trên bàn của Lê Tri. - Hửm? - Lê Tri nghi hoặc nhìn Thẩm Nguyên. Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: - Thực ra lúc nãy tớ nhìn bà thật mà. Lê Tri sững người, lập tức khoanh tay trước ngực phòng thủ: - Đồ hãm tài! Nhìn đi đâu đấy! - Con mẹ nó bà nghĩ đi đâu thế hả!