Chương 12: Không phải chứ? Có người làm tiếng Anh đến mức "trầm kẽm" luôn à?
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:08
Tiết tự học cuối cùng buổi chiều đã bị thầy Chu "đánh chiếm" không thương tiếc.
Thầy Chu vốn rất có kinh nghiệm sư phạm, thầy biết thừa cái đám này vừa đi tập thể dục về nên máu đang dồn hết lên não, thế là thầy quăng cho mấy đạo đề Toán để cả lũ cùng "mát mẻ" một chút.
Đúng là mát thật, mát đến tận tim luôn ấy chứ.
Đối với Thẩm Nguyên mà nói, cảm giác này còn "thốn" hơn gấp bội. Một bên là "chiến thần lệch môn" hệ Toán - Chu Thiếu Kiệt, một bên là "học thần toàn năng" Lê Tri. Hai cái con người này khi đối mặt với đề Toán của thầy Chu, tuy không thể nói là nhìn phát ra ngay đáp án, nhưng ít nhất mạch suy nghĩ cũng trơn tru như bôi mỡ.
Chỉ khổ cho Thẩm Nguyên bị kẹp ở giữa, vò đầu bứt tai mãi không xong một câu.
Quá đáng hơn nữa là hai cái tên này sau khi làm xong thì chẳng chịu ngồi yên, cứ chốc chốc lại nghiêng đầu sang nhìn Thẩm Nguyên làm bài. Cái bộ dạng đó, thề có bóng đèn, chẳng khác nào đang đi vườn bách thú xem khỉ biểu diễn giải Toán cả.
Trông có vẻ hăng hái lắm.
- Mẹ nó, hai người có thôi ngay cái kiểu nhìn chằm chằm đấy đi không hả! - Thẩm Nguyên hạ thấp giọng lầm bầm một câu.
Cậu không dám nói to. Một là sợ thầy Chu nghe thấy lại gọi lên bảng "tế sống", hai là sợ hai vị chiến thần bên cạnh lại bồi thêm cho vài câu trào phúng thì đúng là nhục không để đâu cho hết.
Hừ, cậu đang gấp, thực sự rất gấp!
Nghĩ mà xem, Thẩm Nguyên đại đế ta đây cả đời không chịu thua kém ai bao giờ!
Lê Tri thong thả phán một câu: - Mạch suy nghĩ sai rồi kìa.
Chu Thiếu Kiệt bồi thêm: - Đường phụ vẽ sang chỗ khác đi, đồ đần, có thế mà cũng không biết làm.
- Biết rồi, khổ lắm!
Thẩm Nguyên lủi thủi tẩy đi đường phụ vừa vẽ, trong lòng thầm nén một cục tức. Đều tại cái thằng Chu Thiếu Kiệt hết, nhìn nhìn cái búa! Đợi đến tiết tiếng Anh đi, tao nhất định sẽ nhục nhã mày cho ra bã!
Còn về phần Lê Tri á?
Hừ! Đó là thủ túc huynh đệ, là tình cảm chân thành, là người thân yêu nhất của tớ...
Thôi được rồi, thực ra là vì đánh không lại, nên chỉ có thể đem Chu Thiếu Kiệt ra làm bao cát để trút giận thôi.
Nhưng phải công nhận thầy Chu giảng bài cực kỳ chất lượng, ít nhất là hơn hẳn giáo viên ở lớp thường. Hai năm cấp ba Thẩm Nguyên toàn tự học môn Toán, thi được đến mức đạt tiêu chuẩn đã là nhờ cậu có chút thiên tư rồi. Học với thầy Chu, Thẩm Nguyên cảm thấy mình sắp bước vào thời kỳ "bùng nổ" môn Toán đến nơi. Đến lúc đó, thi đỗ 620 điểm chỉ là chuyện nhỏ.
Cậu sẽ không còn là cái loại "miễn cưỡng được tính là con người" trong mắt Lê Tri nữa!
Sau một tiết cày cuốc đề Toán, cuối cùng cũng đến giờ tan học buổi chiều. Ăn cơm tối xong, cả lũ lại lục tục kéo nhau vào tiết tự học buổi tối.
Tiết tự học buổi tối thì vẫn cái bài cũ: Cày đề, cày đề và cày đề. Cứ cắm đầu vào mà làm bài tập như một cái máy là được. Thẩm Nguyên sau khi ăn cơm về đã tranh thủ đánh một giấc ngắn để nạp lại năng lượng, giờ thì đang sung sức vãi chưởng.
Tiết tự học thứ nhất vừa kết thúc.
Thẩm Nguyên vươn vai một cái rõ dài, quay đầu lại nhìn thì thấy cảnh tượng cực kỳ giải trí.
- A Kiệt? Sao lại nằm đo sàn thế kia rồi?
Chu Thiếu Kiệt gục mặt xuống bàn, giọng nói thều thào như sắp đứt hơi: - Nguyên ơi, tao... tao kiệt sức rồi.
Thẩm Nguyên ghé mắt nhìn vào tờ đề trước mặt Chu Thiếu Kiệt, lập tức cười hố hố.
Hắc hắc, tiếng Anh! Thời cơ báo thù đến rồi!
Ngay lập tức, Thẩm Nguyên bắt đầu giở giọng mỉa mai châm chọc: - Không phải chứ, không phải chứ? Chẳng lẽ lại có người làm tiếng Anh đến mức "trầm kẽm" luôn à?
Dương Trạch ngồi bàn trên cũng quay xuống phụ họa: - Cái thằng A Kiệt này đúng là yếu nhớt! Có mỗi mấy chữ tiếng Anh mà cũng làm không xong, kém tắm quá!
Chu Thiếu Kiệt ngẩng đầu lên quát: - Hai thằng mày thì khá hơn chắc? Đồ lũ gà mờ môn Toán!
Dương Trạch lập tức làm động tác chỉ trỏ kiểu đại ngáo Husky: - Mày lại nhớ "bạn trai" rồi đúng không?
Chu Thiếu Kiệt ngẩn người: - Bạn trai nào? Tao làm gì có bạn trai?
- Cửa sau kìa! Mày bị Aruba ở đấy bao nhiêu lần rồi, chẳng lẽ lại không nảy sinh chút tình cảm nào sao?
Chu Thiếu Kiệt nổi trận lôi đình: - Cút ngay! Bạn trai mày ấy!
- Bạn trai mày!
- Bạn trai mày!
Hai thằng bắt đầu trò chơi "máy lặp lại" vô tri. Nói một hồi, Chu Thiếu Kiệt bỗng tung chiêu: - Mày mà mắng nữa tao là cha mày đấy!
- Bạn trai mày!
Dương Trạch nhất thời không kịp thu khẩu hình, thế là sập bẫy ngay tắp lự.
Chu Thiếu Kiệt cười đắc ý, vỗ vỗ vai Dương Trạch: - Con trai ngoan! Cha yêu con!
Dương Trạch đỏ mặt tía tai vì cay cú, ngay lập tức lao vào ôm chầm lấy Chu Thiếu Kiệt: - Aruba nó anh em ơi!
Cả đám đang ngồi học chán ngắt, nghe thấy tiếng gọi của Dương Trạch là như bắt được vàng, lập tức xông vào khống chế Chu Thiếu Kiệt.
- Cửa trước! Đi cửa trước đi anh em!
Dương Trạch gào lên: - Đưa nó đi tìm bạn trai mới!
- Á!!!
Cả đám khiêng Chu Thiếu Kiệt lao thẳng về phía cửa trước phòng học. Chu Thiếu Kiệt nhìn về phía cửa sau với ánh mắt tuyệt vọng, gào lên khản cả cổ: - Không! Ái phi! Ái phi của trẫm!! Đừng chia lìa trẫm và ái phi mà!!
Thẩm Nguyên nhìn cảnh này, khóe môi giật giật liên hồi. Cái thằng A Kiệt này đúng là có máu diễn viên, lại còn thích thú với cái trò này nữa chứ.
- Trông ông có vẻ cũng muốn tham gia lắm nhỉ?
Thẩm Nguyên quay sang nhìn Lê Tri: - Bà lại nói xấu tớ, tớ sắp "trầm kẽm" đến nơi rồi đây này.
Lê Tri đảo mắt trắng dã, tiếp tục cúi đầu làm bài tập...
*
- Tớ bảo này, bà thích ăn đậu hũ đến thế cơ à?
Lê Tri nhìn mấy miếng đậu hũ lát trong bát của Thẩm Nguyên, vẻ mặt đầy thắc mắc.
- Đậu hũ nó hút nước mà, cái cảm giác cắn một phát nước canh tràn ra trong miệng nó mới phê làm sao.
Thẩm Nguyên kẹp một miếng đậu hũ lên, cắn một miếng rõ to. Nước canh từ trong đậu hũ tuôn ra, mang theo vị đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng, cực kỳ thỏa mãn. Đương nhiên, mấu chốt vẫn là ở nước dùng. Một phần Oden ngon hay không phụ thuộc rất nhiều vào nước canh, và miếng đậu hũ này đã hấp thụ hoàn hảo tinh túy đó.
Thẩm Nguyên điều chỉnh lại độ mặn cay của nước canh một chút, húp một ngụm, cảm giác sảng khoái vô cùng.
- Bà có muốn thử một miếng không?
Nhìn cái bát Thẩm Nguyên đưa tới, Lê Tri lắc đầu nguầy nguậy, thà ăn viên thịt của mình còn hơn.
- Thôi đi, ăn xong ông lại bảo tôi "ăn đậu hũ" của ông thì có mà dở hơi à.
- Hắc!
Thẩm Nguyên định làm động tác chỉ trỏ kiểu Husky, nhưng biểu cảm trên mặt bỗng chốc thay đổi, cậu gật gù: - Nhìn người chuẩn đấy.
- Mất hứng thật sự!
Ăn xong bữa khuya, hai người vừa vặn về đến dưới lầu nhà mình.
- Hôm nay có sang thăm Nhốn Nháo nữa không?
Lê Tri lắc đầu, không quên nhắc nhở: - Mai hoặc ngày kia là kiểm tra rồi, lo mà ôn bài đi.
Thẩm Nguyên gật đầu: - Biết rồi.
Vừa bước vào nhà, Thẩm Nguyên đã ngửi thấy một mùi "hương đồng gió nội" nồng nặc tỏa ra từ phòng mèo.
- Cái đồ mèo báo này! Lại đi bậy ra ngoài đúng không!
Vừa dứt lời, một bóng trắng đã "vèo" một cái nhảy vọt ra cửa. Ba Giờ đứng ở cửa nhìn Thẩm Nguyên một cái, sau khi hai bên trao đổi ánh mắt đầy "tình cảm", nó không thèm quay đầu lại mà chạy thẳng ra phòng khách.
Thẩm Nguyên cảm thấy mình vừa bị một con mèo sỉ nhục nặng nề.
Thôi bỏ đi, mèo mình nhặt, mình phải tự chịu thôi.
Trong lúc Thẩm Nguyên đang cặm cụi xúc phân thì Lê Tri đang ở bên kia bức tường đi tắm.
"U u u ——"
Tiếng máy sấy tóc vang lên trong phòng tắm. Sau khi sấy khô tóc, thiếu nữ quấn khăn tắm bước ra ngoài. Cô không thay quần áo ngay mà theo thói quen cầm điện thoại lên xem có tin nhắn gì không.
Quả nhiên, Thẩm Nguyên lại nhắn tin tới. Nhưng lần này không phải nói về mèo, mà là về kỳ kiểm tra sắp tới.
Thẩm Nguyên: "Bà bảo xem, tổng điểm kiểm tra lần này của tớ có lên nổi 620 không?"
Lê Tri trả lời rất nhanh.
"Keng!"
Thẩm Nguyên nghe thấy tiếng thông báo, suýt chút nữa thì tưởng hệ thống giao nhiệm vụ mới. Cậu mở điện thoại ra xem, là tin nhắn của Lê Tri.
Lê Tri: "Đợi đến kỳ thi tháng đi."
Rõ ràng, Lê Tri hoàn toàn không coi trọng hàm lượng kiến thức của kỳ kiểm tra nhỏ này.
Thẩm Nguyên: "Thế thì đợi thi tháng, bà đoán xem tớ có đạt được 620 không?"
Lê Tri: "Không."
Nhìn thấy tin nhắn của Lê Tri, Thẩm Nguyên chỉ biết thốt lên: Đúng là không hổ danh bà mà. Thanh mai trúc mã gì mà toàn đâm vào tim nhau thế này.
Thẩm Nguyên nhanh tay gõ chữ gửi lại.
Thẩm Nguyên: "Có dám đánh cược không? Cược xem kỳ thi tháng tớ có lên nổi 620 không."
Tin nhắn vừa gửi đi, Lê Tri đã gọi video call tới ngay lập tức. Thẩm Nguyên nhấn kết nối, màn hình hiện lên toàn bộ khuôn mặt của Lê Tri.
- Sao mặt bà to thế?
Lê Tri nhíu mày: - Vừa tắm xong nên nó thế! Đừng có lảng tránh, cược cái gì nói mau!
Thẩm Nguyên vừa định mở miệng, Lê Tri đã làm ngay động tác chỉ trỏ kiểu Husky cảnh cáo: - Tôi nói cho ông biết trước nhé, không được vi phạm thuần phong mỹ tục, không được trái với ý muốn của phụ nữ đâu đấy!
Thẩm Nguyên lập tức nuốt lời định nói vào trong: - Thế thì tớ chẳng còn gì để cược nữa rồi.
- Mất hứng thế!
Đột nhiên, Thẩm Nguyên nảy ra một ý tưởng: - Thế này đi, nếu tớ thi đỗ 620, bà phải đáp ứng tớ một yêu cầu.
Không đợi Lê Tri kịp phản ứng, Thẩm Nguyên nói nhanh như gió: - Yên tâm, không vi phạm thuần phong mỹ tục, cũng không trái với ý muốn của phụ nữ.
- Chốt!
Lê Tri sảng khoái đồng ý: - Nhưng nếu sau này điểm thi tháng của ông mà tụt xuống, thì ông xác định là chết chắc với tôi đấy!