Chương 49: Đôi khi chỉ là chuyện một câu nói

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:32

Những gì Thẩm Nguyên lo lắng hồi sáng cuối cùng cũng xảy ra. Đến tận buổi chiều, trận mưa rào ban nãy vẫn chẳng thể nào dập tắt được cái nhiệt độ kinh hoàng của ngày hè. Ngược lại, khi hơi nước bốc lên, từng dãy nhà học bỗng chốc biến thành những cái lồng hấp khổng lồ. Lúc ngủ trưa dù có bật điều hòa, nhưng chỉ cần bước vào tiết đầu tiên được một nửa thời gian, cho dù có vặn quạt trần lên mức tối đa thì cũng chẳng thể nào ngăn nổi cái cảm giác nóng bức đến nghẹt thở này. Mở cửa sổ ra ư? Hơi lạnh tích tụ từ lúc ngủ trưa sẽ bay sạch sành sanh, nhiệt độ trong phòng sẽ tăng vọt ngay lập tức. Không mở cửa sổ ư? Thì đúng là "hấp hơi" theo đúng nghĩa đen. Cả cái lớp 15 giờ chẳng khác nào một đám bánh bao đang bị đặt trên xửng, khó chịu vãi chưởng! Thẩm Nguyên liếc nhìn Lê Tri, lầm bầm: - Gác cổng như lão Quách còn có điều hòa để hóng mát, vậy mà đám học sinh trường chuyên Kỵ Dương chúng ta giữa mùa hè lại chỉ có thể dựa vào mấy cái quạt trần rách này sao?! Còn thể thống gì nữa! Nếu Chu Thiếu Kiệt mà ở đây, chắc chắn gã sẽ vung tay hô lớn: - Khởi nghĩa! Dương Trạch chắc chắn cũng sẽ phụ họa theo kiểu hồ ly gọi hồn: - Kỵ Dương hưng thịnh, Thiếu Kiệt làm vương! Sau đó, dưới ánh nhìn của bàn dân thiên hạ, gã sẽ hiên ngang bước lên bục giảng ký kết với thầy chủ nhiệm bản "Hiến chương bụi phấn", chính thức tuyên bố lớp 15 tự trị! Nhưng đáng tiếc, Thẩm Nguyên lại đang nói với Lê Tri. Mà Lê thiếu thì có cảm giác gì với chuyện "khởi nghĩa" không? Thực ra là có, Lê Tri cực kỳ ủng hộ là đằng khác. Thời tiết oi bức thế này, Lê Tri đã sớm lôi cái quạt cầm tay mini ra thổi vù vù vào mặt. Cũng giống như đại đa số mọi người, nếu chỉ đơn thuần là nóng thì bật quạt trần còn ráng nhịn được. Nhưng cái kiểu "nóng ẩm" dính dớp này thì đúng là không thể chịu nổi. Trong phòng học rõ ràng có lắp điều hòa trung tâm, vậy mà mùa hè không kêu, mùa đông không động, hóa ra lắp vào chỉ để làm cảnh cho đẹp thôi đúng không? - Hay là tí nữa bảo giáo viên mở đi, thực sự là khó chịu quá rồi, tớ sắp "đăng xuất" vì nóng đây. Thẩm Nguyên xoa xoa cằm, liếc nhìn thời khóa biểu. Tiết tới là giờ của bà chị họ. Thẩm Nguyên linh cơ nhất động: - Để tớ đi nói với Thủy tỷ một tiếng. Nói đoạn, Thẩm Nguyên rời khỏi chỗ ngồi, thong thả tản bộ lên văn phòng. Đại biểu tỷ lúc này đang chuẩn bị giáo án cho tiết tới, tay đang loay hoay chỉnh sửa cái loa trợ giảng nhỏ. Vừa ngẩng đầu lên, chị đã thấy một bóng dáng lén lén lút lút chuồn vào từ cửa văn phòng, rồi lù lù tiến sát lại cạnh mình. - Vãi! Mày làm cái quái gì đấy? Dương Dĩ Thủy còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Thẩm Nguyên khụy gối định làm một cái "đại lễ". Chị hốt hoảng vội vàng đưa tay đỡ lấy cánh tay thằng em họ. - Hiền đệ định tiễn tỷ đi sớm đấy à? Bro, mày quên tao dạy tiếng Anh chứ không phải đóng phim cổ trang à? Thẩm Nguyên nhanh chóng nhập vai, giọng điệu cực kỳ nghiêm trọng: - Thực không dám giấu giếm, thần đệ lần này đến đây là có chuyện quan trọng muốn bẩm báo. - Nói mau! Thẩm Nguyên ngơ ngác: - Ý gì chị? - Có rắm thì thả mau! – Dương Dĩ Thủy đã mất hết kiên nhẫn. Thẩm Nguyên gật đầu cái rụp, rồi lén lút ngó nghiêng xem vị trí của Lão Chu. Lão Chu đang ngồi đằng kia lướt điện thoại, trông có vẻ đang cực kỳ hưởng thụ. - Có thể mở điều hòa được không chị? Dương Dĩ Thủy: - Hả? Cái thằng đần này, làm một cái đại lễ hoành tráng như thế chỉ để xin mở điều hòa thôi á? Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cái chuyện này đúng là xứng đáng để làm đại lễ thật. Đại biểu tỷ còn đang cân nhắc thì Du Duyệt – đại biểu môn tiếng Anh lớp 15 – gõ cửa bước vào văn phòng. Vừa vào đến nơi, Du Duyệt đã cảm thấy không muốn bước ra ngoài nữa. Mát mẻ vãi chưởng! Nhưng rất nhanh, Du Duyệt đã cảm thấy "lạnh sống lưng". Cái tình cảnh này là sao đây? Nhìn thấy Dương Dĩ Thủy đang nắm chặt tay Thẩm Nguyên, cô nàng đại biểu môn bỗng thấy luống cuống. Bây giờ tìm gặp giáo viên không cần chào "Em chào cô" nữa mà phải quỳ xuống hành lễ à? Thế mình có phải quỳ theo không? Chẳng lẽ đây là nghi thức "quân thần chi lễ" mới giữa giáo viên và học sinh sao? Du Duyệt run rẩy đi đến cạnh bàn làm việc của Dương Dĩ Thủy, rồi làm một cái lễ vạn phúc đầy cung kính: - Em chào cô ạ. Đại biểu tỷ chính thức "tê" toàn tập. Cái lớp 15 này bị nóng đến mức điên hết cả lũ rồi đúng không? - Mở! Mở luôn! Cho các người mở hết! Đứng dậy hết cho tôi ngay! Du Duyệt ngơ ngác nhìn Thẩm Nguyên. Mở? Mở cái quái gì cơ? Thẩm Nguyên nhìn cái bản mặt ngơ ngác của cô nàng đại biểu môn, nhất thời cũng chẳng biết nên giải thích thế nào cho phải. - Còn đứng đấy nhìn cái gì? Về lớp mở điều hòa đi! Nghe thấy hai chữ "điều hòa", mắt Du Duyệt lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô. - OK luôn cô ơi! Nhìn cô nàng đại biểu môn nhảy chân sáo chạy đi, đại biểu tỷ bỗng thấy mệt tim vãi chưởng. - Thôi bỏ đi, nó đi rồi thì mày cầm đống này về lớp cho tao. Thẩm Nguyên nhìn xấp bài tập tiếng Anh trên bàn, gật đầu cái rụp. Với cậu, một giáo viên chịu mở điều hòa cho học sinh thì chẳng khác nào cha mẹ tái sinh cả. Khi Thẩm Nguyên ôm xấp bài tập quay lại phòng học, lớp 15 đã chìm trong biển trời reo hò sung sướng. - Thủy tỷ vạn tuế!! - Hú hồn!! Thủy tỷ thiên hạ đệ nhất! - Đóng cửa sổ! Nhanh đóng cửa sổ vào! Tao không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa để được hưởng thụ luồng gió mát từ Thủy tỷ rồi! - Đù! Biến thái vãi! Thẩm Nguyên đặt xấp bài tập lên bục giảng, rồi lẳng lặng quay về chỗ ngồi. - Giải quyết xong! Quý Ninh Ninh nghe thấy thế, đại khái cũng đoán được tại sao tự nhiên lại được mở điều hòa. Thực ra từ trước đến nay, đại biểu tỷ luôn là giáo viên dễ tính nhất lớp 15. Chuyện mở điều hòa này, đại biểu tỷ luôn là người hào phóng nhất. Tiếp theo đó mới đến Lão Chu. Chỉ là đôi khi phải vào tiết mới được mở, đợi đến lúc điều hòa làm lạnh xong thì cũng mất nửa tiết rồi, chỉ còn được hưởng thụ một chút thôi. Đã thế, thỉnh thoảng còn gặp mấy giáo viên khó tính bắt tắt đi nữa. Nhìn vào việc đóng mở điều hòa là có thể thấy ngay mức độ được lòng học sinh của một giáo viên. Lúc đại biểu tỷ bước vào lớp, điều hòa mới khởi động chưa lâu nên nhiệt độ trong phòng vẫn còn khá cao. Vừa oi vừa nóng, đúng là không sống nổi mà. Dương Dĩ Thủy thở hắt ra một hơi nóng, đặt đồ đạc xuống rồi... chạy biến. Văn phòng bật điều hòa từ sớm, mát hơn phòng học nhiều. Mặc kệ đám bạn đang reo hò ầm ĩ, Dương Dĩ Thủy quay về văn phòng buôn chuyện với cô bạn thân. - Thời tiết này đúng là nóng đến phát điên mà. Chu Nhược Lan gật đầu đồng tình: - Đúng thế, chẳng muốn ra ngoài tí nào, cứ cử động một tí là mồ hôi vã ra như tắm. Dương Dĩ Thủy than vãn: - Trong lớp còn nóng hơn nhiều, tao vừa mới thò mặt vào đã phải chạy ra ngay lập tức. - Phòng giáo vụ còn bảo chưa đến 30 độ thì không được bật điều hòa. Thật là, học sinh nó "hấp hơi" hết cả lũ rồi. Nhiệt độ tháng Tám tuy cao nhưng giờ đã là cuối tháng, lại vừa có trận mưa nên hôm nay nhiệt độ thực tế đúng là không chạm mốc 30 độ thật. Dương Dĩ Thủy liếc nhìn điện thoại: - Hôm nay 31 độ nhé! Một giáo viên trẻ mới vào nghề ngẩng đầu lên thắc mắc: - Ơ? Điện thoại em hiện có 29 độ mà? Đại biểu tỷ nhún vai: - Thì em đổi sang cái chỗ nào hiện 31 độ là được chứ gì. Còn có cả loại thao tác này nữa á? Giáo viên trẻ ngơ ngác, đúng là mở mang tầm mắt. - Thực ra đôi khi chỉ là chuyện một câu nói thôi. Mày dám mở điều hòa cho tụi nó, tụi nó sẽ dám "gánh" cho mày. Phòng giáo vụ có thấy thì cùng lắm cũng chỉ nhắc nhở vài câu thôi. - Cái điều khiển nằm ngay trong bục giảng ấy, học sinh nó không có tay chắc? Mày nhìn xem buổi trưa tụi nó chẳng tự mở suốt đấy thôi? Đại biểu tỷ cười cười: - Trưa mở, vào tiết thì tắt, tụi nó tự giác lắm. - Thế nếu tụi nó không "gánh" thì sao? – Giáo viên trẻ vẫn còn lo lắng. - Thì nghe phòng giáo vụ mắng một trận, sau đó vào tiết việc đầu tiên là tắt điều hòa, rồi bảo tụi nó mở cửa sổ ra cho thoáng khí. Giáo viên trẻ lại học thêm được một chiêu "lươn lẹo" mới. Tiếng chuông vào tiết vang lên, đại biểu tỷ nện đôi chân dài bước vào phòng học. Lúc này điều hòa đã bắt đầu phát huy tác dụng. Ít nhất là trong phòng không còn cái cảm giác ngột ngạt khó chịu nữa. Cả lớp trông ai nấy đều như vừa được hồi sinh. Đám học sinh này khả năng chịu nóng thì có thừa, nhưng cái kiểu "hấp hơi" thì đúng là chịu chết. - Được rồi, điều hòa cũng mở rồi, giờ thì tập trung nghe giảng đi nhé. - Bao tập trung luôn Thủy tỷ ơi! – A Kiệt vỗ ngực bồm bộp cam đoan. Dương Dĩ Thủy liếc nhìn Chu Thiếu Kiệt: - Đợi bao giờ mày thi được 70 điểm tiếng Anh rồi hẵng gáy nhé. Cả lớp lại được một trận cười bò. Sau khi tan học, đại biểu tỷ còn sang lớp 14 bên cạnh dạo một vòng. Ngay sau đó, từ lớp 14 cũng vang lên tiếng reo hò dậy sóng. Rõ ràng là đại biểu tỷ lại vừa đi "thu phục lòng người" rồi.