Chương 24: Ngược luyến! Đây chính là ngược luyến tàn tâm!

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:16

Giờ đọc sớm vừa kết thúc, Chu Thiếu Kiệt đã nằm bò ra bàn như một con cá khô mất nước. Một tiết đọc sớm tiếng Anh đã vắt kiệt toàn bộ tinh lực buổi sáng của gã. Gã cần được nghỉ ngơi, gã cần được "hồi máu" ngay lập tức! Nhưng đời không như là mơ, Thẩm Nguyên rõ ràng là không có ý định buông tha cho gã. - A Kiệt, ngó hộ tao câu này giải thế nào cái! Chu Thiếu Kiệt uể oải ngẩng đầu, bất mãn lầm bầm: - Nhờ vả người ta thì cái giọng phải khách khí một chút chứ hả! - A Kiệt đại ca, mời ngài ngó hộ tao câu này giải thế nào cái! Bảo không khách khí thì cũng không đúng, Thẩm Nguyên đã thêm hẳn từ "mời" vào rồi đấy thôi. Nhưng bảo là khách khí á? Nhìn cái bản mặt "tiện" không chịu nổi kia của cậu mà xem, thái độ vẫn y như cũ chẳng khác tí nào. Chu Thiếu Kiệt đảo mắt trắng dã, miễn cưỡng liếc nhìn tờ giấy mà Thẩm Nguyên đưa tới. Vừa nhìn thấy tờ giấy, A Kiệt đã đánh hơi thấy có gì đó sai sai. - Không phải chứ, hai đứa mày tách ra rồi mà Lê Tri vẫn còn "phát" đề cho mày à? Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt hiển nhiên: - Có vấn đề gì sao? Máu ghen tị của A Kiệt lại bắt đầu sôi sùng sục. - Thế thì mày đi mà hỏi Lê Tri ấy, trẫm mệt rồi, miễn tiếp khách. Nói đoạn, Chu Thiếu Kiệt lại định gục xuống bàn. Thẩm Nguyên đang định giơ tay "tác động vật lý" để gọi gã dậy thì cô bạn cùng bàn mới bỗng nhiên lên tiếng: - Tớ xem thử được không? "Điềm muội" Bội Bội cười híp mắt nhìn tờ giấy trong tay Thẩm Nguyên: - Môn Toán của tớ tuy không bá đạo như Chu Thiếu Kiệt, nhưng cũng tạm ổn. Bài kiểm tra vừa rồi tớ được 136 điểm đấy. A Kiệt còn chưa kịp "vỡ trận" thì Thẩm Nguyên đã muốn sang chấn tâm lý trước. Không phải chứ, cái lớp này toàn quái vật Toán học à? Lão Chu định dùng cái lớp này để "phi thăng" lên làm giáo viên đặc cấp luôn hay gì? Thẩm Nguyên lủi thủi đưa tờ đề cho Trác Bội Bội. Sau đó, cậu hai tay chống lên bàn của A Kiệt, ghé sát đầu sang phía Bội Bội để nghe giảng. - Ơ, mấy câu này hình như làm rồi thì phải? Thẩm Nguyên gật đầu: - Lê Tri bảo mấy câu này chép từ đề thi cũ ra đấy. Trác Bội Bội chớp chớp mắt, trong lòng thầm gào thét: "Ship quá đi mất thôi!". Hai cái người này, một người là học thần toàn năng, một người là... học tra đội sổ của lớp chọn. Tuy khoảng cách không đến mức một trời một vực, nhưng ít nhất cũng phải chênh nhau đến cả trăm điểm ấy chứ! Một trăm điểm, nếu là ở kỳ thi đại học thì đúng là cách biệt giữa thiên đàng và địa ngục rồi. Thế nên khi thấy Thẩm Nguyên cắm đầu vào học Toán trong giờ đọc sớm, Trác Bội Bội đã bắt đầu suy diễn lung tung. Chắc chắn là cậu ấy đang nỗ lực để đuổi kịp bước chân của Lê Tri đây mà! Và giờ khi biết đống đề này là do chính tay Lê Tri soạn, Trác Bội Bội cảm thấy "phê" không gì sánh bằng. Nhìn bộ dạng hớn hở của Trác Bội Bội, Thẩm Nguyên đầy vẻ nghi hoặc: - Sao thế? - Ship quá nên đang tận hưởng thôi mà. A Kiệt giơ một cánh tay lên, giọng nói thều thào: - Giới thiệu với mày, đây là Trác Bội Bội, Hội trưởng "Hội đẩy thuyền" của lớp chọn mình đấy. - Tác phẩm tiêu biểu giúp bà ấy lên ngôi Hội trưởng chính là bộ "Tình yêu thời bục giảng", nhân vật chính là Phấn Hồng và Phấn Lam. Thẩm Nguyên sững sờ: - Thế còn Phấn Trắng đâu? - Là kết cục. - Trác Bội Bội đẩy gọng kính, nghiêm túc giảng giải: - Khi trực nhật xóa bảng, mọi dấu vết lãng mạn đều sẽ trở về với hư vô trắng xóa. Mấy người đang ship cái thể loại gì vậy hả trời! Không phải chứ, cái lớp chọn này còn tồn tại cái tổ chức tà môn như thế sao? Ai cũng biết, đám "shipper" này cái quái gì cũng ghép đôi được! Hành vi gán ghép vô tội vạ thực chất là sự phản chiếu của nỗi cô đơn và khát vọng về một mối quan hệ lý tưởng của con người hiện đại. Nói trắng ra là bọn họ chẳng thèm quan tâm chính chủ nghĩ gì đâu, cứ thấy "vibe" là đẩy thuyền thôi. Đối với học sinh lớp 12, cái trò gán ghép trừu tượng này chính là một cách tự tìm niềm vui trong cuộc sống học đường đầy áp lực. Họ không chỉ ship bạn học, mà còn ship đủ thứ kỳ quái trên đời. Điển hình nhất chính là màn "nhân cách hóa" các môn học. Nào là "Ngược luyến của các định luật Vật lý": Quy tắc bàn tay trái và quy tắc bàn tay phải vĩnh viễn không thể mười ngón đan xen, giống như thầy chủ nhiệm và giáo viên thể dục chẳng bao giờ xếp chung thời khóa biểu vậy. Khi bộ đề "5 năm thi đại học, 3 năm mô phỏng" định hình linh hồn học sinh thành những cỗ máy thi cử, đám thiếu niên thiếu nữ này lại dùng sự tưởng tượng trừu tượng để cài đặt "bản vá" cho thế giới. Ngay cả bụi phấn dưới góc nhìn của họ cũng đang diễn dịch bộ phim "Tình yêu thời dịch tả" ngay trong điểm mù của thầy giám thị. Nhưng Thẩm Nguyên và Lê Tri thì tính là gì? Đơn thuần là thanh mai trúc mã? Hay là sự kết hợp giữa "địa ngục thi cử" và "chủ nghĩa lãng mạn"? Sự dây dưa lượng tử giữa hạng nhất và hạng bét của lớp chọn —— cậu giải đề trên tờ nháp mà tớ vừa vứt đi. Thẩm Nguyên nghĩ lại những chuyện giữa mình và Lê Tri, hình như đúng là... dễ ship thật. Cứ nhìn vụ gắp búp bê mà xem. Đem búp bê mình gắp được nhét đầy phòng con gái nhà người ta, đây chẳng phải là một loại "ham muốn chiếm hữu" trá hình sao? Sau này dù hai đứa không đến được với nhau, thì mỗi khi Lê Tri về phòng nhìn thấy đống búp bê đó, cô nàng chắc chắn sẽ nhớ đến cậu. Nhất là khi nhìn thấy con mèo bông kia, bên tai cô nàng sẽ tự động vang lên câu nói: "Ta chính là Chiến thần gắp búp bê đất Kỵ Dương!". Đây chẳng phải là một loại "xâm chiếm tâm lý" sao? Ship đi, cứ ship nhiệt tình vào! Thẩm Nguyên chẳng ngại việc mình trở thành "vật tế" cho thú vui của bạn học, miễn là đừng có tung tin đồn nhảm quá đà là được. Sau khi nhận được mạch suy nghĩ giải Toán từ "đầu lĩnh" hội shipper, Thẩm Nguyên hài lòng tưởng tượng về cảnh mình "Long vương trở về" trong kỳ thi tới. Nhưng thực tế đã tặng cho cậu một cú tát nảy đom đóm mắt. Trước tiết Vật lý, Chu Thiếu Kiệt cầm một tờ bài thi điểm tối đa múa may quay cuồng trước mặt Thẩm Nguyên: - Ái chà chà, sao lại tối đa nữa rồi? Lần này đề Vật lý rõ ràng là khó vãi chưởng mà lị. Thẩm Nguyên chỉ muốn dùng bạo lực để khóa cái mồm thối của A Kiệt lại. Nhưng chưa kịp để cậu ra tay, Trác Bội Bội đã mở lời: - Đây chính là sự ràng buộc giữa sinh viên hệ tự nhiên và môn Vật lý sao? A Kiệt lập tức cười đắc ý như bắt được vàng. Nhưng nụ cười của gã chẳng duy trì được bao lâu. - Chu Thiếu Kiệt, thành tích của cậu thực ra rất tốt, chỉ cần kéo môn tiếng Anh lên là ổn. Nhưng tại sao cậu lại không mặn mà gì với việc học tiếng Anh thế? - Có phải vì trái tim cậu đã lỡ trao trọn cho các môn tự nhiên rồi không? - Trác Bội Bội đẩy kính, ánh mắt lóe lên tia sáng thần bí như muốn nhìn thấu tâm can A Kiệt. - Hay là vì cậu yêu tiếng Anh nhưng không được đáp lại, nên mới đem toàn bộ tình cảm đó trút hết vào môn tự nhiên? Ngược luyến! Đây chính là ngược luyến tàn tâm! Đúng là người trong nghề, vừa ra tay là biết đẳng cấp ngay. Thẩm Nguyên nghe mà choáng váng cả đầu óc. Cái này mà cũng ship được á? Không hổ danh là Hội trưởng Hội đẩy thuyền lớp chọn! Nhưng A Kiệt dĩ nhiên không phải hạng xoàng để bị đánh bại dễ dàng như thế. Thiếu niên kéo vạt áo đồng phục lên, ngay dưới huy hiệu trường Kỵ Dương, dòng chữ gốc đã bị bôi đi, thay vào đó là: "Hội cấm yêu sớm"! Chủ nghĩa "chế cháo" đồng phục? Đây là phong trào văn hóa phục hưng gì vậy trời! Thẩm Nguyên nhìn lại bộ đồng phục đơn điệu của mình, bỗng thấy thèm thuồng. Mẹ nó, sao mình cũng muốn gia nhập cái tổ chức này thế nhỉ! Nhưng nghĩ lại thì thôi, làm thế chắc chắn sẽ bị mẹ tóm cổ lên "tế" cho một trận, rồi khuyến mãi thêm combo "tự giặt quần áo cả đời" mất. Nhìn thấy dòng chữ "Hội cấm yêu sớm", Trác Bội Bội nhướng mày: - Đồ tay sai của thầy giám thị! - Hừ! Chủ nghĩa đẩy thuyền không nên tồn tại ở môi trường cấp ba! - A Kiệt lạnh lùng tuyên bố: - Ngày mai tôi sẽ bẻ gãy hết phấn viết của cái lớp chọn này cho bà xem! - Thế thì ngay đêm nay, bộ truyện "Chu Thiếu Kiệt và bảng chữ cái ABC" sẽ được đăng dài kỳ trên tường tỏ tình của trường! Thấy tình hình sắp mất kiểm soát, Thẩm Nguyên vội vàng tung ra thần khí: - Cục tẩy xóa ký ức của Đặc vụ Áo Đen đây! Giải tán hết cho tao!