Chương 43: Việc cấp bách nhất bây giờ là phải xóa sổ cái Tường tỏ tình!

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:28

Giờ nghỉ giữa tiết tự học buổi tối, Thẩm Nguyên ra hành lang đứng hóng gió cho thoáng. Trong phòng học ngột ngạt quá mức, Thẩm Nguyên cảm giác như trên người mình vừa bị phủ thêm một tầng mồ hôi dính dớp. Phen này về nhà phải đi tắm ngay mới được. - Xa cách lâu như vậy, chẳng lẽ mày không có lời nào muốn trăng trối với trẫm sao? Thẩm Nguyên vừa quay đầu lại đã thấy A Kiệt đang tựa lưng vào tường, ánh mắt xa xăm đầy vẻ "diễn sâu". Thằng ranh này lại bắt đầu làm màu rồi. - Rảnh quá rồi đúng không? Hôm nay tiết tiếng Anh Thủy tỷ chưa gọi tên mày, để mai tao bảo bả "điểm danh" bù nhé. A Kiệt lập tức xị mặt: - Ấy ấy ấy! Dù sao tao cũng là người ngồi cùng bàn lâu nhất với mày tính đến thời điểm hiện tại, chẳng lẽ mày không thấy chút lưu luyến hay thương cảm nào khi phải chia ly sao? Nghe vậy, Trần Minh Vũ đứng cạnh bật cười thành tiếng: - Kiệt ơi, mày có biết cái "đãi ngộ" hiện tại của Lão Nguyên nó khủng khiếp thế nào không? - Thế nào? - Xung quanh Lão Nguyên giờ toàn là mỹ nhân cực phẩm thôi nhé. Bên trái là Lê Tri, phía trước là Hà Chi Ngọc, bên phải là Quý Ninh Ninh, phía sau là Diêu Dao. Trần Minh Vũ "chậc" một tiếng đầy ghen tị: - Mấy đứa xinh nhất lớp mình thì một nửa đã vây quanh nó rồi. Nghe đến đây, Chu Thiếu Kiệt trợn tròn mắt, nhìn Thẩm Nguyên bằng ánh mắt không thể tin nổi. - Con mẹ nó mày! Máu ghen tị của A Kiệt lại sôi sùng sục, gào lên: - Đồ súc sinh!! Thẩm Nguyên liếc mắt khinh bỉ: - Mẹ nó, tao chỉ tình cờ ngồi vào cái vị trí này thôi mà. Dương Trạch cười ha ha, huých vai Thẩm Nguyên một cái: - Nguyên này, mày không biết đâu. Thực ra A Kiệt nó... Dương Trạch còn chưa kịp dứt lời, A Kiệt đã lao tới như một con hổ đói, bịt chặt miệng gã lại. - Đừng có mà ngậm máu phun người! Lão tử đây thanh thanh bạch bạch, một lòng yêu quý Toán học nhé! Nhìn hai thằng bạn đang đùa giỡn, Thẩm Nguyên bật cười. Thực ra chẳng cần Dương Trạch nói hết câu, cậu cũng đoán được đại khái là chuyện gì. Chu Thiếu Kiệt tuy là một tay chuyên làm trò "trừu tượng", nhưng chuyện thích một ai đó thì lại chẳng trừu tượng chút nào. Mặc dù đây rất có thể chỉ là do hormone tuổi dậy thì đang tác quái, nhưng ai mà chẳng có một "bạch nguyệt quang" trong lòng cơ chứ? Mười tám tuổi đầu, cô gái nhỏ trong trẻo, thanh xuân tươi đẹp, chính là ánh trăng sáng rực rỡ nhất trong ký ức mỗi người. Thẩm Nguyên có bạch nguyệt quang không? Cậu cảm thấy có lẽ là có. Hồi mẫu giáo, cô bé ngồi cạnh cậu cực kỳ đáng yêu, lúc nào cũng mang kẹo cho cậu ăn. Nếu không phải hồi đó Thẩm Nguyên kiên trì đánh răng đều đặn, thì chắc giờ này cậu đã sở hữu một hàm răng sún đen thui rồi. Tiếng chuông vào tiết vang lên, Thẩm Nguyên là người đầu tiên thu dọn mấy tờ bài thi nhét vào cặp sách. Chứng kiến cảnh tượng này, Lê Tri không khỏi kinh ngạc: - Ngài đây là định làm gì thế? Thẩm Nguyên vỗ vỗ cái cặp, mặt mày kiêu ngạo: - Về làm lại câu sai chứ sao, tớ là người cầu tiến, muốn học tập tử tế mà. Nghe Thẩm Nguyên nói vậy, Quý Ninh Ninh ngồi bên cạnh thầm thở dài một tiếng trong lòng. Đúng là quyển cẩu! So với một Lê Tri ở đẳng cấp "học thần" cao không thể chạm tới, thì sự tiến bộ của Thẩm Nguyên mới là thứ khiến người ta thấy áp lực nhất. Lê Tri là kiểu người mà bạn biết rõ dù có nỗ lực đến đâu cũng không bao giờ đuổi kịp. Thấy cô nàng học tập, bạn chỉ nghĩ đơn giản là: "Đến thiên tài còn nỗ lực như thế, mình cũng phải cố lên", đó là một loại khích lệ bản thân. Nhưng Thẩm Nguyên thì khác. Nói một cách không khách khí thì cậu ta giống như một con chó hoang đang sủa inh ỏi đuổi ngay sau lưng bạn vậy. Đó là một loại cảm giác cấp bách đến nghẹt thở. Mặc dù Thẩm Nguyên mới chỉ vừa "phi thăng" lên lớp chọn, thành tích cũng bình thường, nhưng khổ nỗi là cậu ta có "gia sư" xịn! Đã thế, vị gia sư này lại còn là người có thành tích tốt nhất lớp. Quá đáng hơn nữa, hai cái người này lại còn là thanh mai trúc mã của nhau! - Đi thôi, tớ đã không kịp chờ đợi để bắt đầu "hiệp hai" của công cuộc học tập rồi! Nhìn bộ dạng hừng hực khí thế của Thẩm Nguyên, Lê Tri cười ha hả. Cô nàng không phải không tin Thẩm Nguyên, mấu chốt là loại chuyện này mình âm thầm làm là được rồi, nói ra làm gì cho thiên hạ nó ghét? Khá lắm, ông cũng muốn chuyển chức thành "Tế tự của nỗi đau" để đi gieo rắc thống khổ cho bạn học đúng không! - Nhớ báo cáo tiến độ học tập cho tớ đấy nhé. - Rõ, thưa sếp! Hai người cùng nhau rời khỏi phòng học, để lại một Quý Ninh Ninh đang "hóa đá" vì áp lực. Một Thẩm Nguyên, một Lê Tri, cái lớp này toàn là lũ quyển cẩu biến thái gì thế này!! Chết tiệt! Không được, nhất định phải cố gắng lên. Nghĩ đoạn, Quý Ninh Ninh tiện tay vơ lấy cuốn từ vựng tiếng Anh, quyết định về ký túc xá sẽ học thuộc lòng cho bằng sạch. Trên đường về nhà, trên tay Thẩm Nguyên và Lê Tri bỗng nhiên "xuất hiện" hai cốc Oden nóng hổi, đồng thời trong túi bên của cặp sách Thẩm Nguyên cũng "cập nhật" thêm một chai Hồng trà đá. - Tớ phát hiện ra hôm nay hình như ông không "quyển" người khác thì phải. - Chẳng phải bà đã ra tay rồi sao? - Lê Tri bỏ một miếng đậu hũ vào miệng, ngon lành nhấm nháp. Nước dùng đậm đà, phê vãi chưởng. - Hoắc, Lê thiếu, hóa ra tớ cũng chỉ là một quân cờ trong cái "kế hoạch" của bà thôi sao? Lê Tri gật đầu, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Thẩm Nguyên có thể phân biệt được nụ cười của Lê Tri là thật hay giả. Cứ nhìn vào mắt cô nàng là biết ngay. Khi Lê Tri thực sự vui vẻ, đôi mắt cô nàng cũng sẽ lấp lánh ý cười. - Đây gọi là: "Mỹ thiếu nữ điều khiển nam sinh" đấy. - Ấy ấy ấy! Lê Tri lập tức làm động tác Husky cảnh cáo: - Tớ không hề chỉ thị ông nhé, là chính ông tự muốn làm "Tế tự của nỗi đau" đấy chứ. - À, không dám nhận, không dám nhận. Tớ cùng lắm cũng chỉ là tên tùy tùng dưới chân váy của bà thôi. Tùy tùng của nỗi đau, Thẩm Nguyên cảm thấy cái danh xưng này khá hợp với mình. Nghe qua là biết ngay mình đứng ở phe đối lập hoàn toàn với "Hội gặm học" rồi. Ngay lúc Thẩm Nguyên đang đắc ý vì cái lý do thoái thác "đầy muối" của mình, Lê Tri đã tặng cho cậu một cú đá vào mu bàn chân. - Đồ biến thái! Ăn nói xà lơ cái gì đấy! Bị đau, Thẩm Nguyên lúc này mới nhận ra lời mình vừa nói quả thật có chút..."mặn" quá đà. Nếu đổi thành một cô gái xa lạ, chắc giờ này cậu đã được mời lên đồn cảnh sát để "đàm đạo" với các chú công an rồi. Sau đó sẽ là màn giáo dục tư tưởng, ánh mắt thất vọng của bố mẹ, và cả sự căm ghét của Lê Tri nữa. Nghĩ thôi đã thấy rùng mình. Nhưng nếu là người lạ, Thẩm Nguyên chắc chắn sẽ không bao giờ mở miệng trêu chọc như thế. Cậu mắc chứng "sợ xã hội" mà. Nhưng cái sự sợ xã hội của Thẩm Nguyên nó lạ lắm, tùy vào đối tượng mà cậu sẽ tự động chuyển đổi nhân cách. Trước mặt người quen, cậu là "phần tử khủng bố giao tiếp", nhưng trước mặt người mình không muốn tiếp xúc, cậu lại là bệnh nhân "sợ xã hội" giai đoạn cuối. Khả năng tự do hoán đổi nhân cách chính là kỹ năng sinh tồn thiết yếu của con người hiện đại. Chủ yếu là để phân định rạch ròi: Lúc đi làm tôi là "trâu ngựa", lúc tan làm tôi mới là chính mình. - Lỗi tớ, lỗi tớ. Thẩm Nguyên thành khẩn lên tiếng xin lỗi. Lần này đến lượt Lê Tri kinh ngạc: - Không phải chứ, sao tự nhiên ông lại xin lỗi? - Hả? - Thẩm Nguyên khựng lại. Làm sao, thời buổi này xin lỗi cũng bị coi là có vấn đề à? - Thẩm Nguyên, ông không ổn chút nào. Lê Tri nghiêm túc nhìn Thẩm Nguyên: - Việc cấp bách nhất ông cần làm bây giờ là phải xóa sổ cái Tường tỏ tình của trường đi. Thẩm Nguyên lập tức "phá phòng". Mẹ nó, cái màn vừa rồi quả thật có chút giống nam chính trong bài 《Biển Thủ》 thật. - Chết tiệt! Đứa nào đang nhập vào tao đấy! Mau cút ra ngay! Lê Tri vỗ mạnh vào vai Thẩm Nguyên một cái: - Về nhà làm ngay cho tớ một tờ đề Toán! Thẩm Nguyên sững sờ, kinh ngạc nhìn Lê Tri: - Bà thế này còn kinh khủng hơn cả quỷ nhập tràng nữa đấy. - Thế ông cứ nói xem nó có hiệu quả không? - Tớ thà để quỷ nhập còn hơn là phải làm đề Toán. - Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt thống khổ. - Đã làm tùy tùng của Tế tự của nỗi đau, thì ông phải chấp nhận trầm luân trong biển đề thi đi. Lê Tri vỗ vai Thẩm Nguyên khích lệ: - Làm bài đi thôi, đây chính là lời nguyền từ Tế tự của nỗi đau đấy. Đến quỷ cũng chẳng muốn làm đề Toán, vậy mà đám học sinh cấp ba khổ sai lại có thể kiên trì xoáy đề mỗi ngày trong phòng học. Hiểu rồi. Truyền thuyết kể rằng những ngôi trường xây trên bãi tha ma không phải dùng dương khí của học sinh để trấn áp tà ma đâu. Mà là dùng chính oán khí ngút trời của đám học sinh lớp 12 đấy! Mấy thứ bẩn thỉu mà dám bén mảng đến lớp 12 quậy phá à? Không bắt mày làm cho bằng sạch bộ đề "Mật quyển Hoàng Cương" thì đừng hòng mà thoát ra nhé! Làm sai thì cứ xác định là tan thành mây khói luôn đi con ạ!