Chương 31: Tôi mà là cái nút bấm thì chắc chắn bị ông chọc cho nổ tung rồi!
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:20
- Cứu mạng! Cứu mạng với!
- Cứ kêu đi! Bà có kêu rách cổ họng cũng chẳng có ai đến cứu đâu!
Lê Tri chặn đứng Thẩm Nguyên ngay trong phòng, tay cầm con gấu bông cá ướp muối nện túi bụi vào người cậu.
- Dám hít mèo của bà này!
- Bé mèo Kitty này!
- Thơm lắm đúng không!
- Hắc hắc hắc này!
Lê Tri đang định rút con cá ướp muối về thì phát hiện nó đã bị Thẩm Nguyên tóm chặt.
- Đánh đủ chưa?
Nghe giọng điệu trầm thấp của Thẩm Nguyên, tim Lê Tri bỗng hẫng một nhịp. Mỹ thiếu nữ nhanh chóng buông tay khỏi con cá, há miệng gào to:
- Mẹ ơi! Thẩm Nguyên đánh con!
Thẩm Nguyên: ?
- Không phải chứ, cái đồ súc sinh này!
Dưới tình thế cấp bách, Thẩm Nguyên tung chiêu "hổ đói vồ mồi", trực tiếp lấy tay bịt chặt miệng Lê Tri lại.
Sự thay đổi đột ngột này khiến cả hai nhất thời đứng hình. Trong căn phòng nhỏ hẹp, đôi thiếu niên thiếu nữ dán sát vào nhau. Thẩm Nguyên thậm chí có thể ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng trên người cô bạn, trái tim trong lồng ngực bỗng chốc đập loạn nhịp.
Nhưng Lê Tri thì chẳng tâm trí đâu mà cảm nhận "mùi vị" gì, cô nhanh chóng đẩy Thẩm Nguyên ra.
- Đồ biến thái!
- Không phải... - Thẩm Nguyên theo bản năng muốn thanh minh cho sự trong sạch của mình.
Lê Tri trừng mắt nhìn sang:
- Không phải cái gì?
- Rõ ràng là bà xông vào phòng tớ trước mà!
Thẩm Nguyên như tìm lại được chỗ dựa lý lẽ, nhanh chóng "ngâm xướng":
- Bà xông vào phòng tớ, áp dụng bạo lực với tớ, tớ đây chỉ là phòng vệ chính đáng thôi!
- Phi! Bà đây dùng gấu bông mà gọi là áp dụng bạo lực à? Phàm là ông thi nổi 620 điểm thì đã chẳng nói ra mấy câu ngu ngốc như thế!
Lê Tri cũng bắt đầu "ngâm xướng" đáp trả:
- Lùi mười ngàn bước mà nói, cho dù tớ có xông vào phòng ông thật thì ông cũng không được giở trò biến thái chứ! Đồ hãm tài, bóc phốt ông lên mạng bây giờ!
Thẩm Nguyên đảo mắt:
- Mai tớ lại hít Nhốn Nháo tiếp.
- Chó hoang muốn chết à?
Lê Tri vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đã lao vút ra khỏi phòng, bế thốc con mèo Nhốn Nháo đang tự chơi một mình ở phòng khách lên.
Nhốn Nháo: ?
- Bà có tin đêm nay tớ ôm nó ngủ luôn không!
Lê Tri cảm thấy trời đất như sụp đổ:
- Ông!
Cô ôm lấy ngực, diễn sâu:
- Nếu tôi mà là cái nút bấm, chắc chắn đã bị ông nhấn cho nổ tung rồi!
- Hắc hắc.
Thẩm Nguyên đặt Nhốn Nháo xuống, không trêu Lê Tri nữa.
- Nghĩ nhiều quá, nó thèm vào mà ngủ với tớ. Cái đồ mèo báo này chỉ thích quấn quýt với Ba Giờ thôi.
- Hừ! - Lê Tri cúi xuống bế Nhốn Nháo vào lòng.
Nhìn con mèo đang dụi đầu vào lòng Lê Tri, Thẩm Nguyên bỗng thấy hơi ghen tị.
Quậy phá xong, Lê Tri liếc nhìn bàn học của Thẩm Nguyên, ánh mắt dừng lại trên tờ đề Toán.
- Hôm nay cũng dụng công gớm nhỉ.
- Bà cứ đợi tớ thi được 620 điểm đi! Tớ đã nghĩ xong yêu cầu của mình rồi đấy!
Thẩm Nguyên ngồi trên giường, tràn đầy tự tin tuyên bố. Vừa dứt lời, cậu đã thấy Lê Tri hai tay ôm ngực, lùi lại một bước đầy cảnh giác.
- Đồ hãm tài!
Thẩm Nguyên lườm một cái:
- Đồ mất hứng, bà lại đang nghĩ cái gì đen tối đấy hả!
Lê Tri nhấc chân định tặng cho cậu một cú đá, kết quả là chiếc dép lê bay vèo ra ngoài, còn bàn chân trắng nõn thì "không may" giẫm thẳng lên đùi Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên nhìn bàn chân nhỏ nhắn trên đùi mình, ngơ ngác hỏi:
- Bà đang ban thưởng cho tớ đấy à?
Lê Tri nở một nụ cười "lễ phép", nhặt dép lê và con cá ướp muối lên, lặng lẽ rút lui khỏi phòng Thẩm Nguyên...
Mười hai giờ đêm, Thẩm Nguyên vươn vai một cái rõ dài, khép lại tờ đề rồi liếc nhìn hệ thống.
[Tiến độ hiện tại: 12/24h. ]
- Ngày mai là giải quyết xong mày thôi!
Thu dọn sơ qua một chút, Thẩm Nguyên liền leo lên giường. Vừa nghĩ đến cảnh Lê Tri cầm con cá ướp muối xông vào phòng mình lúc nãy, khóe môi cậu lại bất giác cong lên.
- Mai lại gửi video tiếp, hì hì.
Ngay lúc Thẩm Nguyên đang mơ màng thì một "vật thể nặng" bỗng nhiên dậm mạnh lên người cậu! Cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.
- Ba Giờ! Mày muốn ám sát cha mày đấy à!
Thẩm Nguyên bật dậy bắt đầu cuộc chiến "dạy dỗ" mèo.
*
Sáng hôm sau.
Lúc Thẩm Nguyên còn chưa kịp tỉnh hẳn, cậu đã cảm thấy lồng ngực mình hơi khó thở. Vừa mở mắt ra, cậu đã thấy một cái mông trắng muốt đang chình ình ngay trước mặt.
Đúng là cái đồ mèo báo thù dai!
- Mày có thôi đi không? Cha mày sắp bị mày đè chết rồi đây này.
Ba Giờ quay đầu nhìn Thẩm Nguyên một cái, đứng dậy vươn vai rồi lại thản nhiên nằm xuống chỗ cũ.
- Cái đồ súc sinh này...
Ngay lúc Thẩm Nguyên định vùng dậy, Ba Giờ đã tung một cú "vô ảnh cước" đạp thẳng vào mặt cậu. Thẩm Nguyên ngã ngửa ra sau. Muốn bóp chết mèo vãi chưởng!
Sau một trận "đại chiến" rời giường, Thẩm Nguyên mới lết xác ra khỏi nhà đi học. Vừa mở cửa, cậu đã thấy Lê Tri đang đứng đợi thang máy. Lê Tri dĩ nhiên cũng nhìn thấy cậu, đúng lúc này thang máy vừa tới. Không chút do dự, mỹ thiếu nữ bước nhanh vào trong rồi điên cuồng nhấn nút đóng cửa.
Cửa thang máy từ từ khép lại. Nhưng ngay khi sắp đóng chặt, nó bỗng khựng lại một nhịp rồi từ từ mở ra. Thẩm Nguyên tay xách đôi giày, đứng lù lù ở cửa.
- Lê thiếu, vội thế?
Mặt Lê Tri đỏ bừng, cảnh tượng lúng túng tối qua lại bắt đầu chiếu lại trong đầu cô.
- Vội đi học.
- Đi cùng luôn đi! Vừa khéo thuận đường.
Thẩm Nguyên bước vào thang máy rồi bắt đầu xỏ giày. Lúc nãy vội quá, cậu chỉ kịp vơ lấy đôi giày rồi chạy biến ra ngoài. Trong lúc xỏ giày, Thẩm Nguyên vô thức liếc nhìn đôi chân của Lê Tri.
Xong, bị "câu hồn" rồi.
Lê Tri lập tức rụt chân lại phía sau:
- Đồ biến thái!
[Nhiệm vụ hằng ngày: Bị mỹ thiếu nữ quát mắng (Đã hoàn thành). ]
Phê...
*
Giờ đọc sớm môn tiếng Anh.
Thẩm Nguyên đang mải mê xoáy đề Toán thì bị bà chị họ vỗ vai. Dương Dĩ Thủy thần sắc nghiêm túc, hất cằm ra hiệu. Thẩm Nguyên lập tức đứng dậy, lủi thủi đi theo chị họ ra khỏi lớp, hướng thẳng về phía văn phòng.
Vừa vào đến nơi, Dương Dĩ Thủy đã đóng sầm cửa lại.
- Thằng súc sinh này! Mày dám bảo với mợ là tao thích con gái hả?!
Thẩm Nguyên giơ tay xin hàng:
- Thì cũng chỉ là "gần đây" thôi mà.
- Mày có biết mẹ tao gọi điện giáo huấn tao đến tận mấy giờ sáng không? Tao lạy mày luôn đấy!
Dương Dĩ Thủy đập mạnh vào vai Thẩm Nguyên một cái:
- Sao mày có thể nghĩ ra cái chủ ý "đỉnh" như thế hả?
- Hả?
Thẩm Nguyên nhìn cái bản mặt hưng phấn của bà chị họ mà ngơ ngác. Hóa ra nãy giờ chị giả vờ nghiêm túc là để nén cười đấy à?! Làm em suýt thì viết sẵn di chúc rồi.
- Mày biết không? Mẹ tao nghe mợ nói xong, liền quay sang khuyên bảo tao đủ điều, bảo là đừng có nghĩ quẩn, chuyện kết hôn không cần vội, cứ từ từ mà tìm hiểu. Ha ha ha ha!! Tao cười chết mất thôi!
Nhìn bà chị họ cười như được mùa, Thẩm Nguyên lộ ra một nụ cười mệt mỏi:
- Cười xong chưa? Cười xong thì cho em về lớp học bài, em còn phải làm nhiệm vụ.
Dương Dĩ Thủy liếc mắt khinh bỉ:
- Học cái rắm, biết thừa là mày không muốn về, ở lại đây chấm bài tập cho tao đi.
Thẩm Nguyên cuống lên:
- Ấy! Chị nói xấu ai đấy? Em là học sinh ngoan, là "quyển cẩu" chính hiệu đấy nhé!
- Thật sự muốn về học à? - Dương Dĩ Thủy có chút khó tin.
Thẩm Nguyên gật đầu cái rụp. Cậu còn phải "cày" nhiệm vụ hệ thống nữa! 30 phút giờ đọc sớm quý giá lắm chứ bộ!
- Thôi được rồi, cút về đi.
Thẩm Nguyên vừa đặt mông xuống ghế, A Kiệt đã lân la sang hóng hớt:
- Thủy tỷ tìm mày có việc gì thế?
- Bả hỏi tao dạo này mày học tiếng Anh có tử tế không, tao bảo mày học chăm chỉ đến mức quên ăn quên ngủ luôn.
Nghe vậy, khóe môi A Kiệt nhếch lên một nụ cười đậm chất "Long vương":
- Cũng không đến mức đó, không đến mức đó đâu.
- Ừ, nên bả cũng không tin.
Mặt A Kiệt lập tức đỏ bừng vì cay cú.