Chương 19: Ai mới là "Chiến thần gắp búp bê" đất Kỵ Dương?
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:12
- Lôi thôi lếch thếch cái gì, đợi với chả chờ, nhào vô luôn đi chứ!
Lê Tri đứng trước một máy gắp búp bê, hai tay chống nạnh, gương mặt đầy vẻ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Thẩm Nguyên.
Nguyên nhân là do Lê Tri vừa mới chấm được một con gấu bông trong máy, nhưng vì trước đó vừa có người gắp trúng nên Thẩm Nguyên nhất quyết đòi đợi thêm một lát. Theo lý thuyết của cậu, phải đợi một "kẻ khờ" nào đó vào "cúng tiền" đệm đường trước thì tỉ lệ thắng của mình mới cao được.
Nhưng Lê Tri rõ ràng thuộc hệ "chơi cho sướng" chứ không phải hệ "ăn chắc mặc bền" như cậu.
Thẩm Nguyên thì không thích thế. Với cậu, không thấy thỏ thì nhất định không thả chim ưng. Đừng tưởng cậu rảnh rỗi đi nghiên cứu kỹ thuật gắp búp bê làm gì, chẳng qua là vì... môn Toán nghiên cứu mãi mà không hiểu nên mới phải tìm cái khác để giải sầu thôi.
Đang định lên tiếng phản bác thì Thẩm Nguyên bỗng khựng lại khi thấy một bóng dáng quen thuộc.
Vãi thật,"lịch sử đen" lại đột kích!
Lê Tri cực kỳ nhạy bén, cô nàng lập tức nhận ra sự thay đổi trên nét mặt của Thẩm Nguyên. Thuận theo ánh mắt của cậu, cô nàng dễ dàng tìm thấy Đồng Sơ Nhu đang đứng cách đó không xa.
- Ái chà,"người tình năm xưa" của ông kìa?
Thẩm Nguyên nhún vai, tỉnh bơ đáp:
- Lê thiếu à, tớ đã được bà huấn luyện đến mức "miễn dịch" hoàn toàn với loại này rồi.
- Nói nghe như kiểu tôi đang huấn luyện chó ấy nhỉ?
- Thế tớ có được "liếm" bà không?
- Cút ngay cái đồ hãm tài này!
Thấy Thẩm Nguyên chẳng mảy may bận tâm đến cái lịch sử đen tối kia nữa, Lê Tri bỗng thấy mất hứng hẳn.
- Chán chết đi được.
- Hắc!
Thẩm Nguyên cười khẩy:
- Mẹ nó, hóa ra bà lôi chuyện cũ của tớ ra là để giải trí đấy à?
- Ai nha, con búp bê kia trông xinh thế không biết.
Lê thiếu nhanh như sóc lảng sang chuyện khác rồi chuồn lẹ. Thẩm Nguyên nhìn theo mà cạn lời. Được lắm, cứ đợi đấy, lát nữa xem tôi thu phục bà thế nào!
Ngay khi Thẩm Nguyên định sang máy khác để "hôi của" thì giọng nói của "lịch sử đen" bỗng lọt vào tai cậu.
- Oa! Thẩm Nguyên, cậu gắp được nhiều búp bê thế này cơ à!
Vẫn là công thức đó, vẫn là cái mùi vị giả tạo đó.
"Con mẹ nó, năm đó mình bị cái quái gì ám mà lại để loại thủ đoạn rẻ tiền này lừa gạt được nhỉ?"
Thẩm Nguyên liếc nhìn Đồng Sơ Nhu một cái, rồi tự đưa ra kết luận cho chính mình: "Chắc chắn là do đôi chân dài trắng nõn kia rồi. Tuổi trẻ chưa trải sự đời đúng là đáng sợ thật."
Nhờ vào vụ "lá chắn thép" ở cổng trường hôm nọ, Quách Vệ Phong vốn đã chẳng ưa gì Thẩm Nguyên. Giờ nghe thấy Đồng Sơ Nhu khen ngợi đối thủ, máu nóng trong người gã lập tức bốc lên đầu.
Trong phút chốc, bản năng muốn thể hiện trỗi dậy, gã chỉ muốn phân cao thấp với Thẩm Nguyên ngay lập tức.
- Hừ, tôi thấy ông đứng đây nãy giờ, chắc là gắp mãi không được con nào nên mới đứng ngẩn ra đấy chứ gì?
Thẩm Nguyên liếc nhìn Quách Vệ Phong một cái. Không phải chứ anh em, mới một câu đã bắt đầu thấy "rợn người" thế này rồi à? Đúng là cái đồ mất hứng.
Nghĩ đoạn, Thẩm Nguyên lùi lại một bước, nhường vị trí trước máy gắp búp bê ra.
- Ồ, có bản lĩnh thì mời đại ca vào việc!
Nhìn cái bản mặt hất hàm đắc ý của Thẩm Nguyên, Quách Vệ Phong lập tức "cắn câu".
- Vào thì vào, sợ gì!
Nói đoạn, Quách Vệ Phong lấy từ trong rổ ra 4 đồng xèng, hùng hổ nhét vào máy. Sau những tiếng "lạch cạch" vui tai, âm nhạc sôi động vang lên, Quách Vệ Phong ném cho Đồng Sơ Nhu một ánh mắt đầy tự tin:
- Gắp búp bê thôi mà, có tay là làm được chứ gì?
Dứt lời, Quách Vệ Phong đập mạnh vào nút bấm. Cánh tay máy hạ xuống, quắp lấy một con mèo bông rồi lại kéo lên.
Nhưng ngay dưới ánh mắt mong chờ của gã,"lạch cạch" một tiếng, cái càng bỗng nới lỏng ra, con mèo rơi rụng ngay sát cửa hầm.
Cùng lúc con búp bê rơi xuống, Quách Vệ Phong nghe thấy tiếng "chậc" đầy mỉa mai của Thẩm Nguyên.
Đang định buông lời bào chữa thì Đồng Sơ Nhu đã nhanh nhảu cắt ngang:
- Không sao đâu, lần sau chắc chắn sẽ được mà.
Quách Vệ Phong lập tức thấy dễ chịu hẳn. Đúng thế, gắp búp bê mà đòi một phát ăn ngay thì có mà là thần thánh à?
Gườm Thẩm Nguyên một cái, Quách Vệ Phong lại nhét thêm 4 xèng nữa, điều khiển cánh tay máy hạ xuống.
"Lạch cạch."
Lại trượt.
- Chậc.
- Tiếc quá, suýt chút nữa là được rồi.
Quách Vệ Phong mím môi, tiếp tục nạp xèng.
"Lạch cạch." Vẫn không được.
- Chậc.
- Lão bản này đúng là đen tối thật, chỉnh cái càng lỏng lẻo thế không biết!
- Chậc.
- Thôi không sao, gắp không được cũng là bình thường mà, mình đổi máy khác đi anh!
Mặc dù Đồng Sơ Nhu đã lên tiếng khuyên ngăn, nhưng có một thứ gọi là "chi phí chìm". Quách Vệ Phong đã nướng vào đây 16 đồng xèng rồi, dù so với cái rổ đầy ắp của gã thì chẳng thấm tháp gì, nhưng cái tôi của gã không cho phép gã dừng lại.
Thế là Quách Vệ Phong lại nạp thêm 4 xèng nữa.
Rõ ràng là lương tâm của lão chủ tiệm này cũng chẳng khá khẩm hơn cái càng máy là bao.
- Chậc.
Quách Vệ Phong sắp nổ tung đến nơi rồi. Cứ mỗi lần gã gắp trượt là Thẩm Nguyên và Đồng Sơ Nhu lại như hai vị hộ pháp, đứa thì "chậc" một tiếng khinh bỉ, đứa thì bồi thêm một câu an ủi giả trân.
Nếu không phải vì Đồng Sơ Nhu vẫn đang cổ vũ mình, Quách Vệ Phong chắc chắn sẽ quay sang hỏi cô nàng xem rốt cuộc cô là người phe nào.
Thẩm Nguyên mà biết Quách Vệ Phong đang nghĩ gì thì chắc chắn sẽ cười rụng răng. Cái thằng đần này đúng là hết thuốc chữa rồi.
Sau thêm một lần thất bại nữa, Thẩm Nguyên vừa mới "chậc" xong thì Quách Vệ Phong chính thức bùng nổ.
- Mẹ nó, mày có thể bớt sủa đi một tí được không hả!
- Dỗi à? - Thẩm Nguyên cười hớn hở.
- Có giỏi thì mày vào mà làm!
Quách Vệ Phong gào lên, mặt mũi đỏ gay vì tức tối. Thấy gã mất kiểm soát như vậy, Đồng Sơ Nhu khẽ nhíu mày. Thật là mất mặt quá đi mất.
"Ma nữ" dù mục đích chính là lợi dụng để học tập, nhưng dù sao cũng là mỹ nữ, đi ra ngoài cũng cần chút thể diện chứ. Nhìn cái bộ dạng của Quách Vệ Phong lúc này, cô nàng chỉ thấy xấu hổ lây.
"Mẹ nó, nếu không phải vì lão già nhà thằng này là giáo viên Vật lý đặc cấp thì bà đây thèm vào mà đi cạnh cái loại dở hơi này chắc?"
Lê Tri nấp sau một máy gắp búp bê khác, thò đầu ra quan sát tình hình. Thấy Thẩm Nguyên và Quách Vệ Phong đang giằng co, một tay cô nàng đã nắm chặt điện thoại, ngón tay đặt sẵn trên phím gọi 113. Chỉ cần tình hình có dấu hiệu bạo lực là cô nàng sẽ báo cảnh sát ngay lập tức.
Vừa sợ, lại vừa lo lắng cho cái tên mặt dày kia.
Đối mặt với cơn thịnh nộ của Quách Vệ Phong, Thẩm Nguyên vẫn giữ giọng âm dương quái khí:
- Ái chà chà, vào thì vào, sợ gì.
- Cút!
Nhìn cái biểu cảm "tiện" không chịu nổi của Thẩm Nguyên, Quách Vệ Phong càng thêm điên tiết. Gã nhớ lại đây chính là câu gã vừa nói với Thẩm Nguyên lúc nãy.
- Lướt! Tao không tin là không gắp được!
Quách Vệ Phong điên cuồng gắp thêm 10 lần nữa. 40 đồng xèng bay màu mà ngay cả cái lông mèo cũng không thấy đâu. Xèng thì gã không thiếu, nhưng gã tiêu quá nhanh! Chỉ trong vòng ba bốn phút, một phần sáu số xèng trong rổ đã bốc hơi, mà thu hoạch vẫn là con số không tròn trĩnh.
Cái xe đẩy trống trơn của gã tạo nên một sự tương phản đầy nhục nhã với cái xe đầy ắp búp bê của Thẩm Nguyên. Dù vậy, Đồng Sơ Nhu vẫn cố gắng diễn nốt vai diễn của mình:
- Vệ Phong, không sao đâu, cái máy này khó quá, đến em cũng chẳng gắp được đâu mà.
Quách Vệ Phong nghe vậy liền nhét một nắm xèng vào tay Đồng Sơ Nhu:
- Em thử đi! Em thử một phát xem nào!
Đồng Sơ Nhu nhìn đống xèng trong tay, cũng không từ chối:
- Vậy em thử một lần nhé, không trúng thì mình đổi máy!
Quách Vệ Phong gật đầu lia lịa. Thế rồi cả hai lại cùng nhìn cánh tay máy hạ xuống, rồi lại nhìn con búp bê rơi ngược trở lại.
- Anh thấy chưa, em cũng không gắp được mà, không sao đâu.
Đồng Sơ Nhu đang định an ủi Quách Vệ Phong thêm vài câu thì Thẩm Nguyên đã thong thả nhét 4 đồng xèng vào máy. Quách Vệ Phong nín thở nhìn cánh tay máy di chuyển đến phía trên con búp bê.
Cái càng vững vàng quắp lấy con mèo bông kéo lên, nhưng khi vừa chạm đến đỉnh thì lại đột ngột nới lỏng ra. Nhìn thấy cảnh này, Quách Vệ Phong bỗng thấy sướng rơn như vừa được ăn một miếng kem mát lạnh giữa trời nóng.
- Ha! Gà! Đấy, vào mà làm đi!
Quách Vệ Phong vừa dứt lời đã bắt gặp ánh mắt nhìn mình như nhìn một thằng đần của Thẩm Nguyên, khiến gã bỗng thấy lạnh sống lưng.
- Bí kíp gắp búp bê quan trọng nhất là gì?
Thẩm Nguyên lại nhét thêm 4 xèng nữa:
- Là thời cơ.
Cánh tay máy vừa di chuyển, giọng nói của Thẩm Nguyên vừa vang lên đều đều:
- Nếu như đứng trước mặt gái mà gắp mãi không được thì phải làm sao?
Cánh tay máy dừng lại ngay phía trên con mèo bông nằm ở góc khuất nhất.
- Phải luôn giữ vững sự ưu nhã trước mọi áp lực.
- Vậy thì nói cho tôi biết, - Thẩm Nguyên quay sang nhìn thẳng vào mắt Quách Vệ Phong: - Ai mới là "Chiến thần gắp búp bê" đất Kỵ Dương?
Quách Vệ Phong bị khí thế tự tin của Thẩm Nguyên áp đảo, nhất thời không thốt nên lời.
20 giây đếm ngược kết thúc, cánh tay máy tự động hạ xuống, quắp chặt lấy con mèo bông.
Cánh tay máy chạm đỉnh nhưng lần này cái càng vẫn giữ chặt không hề buông lỏng. Con mèo bông rơi thẳng vào hầm chứa trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Thẩm Nguyên nở một nụ cười rạng rỡ:
- Chính là ta, Chiến thần gắp búp bê đất Kỵ Dương!