Chương 48: Làm nam chính, Thẩm Nguyên đúng là một sự thất bại

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:31

Sáng sớm ngày thứ Tư, trời vẫn mưa rả rích không ngừng. Mặc dù nhiệt độ có giảm đôi chút, nhưng cái nóng mùa hè đâu dễ dàng tan biến như vậy. Thậm chí lát nữa nếu mưa không đủ lớn để ép nhiệt độ xuống, cả cái huyện Kỵ Dương này sẽ biến thành một cái lồng hấp khổng lồ. Lúc đó thì cái sự dính dớp của mồ hôi đúng là cực hình luôn! Nhưng thôi, cũng may hôm nay là thứ Tư, không có tiết Thể dục. Trời mưa thế này thì cũng chẳng phải tập thể dục giữa giờ. A, lại là một ngày không có "đại tỷ tỷ" Nhược Lan để bổ sung vitamin cho đại não rồi. Cơ mà, ít nhất vẫn còn nhan sắc của Lê thiếu để đỡ đói lòng. Thẩm Nguyên đứng ở cổng khu tập thể, nhìn màn mưa giăng lối mà thở dài ngao ngán, thầm cảm thán tại sao trời mưa thế này mà vẫn phải vác xác đi học cơ chứ. Xét về phương diện nào đó, Thẩm Nguyên cực kỳ ghét trời mưa. Có lẽ là do tư thế đi đứng kiểu gì mà lần nào trời mưa cậu cũng làm ướt sũng hai ống quần. Cái cảm giác vải ướt dính bết vào chân nó khó chịu vãi chưởng. Nhưng Lê Tri thì lại không bị thế. Lê thiếu nện bước đôi chân dài miên man đi phăm phăm mà ống quần vẫn khô ráo như thường, Thẩm Nguyên có vắt óc cũng không hiểu nổi tại sao. - Nguyên, lại đợi cô nương nhà ai đấy à? Quách Dật Phi – bảo vệ tiểu khu – thấy Thẩm Nguyên đứng thẫn thờ ở cổng một lúc lâu liền ló đầu ra khỏi trạm gác hỏi thăm một câu. - Quách này, gọi là thanh mai nhé. - Thì cũng một ý nghĩa cả thôi mà? Thẩm Nguyên liếc nhìn Quách Dật Phi: - Ông thì biết cái quái gì, đồ cái loại chưa bao giờ được nếm mùi vị yêu đương. Thẩm Nguyên và Quách Dật Phi tuổi tác xấp xỉ nhau, cũng chính vì thế mà hai người khá hợp cạ. Một đứa đang vật lộn với lớp 12, một đứa tốt nghiệp trường nghề xong đã đi làm bảo vệ tiểu khu được hai năm, coi như là đi tắt đón đầu, bớt được 40 năm đường vòng để tiến thẳng tới cái đích "nghỉ hưu sớm". Quách Dật Phi nhảy dựng lên: - Hắc! Ai bảo tôi chưa yêu bao giờ? Hồi tôi còn học trường nghề ấy nhé... - Ngủ với gái hết cả một lượt cái lớp đó rồi chứ gì? - Thẩm Nguyên nhìn Quách Dật Phi, hỏi vặn lại: - Quách này, ông tự tin thế thì ông có tin nổi lời mình nói không? Quách Dật Phi há hốc mồm, bực bội xua tay: - Thôi không thèm tán phét với ông nữa! Thằng ranh con này mau đi học đi! Thẩm Nguyên cười hì hì, rồi bung ô bước vào màn mưa. - Đi đây! - Trời mưa đi đứng cẩn thận đấy nhé! – Quách Dật Phi ló đầu ra hét lớn. - Biết rồi khổ lắm! Chẳng mấy chốc, Thẩm Nguyên đã cảm nhận được ống quần mình bắt đầu ẩm ướt. Mẹ nó thật chứ, trời mưa đúng là chẳng có gì tốt đẹp cả. Thậm chí ngay cả việc mua đồ ăn sáng cũng biến thành một chuyện phiền lòng. Nước mưa từ trên lều bạt của các sạp hàng cứ thế nhỏ tong tong, bắn tung tóe vào ô, rồi lại văng vào người mấy kẻ xui xẻo đi ngang qua. Hơi nước nóng hổi từ trong cửa hàng bốc lên nghi ngút, ông chủ đứng sau lồng hấp không ngừng tay lấy ra hết xửng bánh bao này đến xửng màn thầu khác. Ở phía bên kia, vài học sinh đang ngồi xì xụp ăn bún xào, mì xào ngay tại quán. Thẩm Nguyên thường thích mua mang đi hơn, chủ yếu là vì trong tiệm quá nóng. Ăn xong mà mồ hôi đầm đìa, người ngợm dính dớp thì đúng là cực hình. - Chú ơi, cho cháu năm cái bánh bao, ba cái nhân dưa muối đậu hũ, hai cái nhân thịt, với một bát tào phớ mặn mang về ạ. 12 tệ, cháu chuyển khoản rồi nhé. Thẩm Nguyên vừa dứt lời, ông chủ đã nhanh thoăn thoắt đưa đồ cho cậu. - Vãi, tốc độ tay của chú đỉnh thật đấy. - Quen tay thôi cháu ơi. Rất nhanh, ông chủ đã quay sang đóng gói bánh cho một học sinh khác. Đúng chất công nghiệp, nhanh gọn lẹ. Thẩm Nguyên lách ra khỏi đám đông, tìm một mái hiên để trú mưa, tranh thủ sắp xếp lại đồ đạc trên tay. Mặc dù trời mưa bực mình thật, nhưng ưu tiên hàng đầu vẫn là phải lấp đầy cái bụng đói đã. Đợi đến khi Thẩm Nguyên vào đến lớp, trên tay cậu chỉ còn đúng một cái bánh bao nhân rau cuối cùng. Cậu không ăn ngay mà nhét nó vào cặp sách, sau đó cầm bình nước xuống cuối lớp để lấy nước nóng. Cái bình nước này không phải loại giữ nhiệt nên dẫn nhiệt cực tốt. Cậu đặt bình nước nóng cạnh cái bánh bao, thế là có ngay một "thiết bị hâm nóng" thủ công cực kỳ tiện lợi. - Bà ăn không? Nhân dưa muối đậu hũ đấy. Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên lôi cái bánh bao từ trong cặp ra. Mặc dù trên đường đi học cô nàng đã ăn sáng rồi, nhưng ai mà cưỡng lại được một cái bánh bao dưa muối đậu hũ thơm phức cơ chứ? Vả lại bụng vẫn còn chỗ chứa, cũng chẳng cần giảm cân làm gì. - Cho tớ nửa cái đi. – Mỹ thiếu nữ nuốt nước miếng cái ực. Thẩm Nguyên thuần thục tách đôi cái bánh bao, rồi đưa nửa có nhiều nhân hơn cho Lê Tri. Cắn một miếng bánh bao nóng hổi, Lê Tri cảm thấy cả buổi sáng như được hồi sinh. - Phê thật sự. - Bà mà chịu dậy sớm tí nữa là được ăn loại vừa mới ra lò luôn đấy. Lê Tri thở dài: - Hôm qua điện thoại quên sạc nên bị sập nguồn, tắt máy luôn. Nếu không phải tại hai cái "cục nợ" trong phòng ông làm ầm ĩ lên thì chắc giờ tớ vẫn còn đang mơ ngủ. Thẩm Nguyên mặt không cảm xúc nhìn cái bánh bao trong tay. Về nhà nhất định phải "dạy dỗ" hai con mèo báo này một trận mới được. Ngay lúc Thẩm Nguyên đang suy tính chuyện "hành hung" mèo, cô bạn thân của Lê Tri cũng vừa tới. - Chào buổi sáng nhé Tri Tri! Hà Chi Ngọc vừa đặt mông xuống chỗ ngồi đã hớn hở chào hỏi Lê Tri. - Chào buổi sáng nha Chi Ngọc. Thẩm Nguyên ngẩng đầu lên: - Tớ không có phần à? Tuy tớ chỉ là "cư dân tạm trú" ở đây thôi, nhưng dù sao giờ cũng là bạn bàn trên bàn dưới mà. Hà Chi Ngọc mỉm cười nhẹ nhàng, bù đắp cho Thẩm Nguyên một lời chào buổi sáng. Thực ra không phải Hà Chi Ngọc có ý kiến gì với Thẩm Nguyên, chủ yếu là vì với tư cách tác giả của bài "Biển Thủ", cô nàng luôn cảm thấy nếu giao lưu quá nhiều với nam chính ngoài đời thực, nó sẽ làm ảnh hưởng đến cảm hứng sáng tác của mình. Dù sao thì xét về phương diện làm nam chính, Thẩm Nguyên đúng là một sự thất bại thảm hại. Cái tính "tiện" của cậu ta mà cho vào truyện thì chắc chắn sẽ viết không nổi. Chuyện này mà để Thẩm Nguyên biết được, chắc chắn cậu sẽ nhảy dựng lên tranh luận cho bằng được. Dù sao thì Lê Tri làm nữ chính cũng có chút "thất bại" đấy thôi. Hà Chi Ngọc chào hỏi xong, Thẩm Nguyên liền bắt đầu vùi đầu vào làm bài thi. Đến khi Quý Ninh Ninh bước vào lớp, cô lại thấy Thẩm Nguyên đang "quyển" điên cuồng. - Chào buổi sáng nhé. Thẩm Nguyên ngẩng đầu lên, đập vào mắt là cuốn sổ từ vựng tiếng Anh trên tay Quý Ninh Ninh. - Á à! Lại mang cả sổ từ vựng về phòng ngủ để học thuộc lòng à? Đồ quyển cẩu! Quý Ninh Ninh hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. - Nói về "quyển" thì ông mới là trùm đấy nhé. Học sinh ngoại trú mà 6 giờ rưỡi đã có mặt ở trường rồi à? Giờ mới mấy giờ? Thẩm Nguyên liếc nhìn đồng hồ: - 6 giờ 12 phút. - Thế thì ông chẳng phải cũng là quyển cẩu sao? Thẩm Nguyên xua tay: - Tớ cùng lắm chỉ là "quyển người" thôi, vì tớ không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của ai cả. Chỉ có loại quyển cẩu thực thụ mới làm ra cái trò mang sổ từ vựng vào phòng ngủ thôi nhé. - Nhưng tớ là học sinh nội trú mà! 9 giờ rưỡi tan tự học, 10 giờ tắt đèn, tớ đâu có được như các ông, về nhà có thể học đến 11,12 giờ đêm đâu. Quý Ninh Ninh vốn tưởng nói thế thì Thẩm Nguyên sẽ khiêm tốn lại một chút. Ai ngờ, cậu ta trực tiếp chốt hạ một câu: - Đúng là một con quyển cẩu nội trú đáng thương. Mẹ nó chứ, tâm trạng đang tốt tự nhiên thấy mệt mỏi vãi chưởng, không muốn nói chuyện với cái tên này nữa. Tuần này mau kết thúc đi cho tôi nhờ, cuối tuần là tôi thoát khỏi cái tên này rồi. - Buổi tối trốn trong chăn đọc sách hại mắt lắm, tớ khuyên bà nên dậy sớm một chút, dù sao giờ cũng là mùa hè, 5 giờ sáng trời đã sáng trưng rồi. Quý Ninh Ninh kinh ngạc nhìn Thẩm Nguyên. Đúng như Thẩm Nguyên nói, dạo này cô bắt đầu thấy mắt mình nhìn bảng đen hơi bị mờ rồi. Đúng là phải bảo vệ đôi mắt thật. Đối mặt với sự quan tâm đột ngột của bạn cùng bàn, thiếu nữ lí nhí nói lời cảm ơn. Thẩm Nguyên ậm ừ một tiếng rồi lại bắt đầu làm bài. Chỉ là rất nhanh sau đó, Thẩm Nguyên đã phải quay sang cầu cứu Lê Tri. - Lê thiếu, giúp tớ xem câu này giải kiểu gì với. Lê Tri nhìn lướt qua đề bài, bỗng nhiên thở dài một tiếng. - Mai là tháng Chín rồi đấy. - Thì sao? – Thẩm Nguyên ngơ ngác nhìn Lê Tri, không hiểu tại sao mỹ thiếu nữ lại nhắc đến chuyện này. - Sắp thi tháng đến nơi rồi, mà ngay cả loại đề cơ bản này ông cũng không biết làm. Thẩm Nguyên cảm thấy trái tim mình như vừa bị trúng một đao. Đau quá tỷ muội ơi, mà không dám cãi lại. Ngồi bên cạnh, Quý Ninh Ninh không nhịn được mà che miệng cười khẽ. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, quyển vương thì cũng phải có quyển vương khác trị thôi!