Chương 36

Ta Một Con Rắn, Dạy Dỗ Một Đám Ma Đầu Rất Hợp Lý Đi

Thính Lãng 31-12-2025 15:25:40

Mấy ngày sau, A Phi tạm thời ở nhờ nhà họ Lan. Qua những lần trò chuyện với thiếu nữ, cậu biết được ngôi làng này tên là Tây Trang, chỉ cách huyện Linh Thạch chừng bốn năm dặm đường. Nhà họ Lan có cả thảy ba người. Cha mẹ nàng đều đã ngoài sáu mươi, còn Lan Hương là con gái út sinh muộn của họ. Cha của Lan Hương mấy năm trước mắc một trận bệnh nặng, giờ sức khỏe yếu, chỉ gắng gượng lo được việc đồng áng. Mẹ và Lan Hương thì nhận đồ về thêu thùa cho các nhà giàu trong huyện. Gia cảnh tuy không sung túc nhưng cũng đủ ăn đủ mặc. Trời ngày một trở lạnh. Sáng sớm. Trong gian nhà phía tây của nhà họ Lan, A Phi đã thức dậy từ sớm. Mặc bộ áo bông mà Lan Hương đưa cho đêm qua, khoác thêm chiếc áo gai thô bên ngoài, A Phi mở cửa phòng, bước ra sân. Mặt trời vừa ló dạng ở phương đông, báo hiệu một ngày đẹp trời. Phun ra một luồng khí trắng, A Phi cầm lấy đòn gánh, xách theo hai chiếc thùng nước ra khỏi sân. Bước trên con đường mòn giữa ruộng, A Phi suy nghĩ miên man. "Ơn cứu mạng, sao có thể không báo đáp?" "Nhưng... phải báo đáp thế nào đây?" Lẽ nào lại thật sự ở rể nhà họ Lan? Tuy Lan Hương rất xinh đẹp, đang ở độ tuổi trăng tròn, e ấp như nụ hoa chớm nở. Mái tóc đen nhánh, mềm mại của nàng tựa như thác nước, xõa dài sau lưng. Đặc biệt là đôi mắt ấy, dịu dàng tinh tế như cánh đào hoa. "Sư phụ từng dạy, một kiếm khách chân chính có thể si mê kiếm, coi rượu như mạng, nhưng tuyệt đối không thể vướng bận vì nữ nhân." "Gió sẽ khiến lưỡi kiếm thêm thanh thoát, còn tình cảm chỉ khiến nó thêm nặng nề." "Huống hồ, giấc mộng của ta là sóng lớn cuộn trào nơi Đông Hải, là sông băng vạn dặm hùng vĩ ở Cực Bắc, là dải ngân hà rơi từ trời xuống ở núi Chiêu Diêu, tuyệt không phải là cảnh vợ chồng sớm tối, ba mẫu ruộng con trâu." Chim thuộc về bầu trời, không phải chiếc lồng. Chẳng biết tự lúc nào, cậu đã đến nơi. A Phi ngước mắt nhìn lên. Bên giếng nước cuối thôn có hai người. Một người là phụ nữ trạc hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, người còn lại là một cậu nhóc chừng tám, chín tuổi. Người phụ nữ quay mặt về phía cậu nhóc, tay nắm dây thừng, kéo thùng nước từ trong giếng lên. Cậu nhóc ngồi xổm trên một tảng đá, đôi mắt to đen láy dán chặt vào một nơi nào đó trên người phụ nữ. A Phi nhìn theo ánh mắt của cậu nhóc. Dưới vạt áo rộng của người phụ nữ, hai bầu ngực căng tròn như trái đào chín mọng, trĩu nặng trên cành. Lặng lẽ không một tiếng động tiến lại gần, A Phi đột nhiên vỗ một phát lên vai cậu nhóc. "Ui da!" Cậu nhóc nhảy dựng lên. "Hừ!" Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng với A Phi, gánh hai thùng nước, õng ẹo bước đi. "Phi ca, huynh đến không đúng lúc chút nào!" Cậu nhóc phàn nàn. A Phi cười nhạt: "Sư phụ ta từng nói, nữ sắc là con dao cạo xương. Hổ Tử, ngươi tuổi còn nhỏ, đừng có mà sa đà vào. Suốt ngày trèo tường khoét vách, cẩn thận tổn hao nguyên khí." "Với lại, đây không phải nhà ngươi, chú ý giữ ý tứ một chút." A Phi chỉ vào chỗ hơi nhô lên trên người cậu nhóc. Cậu nhóc cúi đầu nhìn, vội vàng ưỡn mông hóp bụng. Ngay sau đó, ngón cái đè lên ngón giữa, hung hăng búng một cái vào hạ bộ. Lẩm bẩm chửi: "Thứ không có chí khí!" Ngước nhìn thanh thiết kiếm bên hông A Phi, cậu nhóc tên Hổ Tử lòng ngứa ngáy khó chịu: "Phi ca, không phải ta ham của lạ đâu, mà là sắp đến tuổi lấy vợ rồi." "Trong thôn, phần lớn trai gái mười ba, mười bốn tuổi đã chung giường chung gối sinh con đẻ cái rồi." A Phi vừa múc nước vừa nói mà không quay đầu lại: "Ngươi mới chín tuổi, còn sớm chán." Hổ Tử đảo mắt một vòng, nói: "Phi ca, ta hứa với huynh, từ hôm nay trở đi sẽ không trèo tường nhà quả phụ nữa." "Trẻ con dễ dạy." "Phi ca, cho ta mượn thanh kiếm chơi một lát đi." "Dáng người chị Kiều quả phụ thật là nảy nở, tối nay trèo tường nhớ gọi ta đi cùng." "Phi ca! Ca ca tốt của ta, cho ta chơi một lát thôi, một lát thôi mà."... Sau khi gánh đầy ba vò nước cho nhà họ Lan. Ăn sáng xong, A Phi đeo cung sừng bò và túi tên của cha Lan Hương lên, dẫn theo Hổ Tử, một lớn một nhỏ đi thẳng vào rừng sâu núi thẳm ngoài thôn. Ơn cứu mạng vốn đã khó báo. Ở nhờ lại còn ăn cơm ngày hai bữa, A Phi càng thêm áy náy. Mặt trời lặn sau núi. A Phi gánh một con lợn rừng nặng hơn hai trăm cân đi phía trước. Hổ Tử khỏe mạnh, kháu khỉnh, trên người treo đầy thỏ rừng, gà rừng. Vì ở gần huyện Linh Thạch nên trong thôn Tây Trang có người chuyên thu mua dã thú. Màn đêm buông xuống. A Phi và Hổ Tử đi ra từ nhà Trương đại hộ trong thôn. Lợn rừng cộng thêm năm con thỏ, ba con gà, tổng cộng bán được một quan bốn trăm chín mươi mốt đồng. Thỏ rừng, gà rừng không đáng bao nhiêu, hơn chín phần là tiền bán con lợn rừng. A Phi cầm lấy tiền, đưa gần năm trăm đồng còn lại cho Hổ Tử. Nhận lấy túi tiền nặng trĩu. Hổ Tử lấy ra mấy đồng nhét vào trong quần, thắt chặt dây lưng, rồi ném túi tiền lại cho A Phi. "Sao thế? Chê ít à?" "Ít cái con khỉ!" Hổ Tử bĩu môi: "Dã thú đều do huynh săn, ta chỉ chạy vặt, lấy một phần ba thì còn ra thể thống gì nữa." "Lúc nhỏ thèm kẹo hồ lô, ta trộm túi tiền của ông hàng xóm." "Mẹ kiếp, lớn lên mới biết, một xiên kẹo hồ lô chỉ có một đồng." "Cái lão bán hàng rong chó má ở huyện Linh Thạch, ba xiên kẹo hồ lô đã lừa sạch hơn một trăm đồng của ta." "Không có tiền mua quan tài, ông hàng xóm tức mấy ngày rồi qua đời." "Thi thể chỉ được bọc trong manh chiếu rách, đám tang đó, đừng hỏi keo kiệt đến mức nào." "Mẹ nó!" Cậu nhóc nghiến chặt răng: "Sau này, ta suýt bị lão bán hàng rong khốn kiếp đó đánh chết, mới đòi lại được ba mươi chín đồng." "Biết ông thích uống rượu, ta liền đem hết đi mua rượu cho ông." "Không chừa một giọt, đổ hết xuống mộ." "Sau này đi học ở trường tư được nửa năm, thầy dạy mấy ngàn chữ, mà ta chỉ nhớ được đúng tám chữ." "Phu tử tức đến sôi máu, mắng ta là thứ gỗ mục không đẽo được, là tường đất lở không trát nổi. Ngày nào cũng bị ăn đòn." Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu nhóc, A Phi khẽ hỏi: "Ngươi nhớ được tám chữ nào?" Cậu nhóc hung hăng hít mũi một cái: "Quân tử yêu của, lấy của phải có đạo."... Đêm đã về khuya. Sau khi ăn tối ở gian chính nhà họ Lan, A Phi sớm trở về phòng phía tây. Ôm thanh thiết kiếm, cậu ngồi trên ghế đẩu trầm tư. "Năm nay ta mười lăm tuổi, ở lại thôn Tây Trang năm năm. Cứ dựa vào săn bắn, một năm tiết kiệm được bốn lạng, năm năm là hai mươi lạng." "Mạng của ta, chắc cũng đáng giá chừng đó." "Đến lúc đó tròn hai mươi tuổi, lên đường về nhà, để sư phụ cử hành lễ đội mũ cho ta." "Sau đó lại lên đường, trạm đầu tiên là Đông Hải, trạm thứ hai là núi Chiêu Diêu, trạm cuối cùng đi xem sông băng ở Cực Bắc." "Ai, sao lại thiếu nợ một ân tình lớn như vậy chứ." Thiếu niên khẽ thở dài. "Két." Cửa phòng bị đẩy ra, Lan Hương ôm một đôi giày bước vào. "Phi ca, đây là giày bó ta tự tay làm cho huynh, thử xem có vừa chân không." Biết rằng nếu từ chối, thiếu nữ chắc chắn sẽ buồn mấy đêm liền, A Phi đành bất đắc dĩ nhận lấy, định bụng ngày mai tìm cớ đưa cho nàng ít tiền. "Lan cô nương, ta cũng không lớn hơn cô bao nhiêu, sau này cứ gọi ta là A Phi đi." "Đúng rồi, ngày mai ta muốn dọn đến căn phòng trống bỏ không bên nhà Tiểu Hổ. Mấy ngày nay đã làm phiền nhiều rồi, phiền cả bá phụ bá mẫu." Lan Hương ngồi xuống ghế, đôi tay ngọc thon dài chống cằm, đôi mắt đào hoa không chớp lấy một cái nhìn A Phi. "Phi ca..." "Thôi, vẫn là gọi ta tiểu ca đi." "Tiểu ca, có phải huynh nợ ta một mạng không?" A Phi trịnh trọng gật đầu. Đôi mắt thiếu nữ lấp lánh ánh sao: "Vậy huynh hứa với ta ba chuyện, sau khi làm xong, chúng ta không ai nợ ai." "Mời nói." Thiếu nữ ranh mãnh nói: "Thứ nhất, huynh nhất định phải ở lại nhà ta." A Phi do dự một hồi, nói: "Được, nhưng ta nhất định phải trả tiền thuê nhà, và cả tiền ăn ngày hai bữa." "Phi... tiểu ca, huynh cứ phải rạch ròi không muốn nợ ân tình người khác như vậy sao? Ngay cả ta cũng không được à?" A Phi khẽ đáp: "Nhà ta nghèo, nên không dám nợ một tấc ân." "Còn hai chuyện kia đâu?" Nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú của A Phi, thiếu nữ không biết nghĩ đến điều gì, khuôn mặt bỗng ửng hồng, tựa như người say rượu. Trong đôi mắt đào hoa hơi mơ màng ấy, sóng tình dập dờn, long lanh như sắp tràn ra. Chẳng biết tại sao, trái tim trong lồng ngực A Phi đột nhiên run lên. Thiếu nữ má hồng, quả là cảnh đẹp nhất thế gian. Sư phụ không lừa ta. "Tiểu ca, hai chuyện còn lại chờ ta nghĩ kỹ sẽ nói cho huynh." "Ngủ ngon, mai gặp." Thiếu nữ đứng dậy rời đi. Trước khi đi, còn nghịch ngợm nháy mắt phải với A Phi. "Két." Cửa được kéo lại, nhẹ nhàng đóng chặt. Chóp mũi còn vương vấn mùi hương cơ thể thoang thoảng của thiếu nữ, rất dễ chịu. A Phi siết chặt thanh thiết kiếm. Lẩm bẩm nói: "Sư phụ, đồ nhi sa đọa rồi."... Ngày thứ mười bảy lưu lạc đến thôn Tây Trang. Hỏa độc trong cơ thể cuối cùng cũng được loại trừ hoàn toàn. Một ngày nọ. Trong núi rừng. Đôi mắt đen như mực của A Phi dán chặt vào con thỏ rừng cách đó hơn mười trượng, đang định giương cung lắp tên, ngoài rừng đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng hét hoảng hốt của Tiểu Hổ. "Phi ca, Phi ca, xảy ra chuyện lớn rồi!"