Triệu Vinh khẽ lắc đầu, gạt bỏ những lời oán thầm trong bụng.
Nếu đã có kẻ dám chơi trò "vô gian đạo" ngay trong lòng phái Hành Sơn, thì hắn nhất định phải đóng vai một phản gián thực thụ để đáp trả.
"Phi Phi, muội còn nhớ rõ hình dáng của tên đệ tử Hành Sơn đó không?"
Tiểu cô nương hai tay chống cằm, cố gắng hồi tưởng: "Muội chỉ nhìn thấy nghiêng mặt hắn, tướng mạo có chút mơ hồ, nhưng hắn có để râu, dáng người gầy gò, cao chừng sáu thước."
"Nếu gặp lại người này, muội có thể nhận ra hắn không?"
"Chắc là... không được đâu." Nàng lộ vẻ tiếc nuối: "Thời gian trôi qua đã lâu, vả lại lúc đó muội cũng không nghe thấy giọng nói của hắn."
"Không sao," Triệu Vinh mỉm cười trấn an,"Ta lưu tâm là được."
Hắn thầm ghi nhớ những đặc điểm nhận dạng này, sau này phải đặc biệt chú ý đến những người có dáng vẻ tương tự trong nội bộ phái Hành Sơn, đề phòng bị kẻ ăn cây táo rào cây sung này đánh lén sau lưng.
Đúng rồi, mấy ngày nữa Trường Thụy tiêu cục sẽ mở tiệc thiết đãi!
Long Tổng tiêu đầu mời một nhóm bằng hữu giang hồ đến trợ quyền, cùng nhau thảo luận về vụ mất tiêu ở hồ Bà Dương. Có lẽ vì đám đệ tử Hành Sơn đi theo hộ tống bị tiêu diệt sạch sành sanh nên sự việc mới trở nên nghiêm trọng, phải huy động lực lượng lớn như vậy. Vào thời điểm quan trọng này, kẻ nội gián kia rất có thể sẽ xuất hiện để thám thính tin tức.
Xem ra hắn cần phải lưu tâm nhiều hơn. Sang năm hắn định theo Lư tiêu đầu ra tiêu, nếu không dọn dẹp sạch sẽ đám nội ứng này thì đừng hòng có ngày bình yên.
Trong mắt Triệu Vinh lóe lên một tia sáng lạnh, nhưng khi nhìn về phía tiểu cô nương, biểu cảm của hắn lập tức trở nên ôn hòa.
"Ngày ấy sau khi phân tán, Phi Phi làm thế nào mà tìm được ta?"
Nghe hắn hỏi, tiểu cô nương nhấp một ngụm trà cho nhuận giọng. Đúng lúc này, gã hầu trà chạy tới thêm nước, tiểu nhị cũng bưng lên những món ăn ngon mà nàng đã gọi từ trước. Nào là bánh bột nếp, nem rán giòn rụm, rồi đến món thịt nhạn bọc cám đặc sản, cuối cùng là một đĩa gà quay Hành Dương thơm nức mũi.
"Vinh ca, chúng ta vừa ăn vừa nói."
"Được."
Đang lúc giờ cơm, cả hai đều đã đói bụng. Giang hồ nhi nữ vốn không câu nệ tiểu tiết, Triệu Vinh xé cho nàng một chiếc đùi gà, còn mình thì cầm lấy chiếc cánh.
"Vinh ca đi không lâu thì gia gia muội chạy tới. Ông kiểm tra thi thể của tên kia trước, sau đó xóa sạch mọi dấu vết mà huynh để lại. Ông cũng đuổi theo hướng huynh rời đi, nhưng đến phố Nhạn Tháp thì mất dấu, lúc đó mới biết huynh đã đi đường vòng."
"Nhưng Vinh ca không biết đâu, muội đã kể lại những chiêu quyền cước mà huynh sử dụng cho gia gia nghe. Ông nói chiêu pháp của huynh còn thô thiển, đều là môn Thông Tí quyền phổ biến trên võ lâm. Ông còn khen huynh phản ứng linh mẫn, lúc sinh tử lại nhanh trí, nhờ vậy mới phản sát được tên phỉ nhân kia."
"Hổ thẹn, tất cả là nhờ bao vôi bột đó thôi." Triệu Vinh cười khổ, nhưng trong lòng chẳng thấy có gì là xấu hổ.
"Trong chốn võ lâm, kẻ dùng ám khí đầy rẫy, dùng vôi bột thì đã sao?" Tiểu cô nương còn tốt bụng giải thích thêm cho hắn: "Lúc sinh tử cận kề, hơi đâu mà để ý đến lời đàm tiếu của kẻ khác. Vinh ca, lần sau nếu có đánh nhau, huynh nhớ trộn thêm ít độc phấn vào vôi bột nhé."
Triệu Vinh cười ha hả, thầm nghĩ tiểu nha đầu này ra tay cũng thật thâm hiểm.
"Vậy dấu vết ta để lại chính là quyền pháp sao?"
"Đúng vậy." Phi Phi kể tiếp với giọng nói êm tai: "Gia gia nói, người dạy võ cho huynh chắc chắn không phải cao thủ, nên ông bắt đầu rà soát các võ quán trong thành Hành Dương. Muội nói huynh đi từ phía Nam tới, mà phía Nam thành có tổng cộng chín nhà võ quán. Gia gia tìm đến nhà thứ bảy là Thiết Quyền võ quán, mới nghe một tên học đồ nhắc đến một thiếu niên có tuổi tác và dáng vẻ giống như muội miêu tả, nghe nói người đó đã gia nhập Trường Thụy tiêu cục. Mà Trường Thụy tiêu cục lúc này lại đang bị cuốn vào vòng xoáy loạn đấu của các bang phái."
"Vì có cừu địch truy đuổi nên ông cháu muội không tiện lộ diện, chỉ có thể âm thầm chờ đợi ở tửu lâu gần tiêu cục. Ngày hôm đó, muội thấy một bóng dáng hiên ngang cưỡi ngựa dừng trước cổng tiêu cục, liền nhận ra Vinh ca ngay lập tức. Nếu không phải gia gia ngăn cản, lúc đó muội đã xông tới để cảm tạ ơn cứu mạng rồi."
Phi Phi nở một nụ cười với lúm đồng tiền nhàn nhạt, trông vô cùng đáng yêu. Triệu Vinh sau khi rõ chân tướng, trong lòng không khỏi bội phục.
"Không hổ là tiền bối giang hồ, chỉ dựa vào mấy chiêu quyền pháp mà có thể tìm thấy ta giữa biển người mênh mông."
Hắn hỏi tiếp: "Đêm tiêu cục bị cháy, gia gia muội cũng ở đó sao?"
"Vâng. Gia gia phát giác được có hảo thủ áo đen mai phục bên ngoài tiêu cục, sợ huynh gặp nguy hiểm nên âm thầm bảo vệ. Sau đó ông thấy có kẻ lảo đảo xông ra từ trong sân, kẻ đó bị thương không nhẹ, vừa chạy vừa ho ra máu. Đám hắc y nhân kia sau khi gặp hắn thì dường như thay đổi ý định ban đầu, một lòng bảo vệ hắn đào tẩu chứ không nán lại thêm. Nếu chúng ra tay, những người đuổi theo từ tiêu cục chắc chắn không phải đối thủ của chúng."
Là người đứng xem, tiểu cô nương kể lại những chuyện này với vẻ bình thản. Dù sao sự hưng vong của Trường Thụy tiêu cục chẳng liên quan gì đến nàng, hai ông cháu chỉ quan tâm đến một mình Triệu Vinh mà thôi.
Nhưng Triệu Vinh thì không khỏi rùng mình ớn lạnh. Hắn không ngờ đêm đó lại ẩn chứa nhiều nguy cơ đến vậy.
"Lúc đó ta lờ mờ cảm thấy có người âm thầm theo dõi, suốt mấy ngày liền ăn ngủ không yên. Sớm biết là các người thì ta đã không phải lo sợ đến thế."
Tiểu nha đầu nghe vậy đột nhiên che miệng cười khúc khích.
"Trực giác của Vinh ca nhạy bén thật đấy. Đêm đó huynh đột ngột quay đầu, gia gia suýt chút nữa bị huynh phát hiện. Ông bị huynh làm cho giật mình, một hơi kình dẫn không đều, lúc vọt qua tường suýt chút nữa thì ngã nhào. Muội cứ cười nhạo lão nhân gia mãi, một thân công phu mấy chục năm mà lại bị một thiếu niên làm khó dễ."
Nghe đến đây, Triệu Vinh ban đầu cũng cười theo, nhưng rồi đột nhiên khựng lại.
Đúng rồi, một thân công phu, mấy chục năm công lực!
Trò chuyện đến mức này, Triệu Vinh cơ bản đã xác định được thân phận của hai ông cháu. Phi Phi chính là tiểu cô nương hồn nhiên ngây thơ, cổ linh tinh quái, có tư duy của người trưởng thành nhưng không bị thế tục trói buộc – Khúc Phi Yên. Nhưng tiểu cô nương này giống như một ngôi sao băng, rực rỡ chói lòa nhưng lại sớm vụt tắt.
Còn gia gia của nàng, dĩ nhiên chính là trưởng lão Khúc Dương của Nhật Nguyệt thần giáo.
Bây giờ Ma giáo thế lực cực lớn, giáo chúng lên đến vạn người, người trong giang hồ ai nấy đều kiêng dè. Dù Hắc Mộc Nhai vừa thay triều đổi đại, các trưởng lão Ma giáo bị thanh tẩy hàng loạt, không thể so sánh với Thập đại trưởng lão năm xưa từng phá giải kiếm pháp Ngũ Nhạc, nhưng Khúc Dương là vị trưởng lão kỳ cựu, uy tín lâu năm. Dù lão có trầm mê âm luật, mất đi tâm tranh quyền đoạt lợi, nhưng kiến thức và tầm nhìn chắc chắn vẫn thuộc hàng tông sư.
Triệu Vinh lúc này đang rơi vào bình cảnh luyện công, thứ hắn thiếu nhất là gì? Chính là kiến thức võ học của thời đại này, là hệ thống phương pháp tu luyện nội ngoại công bài bản. Hắn cần một vị danh sư dẫn dắt vào cửa, sau đó hắn mới có thể tự tin vận dụng Dịch Cân Kinh và Tẩy Tủy Kinh đến cực hạn, nâng cao tốc độ tu luyện. Chẳng hạn như những kiến thức về kinh mạch, huyệt đạo, nếu không có người đáng tin cậy truyền thụ, Triệu Vinh tuyệt đối không dám mù quáng tự học.
Đây cũng chính là lý do hắn cấp thiết muốn bái sư. Lưu Tam gia thì phải đợi đến cuối năm, vẫn còn là một ẩn số. Nay có duyên gặp gỡ Khúc Dương trưởng lão, không cầu thần công bí pháp, chỉ cần lĩnh giáo những thường thức võ học nội ngoại công cũng đã là một cơ hội trời cho!
Nghĩ đến đó, tim Triệu Vinh đập thình thịch liên hồi.
"Vinh ca." Một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn vẫy vẫy trước mắt, Khúc Phi Yên thấy hắn dường như đang nhập định.
Đang định hỏi thăm, không ngờ Triệu Vinh chẳng hề vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Phi Phi, gia gia của muội có thu đồ đệ không?"
Câu hỏi này quá đỗi đột ngột khiến tiểu cô nương phản ứng chậm mất nửa nhịp, nhưng nàng nhanh chóng hiểu ra ý đồ của hắn.
"Vinh ca, thân phận của gia gia muội rất đặc biệt, sẽ liên lụy đến huynh. Huống hồ cừu gia của chúng muội ở khắp nơi, ông thu đồ đệ chỉ làm hại huynh mà thôi."
"Không sao." Biểu cảm của Triệu Vinh hiếm khi trở nên quả quyết: "Thân phận không phải là vấn đề. Giang hồ long xà hỗn tạp, không thể chỉ dựa vào thân phận mà luận định thiện ác tốt xấu. Giống như tên đệ tử Hành Sơn kia, hắn xuất thân danh môn chính phái, lẽ ra phải hành hiệp trượng nghĩa, vậy mà lại cấu kết với phỉ nhân, muốn lấy mạng muội. Trên đời này, vốn dĩ không phải chỉ có hai màu đen trắng. Ma giáo cũng có người biết phân biệt phải trái, chính phái cũng chẳng thiếu kẻ thủ đoạn đê hèn."
Những lời này lọt vào tai Khúc Phi Yên khiến nàng không khỏi xúc động, ánh mắt nhìn Triệu Vinh thêm phần khác biệt.
"Hảo đại ca, muội cùng gia gia bôn ba giang hồ, sống nương tựa lẫn nhau, đã trải qua biết bao hiểm ác. Muội tuy tuổi nhỏ nhưng đã thấy quá nhiều người bị trần thế cuốn đi, nhưng huynh lại giống như người mà gia gia thường nói, một kẻ nhìn thấu hồng trần. Có điều, huynh có đại ân với Phi Phi, nhưng gia gia lại đang trầm mê âm luật, ông sẽ không thu huynh làm đồ đệ đâu."
Lời của tiểu cô nương vô cùng kiên quyết khiến Triệu Vinh không khỏi thất vọng. Nhưng ngay sau đó, nàng lại nở một nụ cười linh động:
"Nhưng mà, muội vẫn có cách để hảo đại ca được như ý nguyện."