Ngọc Thành đạo nhân đưa tay đón lấy thẻ tre.
Sau khi ném thẻ tre ra, Ngô lão đạo ôm quyền nói với Ngọc Thành đạo nhân:
- Hai vị đạo hữu, hy vọng sau này chúng ta còn có dịp cùng nhau pha trà luận đạo!
Dứt lời, ông không ngoảnh đầu lại, quay người rời đi.
Vương Bình và Ngọc Thành đạo nhân, hai thầy trò, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của Ngô lão đạo cho đến khi ông khuất hẳn.
- Là Trấn Sơn Thuật của Địa Quật môn.
Ngọc Thành đạo nhân đưa thẻ tre cho Vương Bình.
Vương Bình nhận lấy thẻ tre, đang định xem xét thì những dòng chữ chi chít trên đó bỗng lóe lên một tia sáng màu vàng đất, rồi tức khắc chui vào giữa mi tâm của cậu. Vũ Liên đang ngủ say trên cánh tay trái của Vương Bình đột nhiên mở mắt, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn một lát, thấy không có gì bất thường lại quay về cổ tay nằm ngủ.
Khi luồng sáng màu vàng đất chui vào mi tâm Vương Bình, một đoạn ký ức liên quan đến Trấn Sơn Thuật đã được khắc sâu vào Linh Hải của cậu. Bên cạnh, Ngọc Thành đạo nhân nhắc nhở:
- Sau này ra ngoài, không được tùy tiện nhìn vào đồ vật của tu sĩ khác, nếu không rất dễ trúng kế.
- Vâng, thưa sư phụ!
Vương Bình sực tỉnh khỏi niềm vui sướng vì có được pháp thuật mới, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả người. Nếu Ngô lão đạo có ác ý, khắc vào đó một vài đoạn ký ức điên loạn, có lẽ bây giờ cậu đã phát điên rồi.
- Trấn Sơn Thuật con hãy tự mình tìm hiểu đi, đây là huyền môn chính pháp, dùng để trấn áp yêu vật là thích hợp nhất.
Ngọc Thành đạo nhân nói xong liền quay người đi vào phòng.
Vương Bình lùi một bước ngồi xuống ghế đá, cẩn thận cất thẻ tre vào trong ngực rồi bắt đầu xem lại ký ức về Trấn Sơn Thuật. Không có gì ngạc nhiên, một bảng thuộc tính mới hiện ra:
[Trấn Sơn Thuật: Huyền môn chính pháp, điều động sức mạnh Địa Mạch để trấn áp vạn vật. Cần được địa mạch chi linh ghi dấu mới có thể vận dụng. Ngươi đã được địa mạch chi linh ghi dấu, pháp thuật này không cần luyện tập, chỉ cần thầm niệm trong lòng và thiết lập một thủ quyết thi pháp. ]
[Chú: Với năng lực hiện tại của ngươi, mỗi ngày chỉ có thể thi triển hai lần. ]
Phần giới thiệu này chứa đựng rất nhiều thông tin, nhưng kiến thức của Vương Bình về thế giới này vẫn còn hạn hẹp, nghĩ nhiều cũng vô ích. Sau một hồi suy ngẫm, cậu chập ngón trỏ và ngón giữa lại, chỉ vào một khoảng đất trống ngoài sân, miệng khẽ thốt lên:
- Trấn!
"Phốc!"
Không khí nơi đầu ngón tay Vương Bình chỉ tới nổ vang, một luồng khí lãng từ trên trời giáng xuống, ép mặt đất lún thành một cái hố cạn có đường kính hơn một trượng.
- Đơn giản vậy sao?
Cậu theo bản năng lấy ra thẻ tre mà Ngô lão đạo đã đưa.
"Rắc!"
Một vết nứt xuất hiện giữa thẻ tre. Không đợi Vương Bình kịp phản ứng, nó đã vỡ ra làm đôi, sau một tiếng động nhỏ liền tan thành bột mịn.
Vương Bình khẽ nhíu mày, vô số nghi vấn thoáng qua trong đầu. Ngay lúc cậu sắp rơi vào bế tắc, ngón cái tay trái truyền đến một cơn đau nhói, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Cúi đầu nhìn xuống, thì ra là Vũ Liên đang khẽ cắn ngón tay cậu.
- Ngươi đang làm gì vậy?
Giọng Vũ Liên vang lên trong Linh Hải của Vương Bình.
- Không có gì.
Vương Bình đứng dậy, gom đống bột thẻ tre trên mặt đất ném vào lò lửa bên cạnh, sau đó đi ra ngoài tiểu viện, nhìn cái hố do Trấn Sơn Thuật tạo ra.
Pháp thuật này nếu dùng lên người thường, e rằng trong nháy mắt có thể ép người ta thành bánh thịt!
Nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ đó, Vương Bình không khỏi rùng mình. Vũ Liên đang quấn trên cổ tay cậu tò mò liếc nhìn Vương Bình một cái, xác nhận không có gì lạ mới nhắm mắt ngủ tiếp. ...
Sau khi Ngọc Thành đạo nhân trở về, cuộc sống của Vương Bình lại quay về quỹ đạo đều đặn như trước.
Ba tháng vội vã trôi qua.
Tháng trước, Lưu Tự Tu phụ trách sự vụ ở tiền điện đã trình bày với Ngọc Thành đạo nhân, đề xuất chia đạo quán thành tiền điện và nội môn một cách chính thức chứ không chỉ trên danh nghĩa. Ngọc Thành đạo nhân không suy nghĩ nhiều liền đồng ý.
Ba ngày trước, đạo quán chính thức chia làm tiền điện và nội môn. Tiền điện giao cho ba vị đạo sĩ du phương bằng lòng ở lại Thiên Mộc quan quản lý, phụ trách việc truyền đạo và thu nhận đệ tử.
Nội môn thì hoàn toàn không cần lo việc thế tục, chuyên tâm tu luyện, đồng thời thiết lập ba vị trí chấp sự: một người quản lý tài sản của đạo quán, một người quản lý nội vụ, và một người phụ trách truyền đạo giải đáp thắc mắc.
Hiện tại, ba vị trí chấp sự này do Lý An Thiên, Lưu Tự Tu và Mao Ngọc Long đảm nhiệm.
Mùa đông năm nay dường như lạnh hơn năm ngoái, rất nhiều nơi đều bị thiên tai. Nha phủ huyện Vĩnh Thiện thậm chí không dám trưng tập dân phu vào lúc nông nhàn, sợ rằng sẽ gây ra bạo loạn.
Khi mùa đông nông nhàn đến, những người dân có điều kiện khá hơn một chút trong các thôn lân cận đều đổ về Thiên Mộc quan. Chỉ cần dâng một nén nhang là có thể nghỉ ngơi cả ngày trong sân viện ấm áp, giữa trưa thỉnh thoảng còn được uống một bát canh rau khô.
Nha dịch trong huyện còn đặc biệt dựng một tấm bảng thông báo trong tiểu viện của đạo quán, thỉnh thoảng sẽ đến công bố một vài cáo thị. Cáo thị quan trọng nhất từ đầu đông đến nay là: bắt đầu từ sang năm, các vùng phía nam sẽ cấm trồng lúa mì, chuyển sang trồng lúa nước toàn diện, hơn nữa còn đổi thành một năm ba vụ.
Vì việc này, triều đình đã đặc biệt ban hành lịch canh tác mới để chỉ đạo thời gian trồng lúa nước cho các tỉnh phía nam.
Trong nhất thời, mọi người bàn tán xôn xao.
Những chuyện này không ảnh hưởng nhiều đến Vương Bình đang thanh tu, việc Luyện Khí của cậu đã đến thời điểm mấu chốt, bất cứ lúc nào cũng có thể luyện thành Khí Hải.
Gần đến Tết, Ngọc Thành đạo nhân bảo Vương Bình tạm dừng tu luyện để tĩnh khí dưỡng thần.
Vương Bình nghe theo lời sư phụ, bởi vì tiến độ Luyện Khí thiên của cậu đã đạt tới (99/100), mỗi lần tu luyện đều không thể nào tĩnh tâm được.
Ngày hai mươi lăm tháng Chạp.
Sáng sớm khi Vương Bình tỉnh dậy, lòng bỗng có cảm giác, bèn gieo cho mình một quẻ.
Gần trưa, Vương Bình đang ngồi tĩnh tọa thì bị một loạt tiếng bước chân nặng nề đánh thức. Vũ Liên đã dài gần một thước cũng mở mắt, thò đầu ra khỏi ống tay áo ấm áp.
- Mùi gì lạ quá! - Nó lên tiếng hỏi.
- Là mùi rượu!
Vương Bình đứng dậy đẩy cửa ra ngoài, nhìn về phía sân viện. Ba vị sư huynh đi trước, theo sau là Tô Đôn và Vương Khang. Phía sau hai người họ là mấy tráng hán đang khiêng một vò rượu cao đến nửa trượng.
- Ha ha, sư huynh, ta đến thực hiện lời hứa đây! - Tô Đôn hớn hở như đang dâng báu vật, chỉ tay vào vò rượu sau lưng, mặt mày cười toe toét.
- Sáng nay ta bói một quẻ, nói là có chuyện vui đến nhà, thì ra là chuyện này! - Vương Bình bất giác mỉm cười.
- Tới đây, tới đây, cha ta đã giữ chân sư phụ ở tiền điện rồi, hôm nay chúng ta không say không về! - Tô Đôn vừa nói, ba vị sư huynh đã đẩy cửa sân bước vào.
Trong nháy mắt, trên bàn đá đã bày đầy thức ăn, phần lớn đều là thịt.
- Ta đói...
Giọng Vũ Liên vang lên trong Linh Hải của Vương Bình, sau đó nó lại thò cái đầu nhỏ ra khỏi ống tay áo, nhưng không dám chui ra hẳn. Tu vi của nó hiện còn thấp, vẫn còn hơi sợ lạnh.
Vương Bình cầm một miếng thịt dê nướng đưa cho Vũ Liên, khiến Tô Đôn đứng bên cạnh giật nảy mình. Cả đời cậu ta sợ nhất là rắn.
Tiếng hét của Tô Đôn thu hút sự chú ý của Vũ Liên. Nó còn cố ý lè lưỡi rắn về phía Tô Đôn, sau đó nói trong Linh Hải của Vương Bình:
- Hắn đang sợ ta, thú vị thật!
- Cái... cái gì thế này...
- Đừng ngạc nhiên, nó tên là Vũ Liên, là linh xà. - Vương Bình giới thiệu cho Tô Đôn.
- Linh xà có thể phân biệt thiện ác trong truyền thuyết sao? - Tô Đôn hai mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi.
Ba vị sư huynh biết chuyện từ trước, thấy Vũ Liên thì lộ vẻ hâm mộ, sau đó lại đưa mắt nhìn vò rượu. Cuối cùng, Mao Ngọc Long đứng dậy rót rượu cho mọi người.