Thượng Đan giáo tọa lạc tại miền nam Trung Châu, trong lãnh thổ Hồ Sơn quốc. Nếu là người thường xuất phát từ phủ Thượng An, một chuyến đi và về cũng mất gần ba tháng.
Sáng ngày mùng mười.
Vương Bình dùng xong bữa sáng, dưới sự thúc giục của Ngọc Thành đạo nhân, cậu bắt đầu chuẩn bị lên đường. Hành lý của cậu chỉ có một tay nải, bên trong đựng hai bộ đạo bào màu xám tro, bốn bộ áo lót, một thanh kiếm sắt và ít nhất bốn đôi giày.
Cuối cùng là lộ phí, gồm một trăm lạng bạc ròng. Số tiền này đủ để Vương Bình chi tiêu dư dả trên đường.
Khi đã thu xếp xong hành lý, chuẩn bị chính thức lên đường thì Ngọc Thành đạo nhân đã không thấy đâu. Vương Bình thấp thỏm đợi nửa canh giờ, thấy mặt trời mùa đông sắp xuyên qua tầng mây, cậu mới tự gieo cho mình một quẻ rồi bước ra khỏi viện.
Tới tiền điện, các sư đệ quen biết vội vàng vây quanh chào hỏi.
Vương Bình nhìn tiền điện đã thay đổi quá nhiều mà ngỡ như đã mấy kiếp trôi qua. Võ trường và sân nhỏ vốn quạnh quẽ, bây giờ người qua kẻ lại tấp nập, khách hành hương dưới núi đến dâng hương cũng nối đuôi nhau không dứt.
Khi cậu đến cổng lớn đã được tu sửa, ba vị sư huynh và Vương Khang sư đệ đang chờ sẵn từ lâu liền bước tới đón.
Đại sư huynh đưa cho Vương Bình một ít thuốc chống côn trùng, Nhị sư huynh thì khéo léo cài một món ám khí lên cổ tay phải cậu để phòng thân, Tam sư huynh tặng cậu thanh cương kiếm của mình, còn Vương Khang sư đệ thì đưa một ống nước làm bằng tre.
Ra khỏi cổng lớn, Vương Bình phát hiện con đường lên núi chẳng biết đã được tu sửa lại từ lúc nào, con đường đất lầy lội ngày xưa đã biến thành bậc thang đá, uốn lượn kéo dài vài dặm.
Con đường núi vắng vẻ giờ đây cũng đông người qua lại, thỉnh thoảng còn có một đình nghỉ chân.
Dưới chân núi chẳng biết từ lúc nào đã mọc lên một khu chợ vô cùng náo nhiệt. Lối vào đường núi có vài vị quan lại quyền quý đang chọn kiệu phu. Những tiểu thương, dân phu tụ tập ở đây thấy Vương Bình mặc đạo bào thì đều khom lưng hành lễ từ xa, các vị quan lại cũng gật đầu chào hỏi.
Hai năm nay, Thiên Mộc quan truyền đạo rất thành công, ít nhất các vùng lân cận đều tín nhiệm hương hỏa của đạo quan.
Vương Bình men theo ký ức đi về phía bắc khu chợ, cuối cùng cũng thấy được dòng sông quen thuộc. Con đường nhỏ ven sông ngày nào giờ đã biến thành một con đường quan lộ.
Ra khỏi khu chợ, cậu nhìn về phía thôn làng ở bờ nam, nơi đó từng là ngôi nhà trần thế của cậu.
Thôn nhỏ với những ngôi nhà đất lụp xụp ngày nào, giờ đã trở thành một thôn trang với nhà ngói san sát. Một guồng nước lớn nổi bật ở hạ nguồn con mương.
Vương Bình chỉ dừng chân nhìn một lát rồi cất bước đi tiếp, không hề có ý định đi về phía thôn làng. ...
Tám ngày sau.
Vương Bình đi ra khỏi Nam Lâm lộ, tiến vào địa phận Mạc Châu lộ. Cậu vốn đã tính toán kỹ lộ trình, nhưng khi đến huyện thành gần nhất thì lại phát hiện cửa thành đã đóng từ sớm.
Người gặp phải tình cảnh như Vương Bình có rất nhiều, còn có cả một thương đội đi về phía nam. Mấy người chủ sự của thương đội đang ngồi ăn lương khô trong đình nghỉ chân duy nhất bên ngoài cửa thành.
Vương Bình không dò xét thương đội nhiều, cậu đi đến một bãi nghỉ chân tạm thời cách thương đội khoảng trăm mét, tìm ông chủ mua một bó củi khô.
Khi lửa vừa nhóm lên, trong huyện thành xa xa vang lên từng đợt reo hò, hẳn là người dân trong thành đang ăn mừng chuyện gì đó. Tiếng reo hò khiến những lữ khách và thương nhân đang màn trời chiếu đất ngoài thành đều lộ vẻ nhớ nhà.
- Ta đói...
Vũ Liên lên tiếng phản đối.
Vương Bình lấy ra miếng thịt khô mua riêng cho Vũ Liên. Nó ăn vài miếng, đôi mắt bé xíu đảo quanh một vòng rồi lại rụt vào trong tay áo.
- Ta nhìn thấy rất nhiều kẻ xấu! - Vũ Liên không vội ngủ ngay.
- Ừm!
Vương Bình đáp lại, sau đó lấy một miếng lương khô cứng ngắc đặt lên đống lửa để nướng. Gần đó có hai gã ăn mày hôi hám đã để mắt đến Vương Bình đi một mình từ lâu. Khi thấy cậu lấy lương khô ra, một trong hai gã nuốt nước bọt, bản năng sinh tồn thôi thúc gã bò về phía Vương Bình.
"Keng!"
Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên. Gã ăn mày đang bò tới còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã cảm thấy gò má nhói đau, khiến gã theo bản năng dừng lại. Ngay sau đó, gã thấy một thanh kiếm đã ra khỏi vỏ đang lạnh lùng chĩa vào mình.
- Cầm lấy rồi đi chỗ khác mà ăn, đừng làm phiền ta!
Vương Bình ném một miếng lương khô nhỏ cho gã ăn mày, lạnh lùng nói.
Hai gã ăn mày sững sờ, sau đó liền tranh cướp miếng lương khô như súc vật, vừa giành giật vừa lăn vào bóng tối xa xa. Những người khác đều im lặng chứng kiến tất cả.
Giờ phút này, tiếng hoan hô trong huyện thành nghe có chút chói tai.
- Ai!
Một lão nhân thở dài:
- Huyện Viễn Ninh đã bảy mươi tám năm không có tri huyện đến nhậm chức, cuộc sống của các thôn trang xung quanh ngày càng khó khăn.
- Chứ còn sao nữa? Nghe nói năm ngoái mấy thôn ở hạ nguồn còn xảy ra bạo loạn!
Chủ đề này vừa được khơi lên liền không thể ngăn lại.
Vương Bình chỉ yên lặng lắng nghe, sau đó lại một lần nữa cảm nhận được sự tàn khốc của thế giới này. Người bình thường không chỉ phải gánh chịu nông vụ, lao dịch nặng nề, mà còn bị hào cường ức hiếp, bóc lột, sơ sẩy một chút là có thể bị tiểu yêu tác quái nuốt chửng.
Vũ Liên lại dùng cái đầu nhỏ cọ cọ vào ngón tay Vương Bình.
- Ta không sao!
Vương Bình nhẹ giọng đáp lại, ăn hết miếng lương khô đã nướng mềm, lại lấy ống nước sư đệ tặng uống hai ngụm rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.
Đêm khuya.
Vương Bình dường như cảm nhận được điều gì đó liền mở mắt. Đống lửa trước mặt chỉ còn lại tro tàn, đa số người trong bãi nghỉ đã ngủ say. Xa xa, hai người gác đêm của thương đội cầm đuốc đi tuần tra.
Mọi thứ đều rất bình thường.
Vương Bình nhìn về phía lều cỏ chất củi của ông chủ bãi nghỉ, cầm lấy thanh kiếm đặt trên đầu gối, đứng dậy nhảy vào bóng tối nơi ánh trăng không chiếu tới. Hai nhịp thở sau, cậu đã ngồi xổm trên ngọn một cây cổ thụ ở xa, hòa mình vào bóng đêm.
Dưới ánh trăng, Vương Bình thấy năm sáu người chui ra từ lều cỏ của ông chủ. Động tác của chúng rất thô bạo, đi xuyên qua đám người đang say ngủ, lục lọi hành lý tìm kiếm đồ vật có giá trị nhưng không hề đánh thức một ai, bởi vì ông chủ bãi nghỉ đã sớm rắc thuốc mê.
Thương đội đã sớm phát hiện tình hình nhưng chỉ lạnh lùng quan sát.
Nhìn động tác thành thạo của những người này, có thể thấy chúng chắc hẳn đã làm không ít chuyện như vậy, lại liên hệ đến việc thành Viễn Ninh đóng cửa sớm...
- Lũ khốn các ngươi, cuối cùng cũng để bà đây bắt được!
Một giọng nữ vang lên từ bên trái Vương Bình. Ngay sau đó, cậu thấy một thanh trường đao rực lửa xé toạc màn đêm u tối, chém thẳng xuống đầu một tên trộm. Thế nhưng, nhát đao kinh thiên động địa ấy khi hạ xuống lại chỉ đủ để đánh ngất tên trộm chứ không lấy mạng hắn.
Tiếp đó, từ bên phải Vương Bình cũng có một người với khí thế hùng hậu lao ra, trong tay dường như nâng một cái đỉnh, nhưng khi xông đến bãi nghỉ lại ra tay nhẹ nhàng như nữ tử vừa rồi, chỉ đánh ngất bọn trộm mà thôi.
Sau khi tất cả bọn trộm bị trói chặt, nữ tử ra tay đầu tiên liền chỉ về phía Vương Bình, quát lớn:
- Tên tiểu đạo sĩ máu lạnh kia, xuống đây cho ta!
Vương Bình biết nữ tử đang nói mình, nhưng cậu không hề có ý định đi xuống.
Sau vài nhịp thở giằng co, nữ tử hừ lạnh một tiếng, lấy từ trong túi ra một bao thuốc bột vung lên. Không lâu sau, những lữ khách đang ngủ say lần lượt tỉnh lại...