Tại Dị Các.
Cố Hằng đạo nhân đang giúp Đào Ấu, chấp sự của Chấp Pháp Viện, dẫn dắt năng lượng trận pháp. Đứng giữa trận, Đào Ấu đau đến mồ hôi đầm đìa, nhưng đã không còn lăn lộn trên đất như lúc mới bắt đầu.
Đột nhiên, Cố Hằng đạo nhân dường như cảm nhận được điều gì, bèn nhìn sang bên trái. Một đạo lưu quang màu xanh biếc hội tụ lại, thân ảnh của Ngọc Thành đạo nhân liền hiện ra.
- Chỉ mất một tháng đã ngưng tụ được thần hồn, đệ tử của ngươi quả thực có thiên phú tu đạo.
- Hắn đã thành công từ nửa tháng trước, ta chỉ giúp hắn củng cố thêm nửa tháng thôi. - Ngọc Thành đạo nhân vừa nói vừa vuốt râu, không giấu được vẻ đắc ý.
Cố Hằng quay đầu đi, không thèm nhìn dáng vẻ đắc ý của Ngọc Thành, trầm mặc một lúc rồi hỏi:
- Trong vòng ba mươi năm, hắn có hy vọng tu thành Thái Diễn bí pháp không?
- Vận khí tốt thì hai mươi năm là có thể...
- Hy vọng là vậy. Lão phu năm đó đợi ròng rã ba mươi năm cũng không tìm được thời cơ, cuối cùng đành bất đắc dĩ chuyển sang tu luyện công pháp khác, không biết đến lúc nhắm mắt có chạm được đến ngưỡng cửa cảnh giới thứ hai không nữa.
- Tu hành vốn là ngược dòng nước, không thử một phen sao biết được?
- Ngươi chỉ giỏi nói người khác, còn chính ngươi thì sao?
- Ta không giống...
- Có gì mà không giống?
Ngọc Thành đạo nhân trầm mặc, Cố Hằng cũng theo đó im lặng.
Một lúc lâu sau, Cố Hằng mới mở lời:
- Ngươi không qua xem thử sao? Ta đoán hôm nay hắn chắc chắn sẽ không nhịn được mà tu luyện «Mộc Linh chi thuật», hệt như chúng ta năm xưa.
- Không cần, hắn không giống chúng ta lúc còn trẻ, tâm tính hiếu động không yên. Những năm qua, hắn ngày nào cũng dùng linh khí tẩm bổ cho cây hòe kia, cho nên, bước này dù không có ta chỉ dẫn cũng sẽ rất thuận lợi.
- Ách...
Cố Hằng dường như nhớ lại tâm tính nhảy nhót của mình lúc mới tu đạo, bèn phụ họa:
- Vậy ngươi nói không sai, hắn quả thực sinh ra để tu đạo.
Ngọc Thành lại nhẹ nhàng vuốt râu, cười nói:
- Đúng vậy, đa số người lúc mới tu đạo, vẻ trầm ổn và bình tĩnh đều là để đối phó với sư trưởng nghiêm khắc, chỉ có hắn là thật. ...
Vương Bình không hề hay biết mình vừa được sư phụ hết lời khen ngợi. Sau khi hoàn thành việc ngưng tụ thần hồn, cậu trở về thẳng tiểu viện, vốn định thử tu luyện «Mộc Linh chi thuật», nhưng khi đến trước cây hòe, tâm trạng lại không tài nào tĩnh lại được.
- Ngươi lại suy nghĩ lung tung rồi...
Vũ Liên từ cổ tay Vương Bình biến trở về kích thước ban đầu. Bây giờ nó đã dài hơn một trượng, trên thân còn mọc ra một lớp vảy giáp màu trắng bạc, trông uy vũ hơn trước không ít. Nó rất thích thi triển 'Đằng Vân thuật', lượn lờ quanh người Vương Bình.
Vương Bình cười nói:
- Suy nghĩ của con người phức tạp hơn một chút. Ví như mỗi lần tu luyện có tiến bộ, ta lại thích tưởng tượng ra dáng vẻ của mình khi đã là một đại tu sĩ trong tương lai, sau đó không tài nào ngăn lại được, cứ như thể mình đã thật sự trở thành một đại tu sĩ vậy... Ngươi không tưởng tượng bao giờ sao?
- Không biết nữa, đầu ta nhỏ lắm, không có chỗ thừa để mà tưởng tượng đâu.
- ...
Vương Bình đi vào tiểu viện, hai vị đệ tử đã xuống núi giao lưu cùng các sư huynh đệ. Cậu lấy ra một bộ trà cụ đặt lên bàn, lại từ nhà bếp mang ra một chiếc lò nhỏ, chuẩn bị pha trà để giết thời gian. Tiểu đồng làm việc vặt bên cạnh định lên giúp thì bị Vương Bình phất tay cho lui.
- Ta vẫn luôn có một câu hỏi muốn hỏi ngươi, các ngươi thật sự có thể hóa rồng như trong truyện dân gian kể không?
Vũ Liên đang quấn mình trên ghế chờ uống trà, nghe Vương Bình hỏi vậy, đôi con ngươi dựng đứng của nó liền chuyển sang người cậu. Ánh mắt mong chờ ban đầu biến thành cái nhìn như thể đang nhìn một tên ngốc.
- Ngươi thấy có thể không? Ngươi có cách nào biến gà mái thành tôm sống không?
Vương Bình xấu hổ cười cười. Suốt cả buổi chiều, cậu đều cùng Vũ Liên uống trà trò chuyện để điều chỉnh lại tâm trạng có phần bay bổng của mình.
Trời sắp tối, Liễu Song và Dương Tử Bình mới cùng nhau trở về lâm viên.
Lúc ăn cơm tối, Liễu Song vui vẻ kể lại chuyện nàng đại triển thân thủ ở tiền điện, thỉnh thoảng còn bắt Dương Tử Bình phụ họa vài câu.
Vương Bình chỉ lẳng lặng lắng nghe, không uốn nắn tính tình hiếu động của Liễu Song, bởi vì cậu biết điều đó vô ích. Tu đạo cần tự mình giác ngộ, người ngoài chỉ có thể dẫn dắt.
Ăn tối xong, hai vị đệ tử trở về phòng mình ngồi xuống tu luyện.
Vương Bình thì mượn ánh trăng, dẫn theo Vũ Liên đến trước cây hòe ngồi xếp bằng. Cậu liếc nhìn thanh trường kiếm cắm bên cạnh trước, sau đó mới tĩnh tâm nhập định.
- Ta sắp dùng thần hồn để kết nối với Mộc Linh, ngươi trông chừng giúp ta.
- Không thành vấn đề!
Vũ Liên lượn lờ quanh người Vương Bình, linh khí của cả hai nhanh chóng hòa làm một thể. Sau đó, Vương Bình thức tỉnh thần hồn, tiến vào thế giới được tạo dựng bởi linh khí. Rất nhanh, cậu cảm nhận được bên cạnh có một ý thức mơ hồ vô cùng tương hợp với thần hồn của mình. Cậu vừa nảy ra ý định giao tiếp, đối phương liền trực tiếp kết nối với cậu.
Đó là một ý thức vui vẻ, lạc quan, mang theo cảm giác cổ xưa, sâu lắng cùng một sức sống sôi trào mãnh liệt. Giờ phút này, Vương Bình dường như cảm thấy mình là một kẻ bất tử.
Cảm giác này quá tốt đẹp, tốt đẹp đến mức rất lâu sau Vương Bình mới nhớ ra mình cần phải dẫn dắt Mộc Linh chi khí để đồng hóa Khí Hải.
Cậu thận trọng thử...
Ngoài dự liệu của cậu, đại chu thiên đầu tiên vận hành rất thành công, không hề xảy ra một chút sự cố nào, hệt như cảm giác Luyện Khí bình thường, không chút trở ngại.
Chưa đầy nửa canh giờ, cậu đã hoàn thành mười lần vận khí theo như hướng dẫn trên bảng thông tin. Đang lúc định tiếp tục, ý thức của Vũ Liên bỗng nhiên tăng cường trong Linh Hải, cắt đứt kết nối giữa cậu và ý thức của cây hòe.
- Sao vậy? - Vương Bình hỏi.
- Hôm nay ngươi đã hấp thu đủ Mộc Linh chi khí rồi, hấp thu thêm nữa da của ngươi sẽ bị đồng hóa mất.
Vương Bình nghe vậy, nhớ lại những điều cần chú ý trên bảng thông tin, sau đó cũng cảm thấy toàn thân có một cảm giác ngứa ngáy khó tả, đây là do cơ thể cậu đang dung hợp với Mộc Linh chi khí.
- Ngươi nội thị xem thử đi. - Vũ Liên nhắc nhở.
- Được!
Nội thị là năng lực Vương Bình có được sau khi tu thành thần hồn. Nó không phải là nhìn thấy nội tạng, mà là có thể thông qua thần hồn để "nhìn thấy" trạng thái vận hành của Khí Hải và linh khí trong cơ thể.
Giờ phút này, trong Khí Hải và kinh mạch của Vương Bình, một đoàn Mộc Linh chi khí mang màu xanh lục nhạt đang dung hợp với linh khí vốn có trong cơ thể cậu, rất dễ dàng để "quan sát".
Vương Bình không phát hiện ra điều gì bất thường liền rút khỏi trạng thái nội thị. Thần hồn hiện tại vẫn còn rất yếu ớt. Sau đó, cậu nhớ lại quá trình dựa vào ý thức của cây hòe để hấp thu Mộc Linh chi khí lúc nãy.
Cảm giác rất dễ chịu, ý thức như được đắm mình trong suối nước nóng, khiến cậu chỉ muốn kéo dài mãi mãi.
Nghĩ đến cảm giác đó, Vương Bình không khỏi thầm nghĩ: Quả nhiên, nguy hiểm nhất thường là ôn nhu hương, còn nguy hiểm hơn cả việc giao đấu thật sự, chỉ một chút sơ sẩy là rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Vương Bình âm thầm nhắc nhở bản thân sau này phải chú ý hơn, đồng thời đứng dậy, trở về phòng trong tiểu viện ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, khi gà gáy, cậu lại tỉnh dậy tiếp tục Trúc Cơ tụ khí.
Ba tháng sau, vào một buổi trưa, Vương Bình vừa hoàn thành việc dẫn dắt Mộc Linh chi khí vận chuyển, đang định dùng linh khí tẩm bổ lại cho cây hòe thì một tiểu đồng của Nội Vụ Viện mang đến một phong thư.
Là thư do Vương Khang sai người đưa tới. Hắn đã đến Thượng Kinh, trong thư kể chi tiết về sự phồn hoa của kinh thành. Vương Bình rất nghiêm túc viết thư trả lời.
Mấy ngày sau, khi mùa đông sắp bắt đầu, lại có một phong thư được đưa tới. Lần này là của Tô Đôn. Chiến sự ở tiền tuyến đã hoàn toàn kết thúc, tàn quân chạy trốn vào rừng sâu đã bị càn quét triệt để. Trong lời lẽ của hắn có ẩn ý nhắc đến việc bá tánh hai huyện đã gặp phải tai họa, một huyện thành còn bị thảm sát.
Vương Bình xem xong chỉ biết thở dài một tiếng. Tiếp theo là giai đoạn mấu chốt trong quá trình Luyện Khí của hai vị đệ tử.