Chương 6: Kiếm chiêu

Ta Tu Tiên Có Thanh Tiến Độ

Chiến Đấu Kiên Quả 21-03-2026 01:29:41

Đọc nhiều kinh điển Phật gia dễ khiến người ta nảy sinh chấp niệm về vận mệnh và nhân quả, Vương Bình cũng không ngoại lệ. Dù biết có những chuyện vốn rất hư ảo, nhưng mỗi lần đọc đến chỗ sâu xa, cậu lại không kìm được mà suy ngẫm về nhân quả của bản thân, cuối cùng không nhịn được phải lấy mai rùa ra gieo vài quẻ. Giống như lúc này, Vương Bình đang cầm một cuốn «Mệnh Lý» để đối chiếu với quẻ tượng mình vừa gieo thì Vương Khang xách hộp cơm đi vào tiểu viện. Không có Ngọc Thành đạo nhân ở đây, Vương Khang trông thoải mái hơn hẳn. Cậu ta đặt hộp cơm xuống, thấy Vương Bình đang nghiên cứu quẻ tượng liền hỏi: - Sư huynh, huynh xem giúp đệ một quẻ được không? - Ta chỉ gieo bừa cho vui thôi. Vương Bình lắc đầu từ chối. Đạo hạnh của cậu hiện tại chỉ đủ để lấy chính mình làm vật thí nghiệm, tuyệt đối không thể tùy tiện xem cho người khác. Vừa nói, cậu vừa cất mai rùa đi, đứng dậy mở hộp cơm. So với một năm trước, cơm nước trong quán đã cải thiện rất nhiều, ngoài màn thầu còn có thêm một đĩa đậu hũ kho, trên mặt đậu hũ còn có một lớp dầu bóng loáng. - Dưới đậu hũ có đồ ngon đấy! - Vương Khang nháy mắt ra hiệu. Vương Bình tỏ vẻ tò mò, dùng đũa gắp một miếng đậu hũ lên, quả nhiên thấy bên dưới là sáu lát lạp xưởng được xếp ngay ngắn. - Ăn cùng đi! - Vâng! Vương Khang lấy từ trong túi ra hai cái màn thầu. Ăn trưa xong, Vương Khang cũng không vội rời đi. Cậu ta kể cho Vương Bình nghe một vài tin tức mới truyền lên núi gần đây, trong đó có hai chuyện khiến Vương Bình tò mò: một là kỳ thi võ trong huyện, hai là chiến sự trọng đại xảy ra ở biên giới phía bắc nửa năm trước. Vương Khang không mấy hứng thú với kỳ thi võ, thay vào đó, cậu ta say sưa kể về chiến sự nơi biên ải, đặc biệt nhấn mạnh đến một vị tướng quân trẻ tuổi tên là Lưu Nhạc. - ... Lưu tướng quân một mình một ngựa, phá tan mấy vạn kỵ binh của đám man rợ phương bắc, đuổi chúng chạy về tận băng nguyên... Bây giờ Lưu tướng quân đã về kinh, được phong tước Ninh Nam Bá, nhậm chức Binh bộ Hữu thị lang. Vương Bình không bình luận gì về câu chuyện này. Trừ phi vị Lưu Nhạc này cũng tu luyện bí pháp, nếu không thì không thể nào một người đánh tan được mấy vạn kỵ binh Bắc Quốc. Nhưng nếu là người tu luyện bí pháp, đại đa số sẽ không xuất hiện trên chiến trường thông thường. - Mấy hôm trước ta thấy đệ mới học một bộ kiếm pháp, có thể cho ta xem một chút không? - Vương Bình không có ý định truy cứu chân tướng câu chuyện. - Sư phụ không dạy huynh kiếm pháp sao? - Trong nhận thức nông cạn của Vương Khang, Vương Bình là đệ tử thân truyền của Ngọc Thành đạo nhân thì hẳn là phải biết mọi thứ. - Ta học công pháp khác. - À! Kiếm pháp của Vương Khang tên là «Thiên Mộc Kiếm quyết», chia làm hai thiên trước và sau. Thiên trước có tám chiêu thức, trông có vẻ chỉ là những chiêu thức đẹp mắt nhưng có thể cường thân kiện thể. Thiên sau có năm chiêu thức, trong đó ba chiêu đầu là biến chiêu dùng để gạt đỡ tay chân của địch, hai chiêu sau là sát chiêu: một chiêu che mắt, một chiêu điểm yết hầu. Vương Bình làm theo, thử múa qua hai lượt, một bảng thông tin mới liền hiện ra trước mắt: [Thiên Mộc Kiếm quyết: Thiên trước tám chiêu là ý, thiên sau năm chiêu là hình. Luyện hình thì dễ, luyện ý lại khó. Dựa trên nền tảng của Trường Xuân công, mỗi ngày luyện tập 10 lần, mười năm có thể viên mãn. (Tiến độ 0/100, tiến độ hôm nay 0/10)] [Chú: Dùng phương pháp luyện tập hậu kỳ của Trường Xuân công có thể rút ngắn đáng kể thời gian luyện đến viên mãn. ] - Luyện bộ kiếm pháp này cần chú ý điều gì không? - Vương Bình xem xong bảng thông tin liền hỏi, cách trên bảng chỉ là phương pháp ngốc nghếch nhất. - Mao sư huynh từng nói, phải chú trọng "lấy ý đuổi hình", đệ nghe không hiểu lắm. Sư huynh ấy còn dặn không được chăm chăm luyện năm chiêu sau, nếu không ác khí trong lòng sẽ khó lòng tiêu trừ. Vương Bình xem phần giới thiệu trên bảng thông tin rồi khẽ gật đầu. Năm chiêu sau của bộ kiếm pháp này đều là sát chiêu, nếu quá đắm chìm quả thực dễ sinh lòng ác niệm, lâu dần sẽ không nhịn được mà muốn tìm người tỷ thí, hoặc là chém giết. Sau khi có được câu trả lời chắc chắn, Vương Bình cầm một cành cây, nhẹ nhàng vung vẩy. Hiện tại cậu vẫn chưa thể lý giải được "ý" của kiếm chiêu là gì, chỉ có thể luyện tập theo phương pháp trên bảng thông tin. Sau khi cậu luyện xong mười lần, Vương Khang cũng đã thu dọn xong hộp cơm và rời đi. Nửa tháng trôi qua trong nháy mắt. Trong nửa tháng này, mỗi sáng Vương Bình đều làm theo yêu cầu của sư phụ, nghiên cứu kinh điển Phật gia, cố gắng tìm kiếm đại trí tuệ ẩn chứa bên trong. Buổi chiều thì cậu dùng công pháp của «Trường Xuân công» để luyện tập bộ kiếm chiêu mới học. Hôm nay trước khi luyện tập, cậu bỗng có cảm giác trong lòng, bèn lấy mai rùa ra gieo một quẻ. Quả nhiên là điềm lành! Mười lần luyện kiếm hôm nay hoàn thành rất nhanh. Ngay khoảnh khắc thu công, Vương Bình lòng có cảm giác, thuận tay điểm nhẹ một cái, cành cây trong tay lập tức rung lên khe khẽ. Đây chính là chiêu có sát thương lớn nhất của Thiên Mộc Kiếm pháp – "điểm hầu". - Đây chính là "lấy ý đuổi hình" sao? Vương Bình lẩm bẩm, cổ tay nhẹ nhàng xoay chuyển, vận dụng kỹ xảo phát lực của tám chiêu thức tưởng chừng vô dụng ở thiên trước, rồi lại thi triển hai chiêu biến chiêu. Luyện xong, một cảm giác vui sướng dâng lên từ tận đáy lòng. - Quả nhiên là vậy! Vương Bình mừng rỡ, vui vẻ múa cành cây trong tay, một lúc lâu sau mới dừng lại. Bảng thông tin trước mắt về «Thiên Mộc Kiếm quyết» đã có sự thay đổi: [Thiên Mộc Kiếm quyết: Ngươi đã lĩnh ngộ được ảo diệu của bộ kiếm pháp này, chớ để ác khí trong lòng quấy nhiễu. Mỗi ngày luyện tập theo phương pháp của ngươi mười lần, hai năm có thể viên mãn. (Tiến độ 65/100, tiến độ hôm nay 10/10)] Vương Bình cẩn thận đọc lại bảng thông tin mới mấy lần, hiểu ra mấu chốt lần này là phải khống chế ác khí trong lòng. Luồng ác khí này quả thực rất dễ sinh ra, vừa rồi sau khi vui vẻ luyện tập xong, ngay cả tâm cảnh của cậu cũng nảy sinh ý muốn tranh đấu với người khác. Thế là, cậu quay về phòng ngồi xuống, chẳng mấy chốc đã trấn an được tâm cảnh đang xao động. Giờ phút này, cậu cuối cùng cũng hiểu ra vì sao ở kiếp trước luôn có người nói bước quan trọng nhất của việc luyện võ là "hàng long". Chữ "long" ở đây, có lẽ chính là chỉ ác niệm trong lòng. Không hàng phục được ác niệm, kết quả cuối cùng chính là hại người hại mình. Cho nên võ thuật mới chia ra đấu pháp và luyện pháp. Luyện pháp không chỉ có thể cường thân kiện thể, mà còn có thể rèn luyện tính kiên nhẫn. Nghĩ thông suốt đạo lý này, Vương Bình tiếp tục tĩnh tọa trong phòng, mãi cho đến chiều tối Vương Khang mang cơm đến. Lúc ăn cơm, cậu nhờ Vương Khang chuyển lời tới Nhị sư huynh, nói rằng mình muốn một thanh kiếm. Cảm giác sinh ra ác niệm thực ra cũng không tệ, mà quá trình hàng phục ác niệm lại càng tuyệt vời hơn! "Nếu dùng kiếm thật, ác niệm sẽ sinh ra nhanh hơn chăng?" Vương Bình bất giác nghĩ đến những bông hoa cải dầu bị mình chém trụi hồi còn bé ở kiếp trước. Ngày hôm sau. Lúc Vương Khang đến đưa bữa sáng, cậu ta mang theo một thanh kiếm sắt rất bình thường, kiểu dáng không khác mấy so với kiếm của khách giang hồ, chỉ là trên thân kiếm có khắc hai chữ "Thiên Mộc". Nửa tháng nữa lại vội vã trôi qua. Một buổi chiều, Vương Bình vừa luyện xong hai bộ kiếm chiêu của «Thiên Mộc Kiếm quyết», đang tĩnh tọa trong phòng thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc truyền đến từ trong sân. Cậu vội vàng đứng dậy đẩy cửa bước ra. Quả nhiên, người trong sân chính là Ngọc Thành đạo nhân trong bộ y phục vải thô. - Sư phụ! Vương Bình khom người hành lễ. - Lần này đi không uổng công, đã tìm được thứ con cần rồi. - Ngọc Thành đạo nhân lật tay phải, một chiếc hộp gỗ xuất hiện trong tay ông, sau đó nói: - Sáng mai lúc luyện công ta sẽ nói kỹ cho con nghe. Dứt lời, ông thu lại hộp gỗ, nhanh chân trở về phòng mình tĩnh tọa khôi phục. Vương Bình có thể cảm nhận rõ sự mệt mỏi của sư phụ. Cậu cố nén sự tò mò trong lòng, hướng về phía phòng của sư phụ thi lễ. Lúc ăn tối, Vương Khang biết Ngọc Thành đạo nhân đã trở về nên lúc vào sân lại trở nên cẩn thận dè dặt. Vương Bình dùng bữa tối xong liền quay về phòng tĩnh tọa. Cậu ngồi tĩnh tọa, cố gắng để thời gian trôi qua nhanh hơn một chút, để thỏa mãn sự tò mò đang sắp không thể kìm nén nổi trong lòng.