Nước Hạ, phủ Thượng An, huyện Vĩnh Thiện.
Thiên Mộc quán.
Giờ Dần, Vương Bình thức giấc vì tiếng gà gáy. Cậu uể oải dụi mắt, với tay lấy quần áo mặc vào rồi bước xuống giường. Đi tới chiếc giường đơn bên cạnh, cậu vỗ nhẹ lên mặt Tô Đôn vẫn còn đang say ngủ.
- Sư huynh, đệ dậy rồi, đừng đánh nữa. - Một giọng nói non nớt vang lên, sau đó một bóng người loạng choạng ngồi dậy, quờ quạng tìm quần áo.
- Nhanh lên!
Vương Bình vừa dứt lời vừa kéo cửa ra. Gió sớm se lạnh ùa vào phòng khiến cả hai bất giác rụt cổ, cơn buồn ngủ cũng vơi đi quá nửa.
- Sư huynh, chờ đệ với!
Thấy Vương Bình sắp ra khỏi cửa, Tô Đôn vội ôm quần áo chạy theo, sợ phải đi một mình trong bóng tối.
- Đã bảo đệ nhanh lên một chút rồi.
Hai người ra khỏi phòng, nương theo ánh trăng mờ ảo đi qua khoảng sân rộng để đến nhà bếp ở phía đối diện.
Vào bếp, Vương Bình thành thạo bới lớp tro trong bếp lò, dùng kẹp gắp một cục than còn âm ỉ lửa ra thổi cho bén rồi dùng nó để thắp đèn. Xong xuôi, cả hai bắt đầu nhóm lửa nấu bữa sáng.
Trong đạo quán tính cả Vương Bình và Tô Đôn chỉ có sáu người, bữa sáng rất đơn giản, chỉ cần hấp mười hai cái màn thầu là đủ. Bột đã được nhào từ tối qua, nhưng bây giờ cần phải nhào lại một lần nữa.
Hai người bận rộn trong bếp, chẳng mấy chốc trời đã hửng sáng.
Một lát sau, khi bột đã nhào xong, Tô Đôn nói:
- Đệ đi đưa nước sôi cho sư phụ và các sư huynh.
Vương Bình gật đầu:
- Được thôi!
Thấy Vương Bình đồng ý, Tô Đôn mừng rỡ, vội chạy ra ngoài rửa tay rồi xách hai ấm nước sôi vừa đun xong chạy về phía đại điện. Quán chủ Ngọc Thành đạo nhân có thói quen sau buổi công phu sáng sẽ cùng các đệ tử pha trà luận đạo.
Khoảng nửa giờ sau, Vương Bình bước ra cửa bếp, hắng giọng gọi lớn:
- Ăn cơm!
Tiếng gọi vừa dứt, Tô Đôn đã như một cơn gió chạy từ phía đối diện tới. Vương Bình đưa cho cậu ta bát sứ đựng dưa muối và màn thầu đã xếp sẵn.
- Mang cho sư phụ trước đi.
- Vâng!
Tô Đôn nhận lấy bát sứ rồi quay người chạy về hướng cũ. Ba vị sư huynh còn lại cũng lần lượt đi vào nhà bếp.
Ăn sáng xong, Vương Bình thấy một lão đạo sĩ vác cuốc đi từ hướng đại điện tới. Tóc ông đã ngả bạc quá nửa, râu dài chừng hai tấc, sắc mặt hồng hào, dáng đi nhẹ nhàng mà vững chãi. Đây chính là quán chủ Thiên Mộc quán, Ngọc Thành đạo nhân, có lẽ ông đang định ra xem mảnh ruộng thuốc của mình.
Ba vị sư huynh lớn thấy vậy, nhanh chóng cử một người ở lại trông coi chính điện, hai người còn lại cũng vác cuốc vội vã đi theo sau Ngọc Thành đạo nhân.
Vương Bình và Tô Đôn không cần ra ruộng thuốc phụ giúp, nhưng phải quét dọn sạch sẽ toàn bộ Thiên Mộc quán. Làm xong việc cũng gần đến giờ cơm trưa, hai người lại phải chuẩn bị bữa trưa.
Bữa trưa vẫn là màn thầu, nhưng có thêm một bát canh nấu từ rau dại phơi khô, trong canh còn có một quả trứng gà, thêm chút muối và một muỗng mỡ heo.
Ăn trưa xong, Ngọc Thành đạo nhân trở về phòng nghỉ ngơi, ba vị sư huynh lớn cũng vậy, chỉ có điều các sư huynh thường sẽ ngủ gật giữa chừng.
Vương Bình và Tô Đôn thì phải luyện tập «Trường Xuân công» mà Ngọc Thành đạo nhân đã dạy. Đây không phải công pháp gì cao siêu, chỉ là một môn phép dưỡng sinh cơ bản nhất. Khi Vương Bình vừa nghĩ đến «Trường Xuân công», một bảng thông tin liền hiện ra trước mắt cậu:
[Trường Xuân công: Với thể chất hiện tại, mỗi ngày có thể luyện tập hiệu quả 5 lần, ba năm có thể sinh ra khí cảm. (Tiến độ 32/100, tiến độ hôm nay 0/5 lần)]
Đây là năng lực đặc biệt mà Vương Bình có được khi xuyên không từ Trái Đất đến thế giới này. Chỉ cần cậu học một kỹ năng nào đó, khi tập trung suy nghĩ về nó, một bảng thông tin sẽ hiện ra trước mắt.
Hai năm trước, vì mất mùa, Vương Bình bị cha mẹ ở kiếp này gửi lên đạo quán. Sau một năm làm việc vặt, Ngọc Thành đạo nhân mới truyền dạy cho cậu môn công pháp này. Trải qua một năm luyện tập, cậu đã có chút thành tựu.
Trước khi luyện tập, Vương Bình theo thói quen thả lỏng toàn thân, điều chỉnh lại nhịp thở. Cậu đi qua hai thức đầu để lấy lại cảm giác, rồi mới bắt đầu luyện tập chính thức. Yêu cầu năm lần luyện tập hiệu quả có nghĩa là mỗi lần hoàn thành một bộ động tác không được phép mắc sai lầm nghiêm trọng nào.
Bộ động tác này có vài phần tương tự Bát Đoạn Cẩm ở Trái Đất, nhìn qua thì cực kỳ đơn giản, nhưng để thực hiện một cách trôi chảy thì không phải chuyện ngày một ngày hai.
Đặc biệt là một vài động tác chậm, không chỉ đòi hỏi sự thăng bằng của cơ thể mà còn thử thách cả tâm tính của người luyện. Bởi lẽ, khi thực hiện những động tác này, người ta sẽ theo bản năng mà tăng tốc, thậm chí càng tự nhủ phải chậm lại thì lại càng không thể chậm đi được. Ai không tin cứ thử một lần sẽ biết.
Lần thứ nhất thành công không ngoài dự đoán, tiến độ mỗi ngày biến thành (1/5).
Nhưng đến lần thứ hai thì xảy ra vấn đề. Khi kết thúc bộ động tác thứ sáu, Vương Bình cố gắng thực hiện thật chậm, kết quả là động tác của thân trên và thân dưới không còn nhịp nhàng, khiến hơi thở rối loạn, gây đau hông.
Vương Bình chỉ thoáng chút bực bội, sau đó lại không nhanh không chậm hoàn thành nốt phần còn lại.
Nửa canh giờ trôi qua trong nháy mắt, Vương Bình hít một hơi thật sâu, hoàn thành tiến độ của ngày hôm nay. Sau khi thu công, cậu nhắm mắt dưỡng thần một lúc lâu để tinh, khí, thần vừa vận dụng lắng lại trong cơ thể.
Tô Đôn ở bên cạnh đã biến đi đâu mất, Vương Bình cũng không ngạc nhiên. Cậu khẽ nheo mắt, ngẩng đầu nhìn trời để đoán giờ, sau đó thong thả đi về phía sân trước.
Lúc này sân trước khá náo nhiệt, bên ngoài phòng thuốc cạnh nơi ở của Ngọc Thành đạo nhân đã tụ tập đông người, đều là dân làng dưới núi. Tô Đôn đang trò chuyện sôi nổi với một cậu thanh niên hai chân dính đầy bùn đất, chỉ là sắc mặt của cậu thanh niên này trông không được tốt lắm.
Đại sư huynh Lý An Thiên đang phụ giúp trong phòng thuốc, Tam sư huynh Mao Ngọc Long đứng gác ở cổng chính đạo quán để đề phòng có kẻ gây rối, còn Nhị sư huynh Lưu Tự Tu thì giữ gìn trật tự bên ngoài.
Vương Bình lặng lẽ quay về phòng, lấy từ trên giường ra một cuốn sách có tên «Thiên Nhân chú giải» để nghiền ngẫm. Đây là cuốn sách mà Ngọc Thành đạo nhân đưa cho cậu đọc khi Nhị sư huynh dạy cậu biết chữ.
[Thiên Nhân chú giải: Đây là một cuốn sách vỡ lòng, mỗi ngày đọc một lần, một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu được đạo lý trong đó. (Tiến độ hôm nay 0/1)] Cái bảng thông tin này thật đúng là chẳng ra đâu vào đâu!
Vương Bình đè nén sự phiền muộn trong lòng, tĩnh tâm đọc cuốn sách vỡ lòng chỉ vỏn vẹn khoảng năm ngàn chữ này.
Phần mở đầu của sách có tư tưởng rất cao siêu, dường như đang luận về sự kỳ diệu của thiên nhân cảm ứng, nhưng đến chương thứ hai lại bắt đầu trình bày về vũ trụ, tự nhiên và con người.
Hơn nữa, trong sách đâu đâu cũng có những điểm mâu thuẫn. Ví dụ, khi trình bày đạo lý, sách nói rằng vạn vật thế gian đều nên thuận theo tự nhiên, thậm chí còn dùng cả việc trị quốc, tu thân để làm ví dụ. Thế nhưng ngay chương tiếp theo, nó lại nói con người nên thoát ra khỏi quy luật tự nhiên, không cần phải rao giảng đạo đức của thánh nhân.
Mỗi lần đọc xong cuốn sách này, Vương Bình đều có những cảm nhận khác nhau, nhưng cảm giác đó rất khó chịu, giống như có hai nhóm người đang cãi nhau bên tai mình vậy.
Lần này đọc xong, tâm trạng Vương Bình vẫn bực bội như cũ. Cậu đành phải gạt bỏ mọi suy nghĩ, ngồi xuống mép giường tĩnh tọa. Một khắc sau, cậu mới gạt bỏ được những suy nghĩ hỗn loạn ra khỏi đầu.
- Hôm nay con lại ngộ ra điều gì?
Khi Vương Bình mở mắt ra, cậu thấy một lão đạo sĩ mặc đạo bào cũ nát. Ông là bạn cũ của Ngọc Thành đạo nhân, ba năm trước ghé qua huyện Vĩnh Thiện rồi ở lại đây. Mỗi ngày trước hoàng hôn, ông đều đến đạo quán ăn chực.
- Thưa sư bá, hôm nay trong lòng con rối loạn, đọc xong chỉ muốn đốt quách cuốn sách này đi. - Vương Bình thành thật trả lời.
- Ha ha!
Lão đạo sĩ cười lớn một tiếng, sau đó chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nói:
- Con nên đi nấu cơm rồi.
Bữa tối vẫn là màn thầu, mỗi người chỉ có một cái. Vì buổi chiều xem bệnh có người biếu một miếng thịt khô nhỏ, nên trong bát mỗi người cũng có thêm một miếng thịt.
Ăn cơm xong, Ngọc Thành đạo nhân và lão đạo sĩ rời đi trước như thường lệ. Ba vị sư huynh lớn tuổi liếc mắt ra hiệu cho nhau, sau đó Mao Ngọc Long lấy từ trong ngực ra một cái hồ lô nhỏ rồi lắc lắc.
Trong hồ lô nhỏ đựng rượu gạo, năm huynh đệ mỗi người một chén là chia hết.
- Thật không đã ghiền, chờ ta qua khỏi kiếp nạn này về nhà, ta sẽ bảo cha ta mang lên quán một vò rượu gạo. - Tô Đôn liếm môi nói.
- Cứ cái đà này của đệ, muốn qua khỏi kiếp nạn này ít nhất cũng phải mười năm nữa! - Đại sư huynh Lý An Thiên bực bội nói.
Cái gọi là kiếp nạn của Tô Đôn là do từ nhỏ thể trạng yếu ớt, dẫn đến bệnh tật liên miên, năm ngoái suýt nữa thì toi mạng. Cha mẹ cậu hết cách đành phải gửi cậu lên đạo quán.
Thể trạng yếu ớt của cậu nói cho cùng là do khí huyết không đủ. Trải qua một năm chăm sóc và rèn luyện của Ngọc Thành chân nhân, lại thêm việc luyện «Trường Xuân công» để rèn luyện ngũ tạng, cuối cùng khí huyết cũng được bồi bổ một chút, nhưng muốn hồi phục hoàn toàn thì còn cần một thời gian dài.
- Nói bậy, với tài trí của ta, nửa năm nữa là ổn thôi.
Tô Đôn ưỡn cổ cãi lại, sau đó chuyển chủ đề:
- Chiều nay lúc sư phụ xem bệnh, ta nghe một cậu thanh niên dưới thôn nói, gần đây phủ Thượng An chúng ta đang có đại yêu quái phá phải không?
- Đại yêu cái con khỉ, chắc là tiểu yêu nào đó trên núi mới hóa hình, ham vui nên xuống náo loạn vài ngày thôi. Quan phủ ra tay chẳng mấy chốc là giải quyết xong. - Mao Ngọc Long thờ ơ nói. - Thật sự không được thì ta xuống núi một chuyến, cũng chỉ mất năm sáu ngày là cùng.
- Sư đệ, đệ lại nóng nảy rồi. - Đại sư huynh Lý An Thiên lên tiếng nhắc nhở.
- Bớt dạy đời ta đi, ta nghe nói kẻ thù của huynh đã bế cháu rồi đấy, còn huynh thì chỉ có thể trốn trong quán khổ tu. - Mao Ngọc Long rất ghét bị người khác nói mình nóng nảy, liền lập tức chọc vào nỗi đau của Lý An Thiên.
- Ngươi nói vậy thì chúng ta không thể không so chiêu vài đường rồi!
- Ai sợ ai!
Hai vị sư huynh dứt lời liền đi ra ngoài sân. Ngay sau đó, tiếng quyền cước va chạm vang lên chan chát, mỗi quyền tung ra đều mang theo kình khí sắc bén. Vương Bình nhìn chằm chằm vào luồng kình khí có thể thấy bằng mắt thường, trong mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.
Thế giới này có thể tu luyện. Có võ tu như Lý An Thiên, Mao Ngọc Long, có yêu quái biến hóa trong truyền thuyết, và cũng có những đạo sĩ tu luyện bí pháp như Ngọc Thành đạo nhân.
Vương Bình từng tận mắt thấy một vị đạo sĩ cưỡi mây mà đến, cùng Ngọc Thành đạo nhân trò chuyện mấy ngày mấy đêm. Mong muốn lớn nhất của cậu lúc này, là được đứng trên mây ngắm nhìn phong cảnh.
Cuộc giao đấu của hai người cuối cùng bị Ngọc Thành đạo nhân ngăn lại, cả hai còn bị phạt quỳ trước linh vị tổ sư hai canh giờ.