Năm thứ mười một Trúc Cơ, tháng năm.
Liễu Song và Dương Tử Bình đã đạt đến Luyện Khí viên mãn từ năm ngoái. Vào tháng giêng, Vương Bình đã đích thân đến Đạo Tàng Điện ở phủ thành để hỏi thăm về phương pháp nâng cao căn cốt của Thượng Đan giáo, nhưng nhận được câu trả lời khẳng định rằng không có giao dịch nào tương tự.
Sở dĩ không hỏi thẳng Ngọc Thành đạo nhân là vì sư phụ và Cố Hằng đạo nhân ngày nào cũng ở Dị Các giúp người khác nâng cao căn cốt, Vương Bình không muốn làm phiền sư phụ khi chưa tự mình tìm cách.
Sau khi trở lại đạo quán, Vương Bình lại viết thư hỏi thăm Thành Tế ở Bạch Hạc sơn, và hôm nay đã nhận được hồi âm.
Trong thư, Thành Tế cho Vương Bình biết, ở Thượng Đan giáo chỉ có những tu sĩ đã luyện thành nội đan, tấn thăng đến cảnh giới thứ hai mới có biện pháp giúp người khác nâng cao căn cốt. Hơn nữa, mỗi lần thi triển đều phải tiêu hao một phần tuổi thọ nhất định, đôi khi ngay cả đệ tử thân truyền cũng chưa chắc được hưởng đãi ngộ này.
- Ai!
- Ngươi lại thở dài nữa rồi... - Vũ Liên đang phơi nắng trên mái hiên nghe thấy tiếng thở dài của Vương Bình, liền điều khiển một viên đá nhỏ ném về phía cậu.
Vương Bình nhẹ nhàng đỡ lấy viên đá, đè nén mọi cảm xúc tiêu cực, đi đến trước cây hòe ngồi xuống dẫn dắt Mộc Linh chi khí. Sau khi kết thúc, cậu lại dùng linh khí của mình tẩm bổ cho cây hòe. Mọi khi, cậu sẽ duy trì liên tục đến tối, nhưng hôm nay lại kết thúc quá trình này từ rất sớm, ngồi trở lại tiểu viện chờ hai vị đệ tử trở về.
Như thường lệ, Liễu Song và Dương Tử Bình trở về tiểu viện trước bữa tối.
Ăn tối xong, Vương Bình ngăn Dương Tử Bình thu dọn bát đũa, nói: "Các con Luyện Khí viên mãn đã hơn một tháng, tối nay vi sư sẽ truyền thụ cho các con Quy Nguyên quyết Tẩy Tủy thiên."
Liễu Song và Dương Tử Bình nghe vậy đều sáng mắt lên. Bây giờ cả hai đều đã trưởng thành, cũng biết công pháp Luyện Khí mình tu luyện là tốt nhất trong Thiên Mộc quan, nên bình thường cũng có chút kiêu ngạo. Nhưng từ khi Luyện Khí viên mãn mà mãi không thấy sư phụ truyền thụ công pháp Tẩy Tủy, trong lòng họ không khỏi sinh ra một chút lo lắng.
Giờ đây, nỗi lo trong lòng xem như đã được quét sạch.
Vương Bình dạy hai vị đệ tử Tẩy Tủy dựa theo phương pháp mà bảng thuộc tính đã vạch ra cho cậu, mỗi ngày mười lần. Nhưng cả hai đều không thể thích ứng nổi, cuối cùng phải cắt giảm xuống mỗi ngày năm lần mới tạm ổn.
Nói cách khác, thời gian cơ bản để hai người họ hoàn thành Tẩy Tủy sẽ gấp ba lần Vương Bình, cộng thêm phẩm chất căn cốt, có lẽ ít nhất phải mất hai mươi năm. Hai mươi năm sau, họ đã bốn mươi tuổi.
Nhưng Trúc Cơ trước trăm tuổi vẫn có hy vọng, tu luyện bí pháp cũng có hy vọng.
Vương Bình vì thế mà gieo mấy quẻ, đều là quẻ tốt.
Đồng thời, nhìn hai vị đệ tử tuổi tác ngày càng lớn, đặc biệt là Liễu Song duyên dáng yêu kiều, Vương Bình nảy ra ý nghĩ để họ ra ngoài thành lập đạo trường riêng, cũng là để họ rèn luyện một thời gian.
Chỉ có điều, cậu vẫn chưa thể hạ quyết tâm.
Mãi cho đến trung tuần tháng sáu, Tô Đôn trong bộ quan phục võ quan lục phẩm tìm đến lâm viên trên đỉnh núi.
Vương Bình sai người mang vò hoàng tửu mình ủ lên, hai người trò chuyện một lát, chủ đề tự nhiên chuyển sang Vương Khang.
- Vương sư đệ trong kỳ Võ Khảo trước điện đã giành được hạng sáu, được bổ nhiệm làm Ngự tiền Vũ Lâm giáo úy. Nghe đồn, binh pháp của hắn cao minh, trong mấy lần diễn tập đều chiến thắng, rất được Thánh thượng tín nhiệm... Hắn học binh pháp từ lúc nào vậy, sao ta không biết?
Tô Đôn nhìn Vương Bình: "Chẳng lẽ huynh thiên vị, dạy hắn mà không dạy ta?"
- Ngươi đi trước, sau này trong quán mới dựng Tàng Kinh Các, bên trong có cả binh thư, có lẽ là hắn tự bỏ thời gian ra xem. - Vương Bình giờ phút này hình dung lại dáng vẻ của sư đệ, không tài nào liên hệ được với hình ảnh một vị tướng quân.
Tô Đôn làm ra vẻ không tin, sau đó cười thần bí: "Còn một chuyện quan trọng nữa, Nhị sư huynh của chúng ta có tin tức rồi. Ba năm trước huynh ấy đã thi đậu Tiến sĩ, còn bái Triệu tướng công làm thầy, sau này không chừng có thể đảm nhiệm chức Thượng thư Lục bộ, hoặc vào Trung Thư tỉnh."
Vương Bình nghe tin này có một tia hoảng hốt. Hồi tưởng lại, kể từ lúc ba vị sư huynh chính thức xuống núi đã hơn mười năm, cậu tu đạo cũng đã hơn hai mươi năm.
- Là Vương sư đệ gửi thư kể chuyện này. Nhị sư huynh dường như không muốn ai biết mình đã từng tu đạo, cho nên... - Tô Đôn không nói hết lời.
Vương Bình gật đầu, im lặng nâng ly rượu lên chạm cốc với Tô Đôn, sau đó uống một hơi cạn sạch.
- Lần này ngươi đến tìm ta là có việc à? - Vương Bình đặt chén rượu xuống, có lẽ không muốn tiếp tục hàn huyên, bèn hỏi thẳng vào vấn đề.
- Không giấu được sư huynh... Lần này ta đến, chủ yếu là muốn cầu mua một lô Động Lực Hoàn!
Tô Đôn chậm rãi nói ra mục đích, sau đó lại giải thích rất nhanh: "Ta phụng mệnh huấn luyện sáu nghìn tân binh ở Thượng An phủ. Ta nghĩ đi nghĩ lại, dự định lúc luyện binh sẽ trang bị Động Lực Hoàn cho tất cả sĩ quan của mình xem như vũ khí thông thường."
- Ngươi có thể tìm Triệu Thanh sư đệ, số ta luyện chế trước đó vẫn còn một ít tồn kho...
- Ta cần số lượng rất lớn! - Tô Đôn ngắt lời Vương Bình.
Vương Bình nghe đến đây, động tác rót rượu trong tay hơi khựng lại, bởi vì Tô Đôn rõ ràng không nói thật với cậu.
- Lớn đến mức nào?
- Năm mươi nghìn viên!
Vương Bình theo bản năng trầm ngâm. Với tốc độ luyện chế Động Lực Hoàn hiện tại của cậu, năm mươi nghìn viên cần gần hai tháng, nếu toàn lực luyện chế thì một tháng là có thể xong.
Tô Đôn lại bổ sung: "Ta kinh phí sung túc, bằng lòng dùng đơn giá bốn lạng bạc để mua!"
Hiện tại, đơn giá của Động Lực Hoàn trên thị trường là ba lạng, đã giảm một nửa so với lúc mới ra mắt.
Vương Bình đang định từ chối thì Liễu Song và Dương Tử Bình vừa vặn từ dưới núi trở về. Nhìn thấy hai người họ, Vương Bình trong lòng hơi động, nói: "Ta cần khoảng ba tháng để luyện chế. Còn nữa, ta bên này cũng vừa vặn có việc nhờ ngươi..."
Cậu nói đến đây, liền gọi hai đệ tử: "Song Nhi, Tử Bình, mau tới đây ra mắt Tô sư thúc của các con."
- Ra mắt Tô sư thúc!
- Tốt, chớp mắt đã lớn cả rồi.
- Ta dự định để hai đứa nó ra ngoài rèn luyện một thời gian, chờ chúng tạo dựng được chút danh tiếng trở về là có thể mở đạo trường. Trước kia ta vẫn không yên tâm, bây giờ có ngươi ở phủ thành trông nom, ta ngược lại yên tâm không ít.
Bên cạnh, Liễu Song và Dương Tử Bình nghe lời của Vương Bình, niềm vui trên mặt gần như không thể kìm nén, nhưng vì có Tô Đôn ở đây nên không biểu hiện ra ngoài.
- Chuyện nhỏ này, huynh cứ yên tâm trăm phần!
Khúc nhạc dạo ngắn vui vẻ kết thúc.
Liễu Song và Dương Tử Bình xuống núi vào ngày thứ ba sau khi Tô Đôn rời đi. Họ đến Đạo Tàng Điện ở phủ thành để báo danh, nhận một nhiệm vụ của Đạo Tàng Điện để tích lũy điểm cống hiến, đồng thời chậm rãi Tẩy Tủy.
Ba tháng sau.
Năm mươi nghìn viên Động Lực Hoàn đã được giao xong, Tô Đôn sai người mang đến một thanh Ma Binh, nói là do đốc phủ nha môn ban thưởng.
Ma Binh không nhiều, nhưng cũng không hiếm. Chúng không phải do con người tạo ra, mà được sinh ra một cách tự nhiên trong những hoàn cảnh khác nhau. Hằng năm, ở Trung Châu đều có không ít nơi xuất hiện truyền thuyết về sự ra đời của Ma Binh.
Nhưng không phải Ma Binh nào cũng có thể dùng được. Cái giá phải trả để sử dụng đa số ma binh đều quá cao, người sử dụng không phát điên thì cũng bị hút cạn máu, đôi khi còn bị Ma Binh khống chế ngược lại. Thêm vào đó, công năng của một số ma binh quá tà ác hoặc vô dụng, cho nên phần lớn chúng đều bị tiêu hủy.
Dù vậy, vẫn có không ít Luyện Khí sĩ vì nó mà kẻ trước ngã xuống, người sau tiến lên, bởi vì Ma Binh có xác suất chuyển hóa người sử dụng thành tu sĩ bí pháp. Mặc dù sự chuyển hóa này đa số là cố định, còn khiến người sử dụng mất đi một phần lý trí, nhưng đối với một số Luyện Khí sĩ có căn cốt cực kém, đây không thể nghi ngờ là một con đường tắt.
Hơn nữa, một số Ma Binh cường đại thậm chí có thể chống lại cả tu sĩ cảnh giới cao, đương nhiên, loại này hiện tại chỉ tồn tại trong truyền thuyết.