Tại cổng lớn của tiểu viện trên đỉnh núi, Vương Bình dẫn theo hai đệ tử lẳng lặng chờ khách đến.
Chừng hai khắc sau, Phong Diệu trong bộ đạo bào của Chân Dương giáo xuất hiện ở cuối con đường núi gập ghềnh. So với chín năm trước, nàng đã thay đổi rất nhiều, vẻ sắc sảo năm xưa đã thu liễm lại, thanh đại đao sau lưng cũng không còn thấy đâu.
Nhìn kỹ hơn, linh khí quanh thân nàng dao động, đã gần đến ngưỡng Tẩy Tủy viên mãn, bên hông vẫn đeo lệnh bài của Đạo Tàng Điện.
Khi bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều không khỏi có một thoáng bồi hồi.
Đến gần, Phong Diệu lên tiếng trước:
- Đạo hữu tu vi tinh tấn không ít, chúc mừng!
- Chúng ta chỉ là tiểu tu, sao có thể so được với Chân Dương giáo. - Vương Bình khiêm tốn đáp lại.
- Nơi này của ngươi tốt hơn nơi tu luyện của ta nhiều, ngay cả Tụ Linh trận cũng đã chuẩn bị xong.
Phong Diệu ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, nói tiếp:
- Đại phái bên ngoài thì phong quang, nhưng tài nguyên trong môn lại phải chia đều cho tất cả. Ví như ta bây giờ đã đến giai đoạn mấu chốt nhất của Tẩy Tủy, vẫn phải chạy vạy lo chuyện của Đạo Tàng Điện, chính là để tích đủ tư cách đổi lấy vật liệu cần cho Trúc Cơ.
- Ta cũng là nhờ có gia sư che chở, nếu không còn thảm hơn ngươi.
Vương Bình vừa nói vừa nghiêng người, mời Phong Diệu vào tiểu viện trên đỉnh núi. Cậu trông có vẻ khiêm tốn, nhưng thực chất cũng là một cách tự nhắc nhở bản thân.
Từ lúc tu đạo đến nay, con đường của cậu luôn có sư phụ Ngọc Thành đạo nhân che chở, thiếu thứ gì cũng được sư phụ chuẩn bị sẵn. Cậu chẳng khác nào tên đệ tử vô dụng bên cạnh nhân vật chính trong tiểu thuyết, trong khi nhân vật chính mỗi ngày mệt bở hơi tai đi tìm vật liệu, thì cậu chỉ việc ngồi yên ở khu an toàn mà hưởng thụ.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện đến tiểu viện trên đỉnh núi, Phong Diệu khen ngợi:
- Quả nhiên là một nơi tốt.
Nàng hâm mộ từ tận đáy lòng. Chân Dương giáo tuy không tệ, nhưng quy mô quá khổng lồ, đệ tử trải rộng khắp Hạ Quốc, tài nguyên căn bản không thể nào chiếu cố đến từng người.
Lúc nàng mới tu đạo thậm chí còn phải tu luyện cùng mấy chục người, chẳng khác nào một lớp học tư thục bình thường. Bây giờ Luyện Khí có thành tựu mới có được một chút tiếng nói.
- Thành Tế đạo hữu bây giờ thế nào rồi? - Vương Bình ngồi xuống liền hỏi thăm Thành Tế.
Nghe đến tên Thành Tế, trong mắt Phong Diệu thoáng hiện lên một nét khác thường, sau đó nói:
- Hắn rất tốt, xem như là người sống tốt nhất trong lứa tu sĩ chúng ta. Mỗi ngày chỉ luyện đan bán lấy tiền, tháng trước đã gom đủ vật liệu Trúc Cơ, trở về Bạch Hạc sơn bế quan rồi. Có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại hắn trong một thời gian dài.
Vương Bình nghe vậy, bất giác nghĩ đến hai mươi năm Trúc Cơ của mình, lại một lần nữa thầm cảm thán con đường tu luyện thật gian nan.
Phong Diệu nhìn Liễu Song và Dương Tử Bình đang chuẩn bị nhóm lửa đun nước pha trà, bèn ngăn lại:
- Đừng phiền phức, ta xưa nay không uống trà, cho một bát nước lã là được.
- Lấy một vò hoàng tửu dưới hầm lên đây. - Vương Bình phân phó.
- Có rượu thì tốt! - Phong Diệu hai mắt sáng lên.
Khi vò rượu được mang lên, Vũ Liên đang thu nhỏ thân hình quấn quanh cổ tay Vương Bình bỗng mở mắt ra, có chút không vui nói:
- Mùi này khó ngửi quá... A, là cô gái hệ Hỏa lần trước!
Từ khi Vương Bình bắt đầu Trúc Cơ, Vũ Liên phần lớn thời gian đều thu nhỏ lại quấn quanh cổ tay cậu, trông như một chiếc vòng tay bằng bạc.
Phong Diệu rất nhanh đã chú ý đến Vũ Liên. Nàng không quá ngạc nhiên, rất nhiều Luyện Khí sĩ đều thích nuôi linh thú, đặc biệt là những người thanh tu như Vương Bình. Chỉ là ánh mắt của con rắn nhỏ này khiến nàng cảm thấy có chút mạo phạm, nhưng nàng cũng không nói ra, chỉ làm như không thấy.
Uống hết nửa vò rượu, chuyện cũ ôn lại cũng đã gần xong, Phong Diệu bèn nâng chén rượu lên nói vào chuyện chính:
- Ta lần này đến chủ yếu là muốn nhờ đạo hữu giúp một tay.
- Chuyện gì gấp vậy?
- Ta cùng hai vị đạo hữu của Đạo Tàng Điện đang truy xét một vụ án, lần theo dấu vết đến Thư huyện. Chúng ta phát hiện trong khu rừng phía bắc Thư huyện có thể ẩn náu một bầy yêu vật đã hóa hình, số lượng ít nhất cũng trên năm trăm, ngay cả sơn thần do triều đình sắc phong cũng có thể đã bị chúng khống chế. Một bầy yêu vật quy mô như vậy, chắc chắn phải có kẻ cầm đầu.
- Thư huyện...
Vương Bình nhìn về phía đệ tử của mình.
Liễu Song lập tức trả lời:
- Thưa sư phụ, Thư huyện thuộc Tam Hà phủ, ngay cạnh Thượng An phủ chúng ta.
Phạm vi truyền đạo mà triều đình và Đạo Tàng Điện công nhận cho Thiên Mộc quan là Thượng An phủ. Nói cách khác, Thượng An phủ là địa bàn của Thiên Mộc quan, ở những nơi khác, sức ảnh hưởng của Thiên Mộc quan gần như không được để ý tới.
- Tam Hà phủ...
- Các ngươi hoàn toàn có thể nhúng tay vào. Chúng ta cần tổ chức một đội lục soát núi, nếu không chỉ dựa vào ba người chúng ta, mười năm nữa cũng chưa chắc tìm được hang ổ của chúng!
Lục soát núi trừ yêu...
Đây là việc mà Hạ Quốc vẫn thường làm định kỳ. Nếu Vương Bình chưa từng đến Hồ Sơn quốc, có lẽ cậu sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng sau chuyến đi đó, cậu lại có một cái nhìn khác về việc "lục soát núi trừ yêu", cậu đoán chuyện này có liên quan đến hoàng thất Hạ Quốc.
- Để ta hỏi thăm tình hình trước đã...
Vương Bình những năm nay chỉ lo tu đạo, chưa từng để tâm đến chuyện thế tục. Cậu dứt lời, đưa mắt nhìn Liễu Song, rồi trong ánh mắt mong đợi của cô bé, lại dặn dò Dương Tử Bình:
- Con đi gọi Triệu Thanh sư thúc của con lên đây.
- Vâng!
Dương Tử Bình chững chạc đáp lời. Liễu Song trừng mắt, muốn đi cùng Dương Tử Bình nhưng lại bị Vương Bình gọi lại, đành phải tiếp tục ở trong viện làm tiểu đồng rót rượu.
- Gần đây dưới núi có không ít tin tức truyền lên, nói là Mạc Châu lộ lại có biến động?
Vương Bình nhắc đến chuyện mình hứng thú. Sau khi Tân Hoàng đế lên ngôi, Mạc Châu lộ vốn đã yên ổn mấy năm gần đây lại xảy ra một vài chuyện, trở thành đề tài trà dư tửu hậu của dân chúng các nơi.
Phong Diệu thản nhiên nói:
- Chính xác mà nói không chỉ riêng Mạc Châu lộ, mà đa số các vùng Tây Bắc đều có chút bất ổn, lại thêm sự đối đầu ở biên giới phía bắc, Tân Hoàng đế của chúng ta e là bây giờ ngủ cũng không ngon giấc.
Nàng nhìn vẻ mặt của Vương Bình, giải thích thêm:
- Không cần lo lắng, thế đạo không loạn lên được đâu. Hoàng thất tu luyện chính là thần đạo, tuy không thể trường thọ, nhưng việc đảm bảo sự yên ổn cho Thượng Kinh và các vùng lân cận thì rất đơn giản. Chỉ cần những nơi đó còn nằm trong sự khống chế của hoàng thất, các nơi khác sẽ không nổi sóng gió gì được.
Vương Bình từng đọc được trong sách của Ngọc Thành đạo nhân về thần đạo. Nói một cách dễ hiểu, đó là tu theo đạo của Thánh Nhân, ngưng tụ tín ngưỡng của vạn dân để giám sát thiên hạ. Chỉ có điều,"thiên hạ" này chỉ giới hạn trong Thượng Kinh và các vùng lân cận, những nơi khác chỉ có thể thiết lập Tuần phủ, Tri phủ, Huyện lệnh, còn phải chia sẻ lợi ích với sĩ tộc và tu sĩ.
Hai người lại trò chuyện nửa canh giờ, Triệu Thanh cuối cùng cũng tất tả chạy tới tiểu viện.
- Sư huynh!
Hắn đầu tiên là cung kính chào.
Vương Bình mời Triệu Thanh ngồi xuống cùng uống rượu, vài chén vào bụng liền đem chuyện của Phong Diệu kể rõ ràng.
- Chuyện này để chúng ta ra mặt, tổ chức một cuộc lục soát núi không khó. Hơn nữa nếu thật sự tiêu diệt được yêu vật, đối với Thư huyện cũng là một công tích. Chỉ là công văn viện cớ...
Triệu Thanh nhìn về phía Phong Diệu.
Phong Diệu lập tức hiểu ý, nói ngay:
- Công văn của các vị muốn viết thế nào cũng được, ta chỉ cần ký ức của một con xà yêu trong bầy yêu vật đó.
- Tốt, vậy giao cho ta lo liệu, trong vòng nửa tháng sẽ cho cô câu trả lời chắc chắn.