Thiên Mộc quan, hậu sơn.
Về đến đạo quán, Vương Bình chỉ trò chuyện qua loa vài câu với các sư huynh đệ rồi lập tức trở lại hậu sơn bái kiến Ngọc Thành đạo nhân.
- Về cất hành lý trước đi. - Ngọc Thành đạo nhân vẫn giữ vẻ thản nhiên như mây gió.
- Vâng!
Vương Bình bước vào căn phòng nhỏ của mình. Khung cảnh và mùi hương quen thuộc khiến cả thể xác lẫn tinh thần cậu thư giãn một cách lạ thường.
Vũ Liên cũng từ trong áo Vương Bình chui ra, mượn cánh tay cậu làm bàn đạp, nhảy vọt lên chiếc bàn gỗ duy nhất trong phòng, ngó nghiêng xung quanh.
Vương Bình đặt bọc hành lý và thanh kiếm lên giường, cởi bỏ bộ đạo bào nhuốm đầy bụi đường, thay một bộ thường phục mùa hạ. Lúc đẩy cửa bước ra, Vũ Liên từ trên xà nhà nhảy vọt xuống người cậu, quấn lấy cánh tay cùng ra ngoài.
Ngọc Thành đạo nhân đã pha xong trà, là loại trà xanh thông thường, không thêm đường hay muối, uống một ngụm có thể cảm nhận được một luồng linh khí nhàn nhạt.
- Ta cũng muốn uống trà...
Vũ Liên nằm dài trên bàn đá, nhưng chiếc đuôi vẫn quấn lấy cổ tay Vương Bình.
Ngọc Thành đạo nhân cảm nhận được ý nghĩ của Vũ Liên, không đợi Vương Bình mở lời đã lấy thêm một chén trà và rót nước. Vũ Liên không thích nước trà nóng, nó thổi một hơi vào chén, nước trà liền nguội đi trông thấy.
- Mấy hôm trước, Đạo Tàng Điện có hai vị Tuần sát ghé qua đạo quán để tìm hiểu về chuyện của con. - Ngọc Thành đạo nhân mở lời.
- Hẳn là vì chuyện con gặp phải ở Mạc Châu lộ...
Vương Bình kể lại toàn bộ câu chuyện ở huyện Viễn Ninh cho sư phụ nghe, đương nhiên cũng không quên trình bày cả những suy đoán của mình.
Ngọc Thành đạo nhân nghe xong vẫn không vui không buồn, nói:
- Trong trời đất này, từ những tu sĩ đại cảnh giới của các môn phái cho đến những Luyện Khí sĩ tầng dưới chót nhất, tiêu chuẩn hành động duy nhất của họ chính là để nâng cao tu vi của bản thân. Kẻ tiểu nhân chỉ làm chuyện trộm cướp, còn bậc đại nhân vật... Bố cục của họ thậm chí có thể hủy diệt cả một quốc gia, huống chi là một Mạc Châu lộ nhỏ bé.
Trung Châu có lịch sử được ghi chép rõ ràng là năm ngàn năm, bắt đầu từ lúc nhân đạo hưng thịnh. Trong ba ngàn năm gần đây, số vương triều chính thống được thành lập đã vượt quá chín, quyền lực ở các vùng biên giới thay đổi cũng phải đến mấy trăm lần, cộng thêm thời thượng cổ khi nhân đạo chưa hưng khởi, không biết đã trôi qua bao nhiêu năm tháng.
- Chuyện ở Mạc Châu lộ, sau này con không cần để tâm đến nữa. Nhiệm vụ của con là mau chóng hoàn thành Tẩy Tủy. Khi nào cần con xuống núi, ta tự khắc sẽ nhắc nhở.
Ngọc Thành đạo nhân nói xong câu cuối, lại rót đầy trà vào chén của Vương Bình và Vũ Liên, sau đó nhẹ nhàng đặt ấm trà xuống rồi trở về phòng tĩnh tọa.
Vương Bình đứng dậy, hướng về phía phòng của Ngọc Thành đạo nhân thi lễ, sau đó ngồi xuống tiếp tục thưởng trà.
- Nước này ngon thật, ngon hơn nước trong bình của ngươi nhiều. - Sau khi Ngọc Thành đạo nhân rời đi, Vũ Liên mới buông đuôi khỏi cổ tay Vương Bình, dùng đuôi bắt chước dáng vẻ của cậu nâng chén trà lên, nhắm mắt ra vẻ thưởng thức.
Vương Bình thì nhìn chén trà ngẩn người...
Một khoảng thời gian rất dài sắp tới, cậu chỉ có thể trôi qua trong khổ tu.
Thế nhưng, đây cũng là điều cậu mong muốn. Thế giới bên ngoài có quá nhiều khổ ải, với tâm cảnh hiện tại của cậu, nếu nhiễm phải nghiệp quả hồng trần quá lâu sẽ rất bất lợi cho con đường tu hành sau này. ...
Năm năm vội vã trôi qua.
Trong năm năm này, ngoài việc Luyện Khí và Tẩy Tủy, nhiệm vụ quan trọng nhất của Vương Bình là làm theo lời dặn của sư phụ Ngọc Thành đạo nhân: dọn sạch cây cỏ trên đỉnh Thiên Mộc sơn, sau đó gieo một mầm hòe non ở chính giữa và mỗi ngày đều dùng linh khí của bản thân để nuôi dưỡng nó.
Trải qua năm năm được linh khí nuôi dưỡng, cây non ngày nào đã cao hơn tám thước. Nơi ở của Vương Bình cũng từ hậu sơn dời lên đỉnh núi, cậu dựng một tiểu viện ngay cạnh cây hòe, xem như hoàn toàn tách biệt khỏi những phiền nhiễu của trần thế.
Buổi sáng, Vương Bình vẫn tĩnh tọa trên chiếc bồ đoàn trước cây hòe để Luyện Khí như mọi khi. Một loạt tiếng bước chân từ con đường lên núi truyền đến khiến cậu mở mắt ra, tiếng bước chân này không giống của tiểu đồng đưa cơm hàng ngày.
Mở mắt ra...
Cậu nhìn thấy một thiếu niên khí phách hiên ngang.
Là Vương Khang, giờ đã đến tuổi trưởng thành.
- Sư huynh! - Vương Khang mặt mày hồng hào, giữa hai hàng lông mày ánh lên niềm vui khó giấu.
- Hóa ra là sư đệ. Không chăm chỉ tu luyện, đến chỗ ta làm gì?
- Ngày mai có đại lễ bái sư, ta cũng sắp thu nhận đệ tử rồi!
Nụ cười trên mặt Vương Khang càng thêm rạng rỡ.
Vương Bình nghe vậy thoáng hoảng hốt. Cậu nhìn khuôn mặt tươi cười của Vương Khang, cố gắng nhớ lại dáng vẻ trước kia của sư đệ, nhưng không tài nào nhớ lại được.
- Còn nữa, chờ đại lễ bái sư kết thúc, ba vị sư huynh sẽ rời đi... Ta sẽ tiếp nhận vị trí của Ngọc Long sư huynh, phụ trách dạy dỗ các đệ tử mới tập võ và Luyện Khí, còn có ba vị sư đệ...
Vương Bình lẳng lặng lắng nghe sư đệ kể, không khỏi nhớ lại lúc mình vừa luyện thành «Trường Xuân công», Ngọc Thành đạo nhân đã gọi cậu và ba vị sư huynh vào đại điện nói những lời kia.
Ba vị sư huynh không có hy vọng Tẩy Tủy, Trúc Cơ, tiếp tục ở lại Thiên Mộc quan cũng chẳng khác gì ngồi tù. Rời đi là lựa chọn tốt nhất. Vương Bình nghĩ đến đây lại nhìn vị sư đệ trước mắt, có lẽ con đường của Vương Khang cũng chỉ có thể dừng lại ở Luyện Khí, tương lai cũng sẽ gặp phải vấn đề giống như ba vị sư huynh.
- Đúng rồi, ngày mai Tô sư huynh cũng đến. Nghe nói huynh ấy đã có con rồi, mà còn là hai đứa nữa.
Vương Khang theo Vương Bình vào tiểu viện, dường như có chuyện nói không hết lời, làm kinh động cả Vũ Liên đang cuộn mình ngủ trong chiếc chăn ấm dưới mái hiên. Vũ Liên trải qua năm năm trưởng thành, đã vượt qua giai đoạn ấu niên, nhưng bình thường vẫn thích quấn lấy cánh tay Vương Bình.
- Có thể đuổi hắn đi được không, phiền quá!
Vũ Liên bây giờ vẫn sợ lạnh, nhưng không còn rụt rè đến mức không dám thò đầu ra khỏi chăn ấm như trước.
Vương Bình lờ đi yêu cầu của Vũ Liên, lấy lò ra pha trà.
Hai sư huynh đệ trò chuyện mãi cho đến giữa trưa, khi tiểu đồng mang cơm tới. Cơm vẫn như cũ, hai cái màn thầu và một đĩa đậu hũ kho. Vương Khang đi cùng tiểu đồng đưa cơm, có lẽ là nhớ thương đồ ăn buổi trưa.
- Ta cũng đói rồi...
- Tự mình lấy đi!
- Nhưng mà, lạnh...
Vương Bình và Vũ Liên giằng co một hồi lâu, cuối cùng Vũ Liên đành chịu thua, chui ra khỏi chiếc chăn ấm áp, giật xuống một miếng thịt khô treo trên vách tường bên phải.
- Khó ăn quá, bao giờ mùa đông mới qua đi?
Vũ Liên ăn xong liền dùng tốc độ nhanh nhất chui lại vào trong chăn, chỉ để lộ cái đầu nhỏ nhìn mái hiên ngẩn người.
Vương Bình dùng bữa xong, bỗng nhiên muốn múa kiếm. Thế là, cậu vươn tay, chỉ về phía thanh bảo kiếm treo bên trái cửa phòng, vận linh khí điều khiển nó ra khỏi vỏ.
"Keng!"
Bảo kiếm vững vàng rơi vào tay Vương Bình.
Tùy ý múa một bộ Thiên Mộc Kiếm quyết xong, phiền muộn trong lòng Vương Bình cũng tiêu tan đi ít nhiều.
Buổi chiều, cậu tiếp tục hoàn thành phần Tẩy Tủy còn dang dở từ buổi sáng, sau đó làm theo lời dặn của Ngọc Thành đạo nhân, dùng linh khí của bản thân để nuôi dưỡng cây hòe. Cậu mơ hồ cảm thấy bước này có lẽ liên quan đến việc tu luyện bí pháp sau này, cho nên mỗi ngày đều không dám lơ là.
Ngày hôm sau.
Vương Bình tỉnh lại từ trạng thái nhập định, gieo ba quẻ, quẻ tượng đều là đại cát.
- Ngươi lại nghĩ gì thế?
- Không có gì!
- Vậy tại sao trong Linh Hải của ngươi lại hỗn loạn như vậy?
- ...
Vũ Liên đã qua giai đoạn ấu niên, không còn dễ lừa như trước, luôn thích hỏi những câu khiến người ta đau đầu.