Tại cửa ải biên giới Hối Bình thành.
Các đoàn thương đội xuôi nam ngược bắc đang lần lượt được kiểm tra để thông quan. Vương Bình lặng lẽ xếp hàng, ánh mắt lướt qua những binh sĩ biên phòng rồi dừng lại ở hai vị tu sĩ Luyện Khí của Đạo Tàng Điện đang lạnh lùng quan sát bốn phía.
Việc kiểm tra khi trở về nghiêm ngặt hơn nhiều so với lúc Vương Bình rời đi.
- Ngẩng đầu lên...
Vũ Liên nhắc nhở.
Vương Bình nghe lời ngẩng đầu, ban đầu không thấy gì khác thường. Nhưng khi vận linh lực vào hai mắt, cảnh tượng lập tức thay đổi. Cậu thấy một kết giới hư ảo như ẩn như hiện đang bao trùm toàn bộ cửa ải, dường như để ngăn chặn thứ gì đó rời đi.
Quả là một nước cờ lớn!
Hai vị tu sĩ của Đạo Tàng Điện nhanh chóng chú ý đến Vương Bình. Vị lớn tuổi hơn bước lên chắp tay hỏi:
- Đạo hữu đến Hạ Quốc thăm người thân, hay là du ngoạn trở về?
- Du ngoạn trở về! - Vương Bình bình tĩnh đáp.
- Có thể cho xem thẻ bài thân phận của đạo hữu được không?
- Có thể!
Vương Bình đưa ra thẻ bài thân phận mang theo bên người, hỏi:
- Trong nước xảy ra chuyện gì mà phải gióng trống khua chiêng như vậy?
Vị tu sĩ không trả lời ngay, mà dùng linh lực cẩn thận dò xét thật giả của thẻ bài. Sau khi xác nhận không có gì sai sót, ông ta mới trả lại cho Vương Bình rồi nói:
- Hóa ra là đạo hữu của Thiên Mộc quan...
Vừa nói, ông ta vừa mời Vương Bình ra khỏi hàng, dẫn cậu đến trước mặt người đồng môn của mình, lúc này mới giải thích:
- Nửa tháng trước, Mạc Châu lộ có yêu vật lẻn vào dinh Tuần phủ để hành thích mệnh quan triều đình. Sau đó lại có hai vị sơn thần do triều đình sắc phong tạo phản, khiến hơn nửa Mạc Châu lộ bị tàn phá. Cuối cùng vẫn phải nhờ tiên sư của Chân Dương giáo ra tay mới trấn áp được yêu vật, nhưng một vị sơn thần phản loạn đã trốn khỏi Mạc Châu lộ.
Vương Bình nghe vậy có chút kinh ngạc. Cậu nhanh chóng tiêu hóa thông tin này, nhìn về phía cửa ải đông đúc, nói:
- Chặn đường gióng trống khua chiêng như vậy, liệu có bắt được không?
- Đó là chuyện của cấp trên, chúng ta chỉ cần chấp hành mệnh lệnh là được. - Vị tu sĩ lớn tuổi cười nói: - Thiên Mộc quan của đạo hữu là ở Nam Lâm lộ phải không? Lúc trở về phải cẩn thận hơn, đặc biệt là khi đi qua Mạc Châu lộ.
Đây là đang khéo léo đuổi khách rồi!
- Đa tạ đạo hữu đã nhắc nhở.
Vương Bình chắp tay cảm ơn, sau đó viện một lý do rồi cáo từ.
Trong thành Hối Bình vẫn không khác trước là bao, chỉ có điều các thương đội hoặc là vội vã rời đi, hoặc là thuê hẳn một tiểu viện trong thành, định bụng chờ triều đình dẹp yên phản quân rồi mới lên phía bắc.
Vương Bình bất giác nghĩ đến thương đội của Võ Bình. Tính toán thời gian, nếu họ bán hết hàng ở Hải thành rồi nhanh chóng nhập hàng mới, thì khi quay về Hối Bình thành sẽ đúng vào lúc biến loạn ở Mạc Châu lộ xảy ra. Với tốc độ lan truyền tin tức, phải chờ đến khi thương đội đi vào trung tâm Hải Châu lộ thì mới có thể nhận được thông tin liên quan.
Nếu không nhận được tin tức mà cứ tiếp tục đi tới thì...
Đầu Vũ Liên cẩn thận thò ra từ cổ áo Vương Bình, đánh giá tình hình xung quanh.
Vương Bình tìm một khách điếm đổ đầy nước vào ấm, mua cho Vũ Liên một ít thịt khô, lại mua cho mình vài cái bánh nướng rồi lên đường về phía bắc.
Sáu ngày sau.
Khi Vương Bình đi ngang qua một làng chài ven biển, cậu tình cờ thấy nha dịch trong huyện tuần tra đến đây, gỡ bỏ lệnh truy nã trên bảng thông báo và giải tán đội dân binh tuần tra.
Điều này có nghĩa là vị sơn thần cuối cùng cũng đã bị bắt.
Vương Bình luôn cảm thấy chuyện này rất kỳ quái, giống như từ việc hành thích ở dinh Tuần phủ cho đến các sơn thần tạo phản sau đó, tất cả đều là cố ý bại lộ để nộp mạng, cốt để cho một số người nào đó một lời giải thích.
Đang suy nghĩ sâu xa, Vương Bình lại bị câu hỏi "sao thế?" của Vũ Liên kéo ra khỏi dòng suy tư phức tạp.
Một tháng sau.
Vương Bình cuối cùng cũng tận mắt chứng kiến những tổn thất do cuộc biến loạn gây ra. Làng chài ven biển sầm uất mà cậu đi qua hai tháng trước, bây giờ chỉ còn lại bãi cát bị xới tung. Những ngư dân được nha phủ di dời đang tái thiết lại cuộc sống trên đống đổ nát.
Càng khiến Vương Bình chấn động hơn là thành Viễn Ninh. Huyện thành giờ đây đã là một vùng phế tích, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi hôi thối. Vừa tiến vào phế tích, Vương Bình lập tức bị một tu sĩ Luyện Khí của Đạo Tàng Điện chất vấn. Sau khi giải trừ hiểu lầm, Vương Bình hỏi thăm về chuyện đã xảy ra ở đây.
Nói ra, nguyên nhân còn có chút liên quan đến Vương Bình. Mấy tháng trước, cậu cùng Phong Diệu và Thành Tế đã vạch trần những chuyện mờ ám ở nha phủ. Trong quá trình điều tra sau đó, người ta phát hiện có tà tu của Thái Âm giáo bí mật thành lập một nơi luyện thi tại đây. Một trận đại chiến không thể tránh khỏi đã xảy ra, cuối cùng dẫn đến sự hủy diệt của cả huyện thành.
Thái Âm giáo nghe có vẻ tà dị, nhưng thực chất lại ngang danh với Ngọc Thanh giáo, được xưng là hai đại Thiên môn, có truyền thừa lâu đời không kém gì ngũ đại huyền môn. Môn phái này nội bộ rất phức tạp, có nhánh tu luyện chính pháp, cũng có nhánh theo đuổi tà đạo để đi đường tắt.
Hoàng đế đời thứ hai của Hạ Quốc từng hạ chỉ, cấm tà tu của Thái Âm giáo truyền đạo trong lãnh thổ Hạ Quốc, nhưng lại hoan nghênh nhánh tu luyện chính pháp. Điều này cũng tạo ra rất nhiều vấn đề, bởi vì một số người tu chính pháp không chịu nổi cuộc sống khổ hạnh đã bí mật chuyển sang tà tu.
Rời khỏi phế tích thành Viễn Ninh, Vương Bình vẫn không nén được lòng hiếu kỳ, đi đến Trường Văn phủ, thủ phủ của Mạc Châu lộ, muốn tìm Phong Diệu hoặc Thành Tế để hỏi thăm tình hình chi tiết hơn, dù sao chuyện này cậu cũng xem như đã dính một tia nhân quả.
Năm ngày sau.
Ngoài cửa lớn của Đạo Tàng Điện ở Trường Văn phủ, Vương Bình gặp được Thành Tế. Phong Diệu vì nhận nhiệm vụ nên không có trong thành.
- Ai, nói ra, lần biến loạn này cũng có liên quan đến việc chúng ta vạch trần chuyện nha phủ Viễn Ninh cấu kết với yêu vật! - Thành Tế nhắc đến chuyện này vẫn còn hơi sợ hãi. Hai người lúc này đang ở trong một phòng riêng của tửu lâu trong phủ thành.
- Nhân quả của bọn họ chắc không tính lên đầu chúng ta được đâu nhỉ? - Vương Bình cũng nhíu mày.
- Không phải chuyện đó. Ý ta là, lúc đầu ở thành Viễn Ninh, có ít nhất một vị tu sĩ tu vi cao thâm. Nếu người ta muốn trừ khử chúng ta, chỉ cần nhấc tay một cái là xong. Ba chúng ta có thể sống sót thật sự là may mắn lắm rồi!
Vương Bình cũng kịp phản ứng, sau lưng lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Thật quá kinh hiểm!
Nghe những lời này của Thành Tế, Vương Bình càng thêm chắc chắn vào suy đoán trước đó. Những kẻ xuất hiện trong cuộc biến loạn lần này, thực sự là cố ý nộp mạng để cho một số người nào đó một lời giải thích.
Đạo lý đơn giản như vậy, Vương Bình tin rằng những nhân vật cấp cao hẳn đã nghĩ đến nhiều hơn cậu, điều này khiến cậu cảm thấy như có gai sau lưng.
Thế giới bên ngoài thật quá nguy hiểm, chỉ làm một chút chuyện tốt mà suýt nữa đã rơi vào cái bẫy do người khác giăng sẵn.
Cùng Thành Tế trò chuyện đến tối, hai người gọi một bình hoàng tửu uống xong, Thành Tế trở về Đạo Tàng Điện, còn Vương Bình thì tìm một khách điếm gần đó nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau.
Sau tiếng gà gáy, Vương Bình tiến hành Tẩy Tủy như mọi ngày. Trời vừa sáng, cậu liền trả phòng, hướng về Nam Lâm lộ.
Nửa tháng sau...
Vào ngày hai mươi ba tháng năm, năm Bảo Nguyên thứ chín.
Vương Bình trở về Thiên Mộc quan, nơi cậu đã rời đi hơn bốn tháng. Khi vừa đến khu chợ dưới chân núi, một đệ tử ngoại môn đã nhận ra Vương Bình, vui mừng chạy vội lên núi báo tin.
Lúc Vương Bình đến cổng đạo quán, ba vị sư huynh cùng một vài đệ tử nội môn đã chờ sẵn từ lâu.