Hoàn thành Luyện Khí, Vương Bình không vội thu công ngay mà tiếp tục vận chuyển linh khí trong đan điền, hấp thu khí tức tự nhiên của đất trời để bồi bổ cho cơ thể đang khao khát của mình.
Một khắc sau, Vương Bình mới chính thức thu công. Dù vậy, vòng xoáy linh khí nơi đan điền vẫn tự động vận chuyển, chủ động hấp thu khí tức đất trời để bồi đắp cho cơ thể.
Mở mắt ra...
Trên bảng thông tin, tổng tiến độ của Luyện Khí thiên đã đạt tới (100/100)!
- Tốt lắm, từ nay về sau ta không cần mỗi sáng sớm nấu canh cho con nữa. - Ngọc Thành đạo nhân mỉm cười. Vương Bình vốn không phải người giỏi ăn nói, nghe vậy liền hướng sư phụ hành lễ.
- Lại đây ngồi đi. - Ngọc Thành đạo nhân chỉ vào băng ghế đá đối diện.
Vương Bình đi qua ngồi xuống, hành lễ một lần nữa rồi mới nghe Ngọc Thành đạo nhân nói:
- Đêm qua con cũng đã thấy, căn cốt không đủ, ngộ tính không tốt thì ngay cả Tẩy Tủy cơ bản cũng không làm được.
- Ta thường bảo con đọc kinh điển của các nhà là để con mở mang kiến thức, thông tỏ đạo lý. Mọi sự vật, mọi đạo lý trên thế gian này đều tương thông. Khi đạo lý đã thông suốt, ngộ tính tự nhiên sẽ có. Nhưng tinh lực của tu sĩ cũng có hạn, cho nên chúng ta chỉ đọc để hiểu cái lý trong sách chứ không phải tu theo cái đạo trong đó.
Vương Bình đang định gật đầu đáp "vâng" thì bị Ngọc Thành đạo nhân ngăn lại, ông nói tiếp:
- Với tư chất của con, Tẩy Tủy và Trúc Cơ sau này tự nhiên không thành vấn đề, nhưng nâng cao thêm một chút cũng không có hại. Thượng Đan giáo có Nguyên Chính đạo nhân còn nợ ta một ân tình, con mang thư của ta đến, ông ấy sẽ giúp con tăng căn cốt một lần!
Ngọc Thành đạo nhân nói xong liền lấy ra một phong thư đưa cho Vương Bình.
Vương Bình trong lòng chấn động, tim không khỏi đập nhanh hơn, sau đó cung kính đứng dậy dùng hai tay nhận lấy thư. Lại nghe Ngọc Thành đạo nhân nói:
- Qua năm nay con cũng mười chín tuổi rồi. Mặc dù con trời sinh tuệ căn, nhưng vẫn chưa từng tận mắt thấy thế giới này, lần ra ngoài này cứ xem như một lần tu hành.
- Trước khi tăng căn cốt, mỗi ngày con không được Tẩy Tủy quá hai lần. - Ngọc Thành đạo nhân dặn dò. - Qua Tết con hãy chuẩn bị lên đường. Trước đó, con có thể tìm Tam sư huynh của con so chiêu vài đường, vạn nhất gặp phải nguy hiểm cũng không đến nỗi luống cuống tay chân.
Hôm nay Ngọc Thành đạo nhân nói nhiều hơn tất cả những lần trước cộng lại. Ông nói xong liền đứng dậy, tay bắt một pháp quyết, trước mặt ông hiện ra hai đạo phù lục.
- Hai đạo phù lục này, một là giáp phù, một là binh khí phù, có thể bảo đảm cho con an toàn trong chuyến tu hành này.
Dứt lời, ông liền nhập hai đạo phù lục vào người Vương Bình, sau đó quay về phòng tĩnh tọa.
Lúc này trời vẫn còn là ban đêm...
Vương Bình cũng quay về phòng mình, ngồi xếp bằng tiêu hóa những lời của Ngọc Thành đạo nhân. Cậu có chút sợ hãi, nhưng cũng có đôi phần mong đợi về chuyến đi sắp tới.
Vũ Liên cảm nhận được tâm tình phập phồng của Vương Bình, bèn thò đầu ra cọ cọ vào ngón tay cậu.
Vương Bình đùa với Vũ Liên một lát rồi tĩnh tâm lại, hồi tưởng lại nội dung của Quy Nguyên quyết Tẩy Tủy thiên. Ngay sau đó, bảng thông tin hiện ra:
[Quy Nguyên quyết (Tẩy Tủy thiên): Dùng linh khí đã chuyển hóa từ Luyện Khí để thanh tẩy cơ thể từ trong ra ngoài, gia tăng độ tương hợp giữa thân thể và linh khí đất trời. Bước này không có đường tắt, căn cốt của ngươi là trung thượng, mỗi ngày kiên trì Tẩy Tủy mười lần, mười lăm năm có thể hoàn thành. (Tiến độ 0/100, tiến độ hôm nay 0/10)]
[Chú 1: Mỗi ngày không được Tẩy Tủy quá mười lần, nếu không sẽ gây ra tổn thương không thể cứu vãn cho cơ thể. ]
Nhìn thấy khoảng thời gian cuối cùng, Vương Bình không khỏi sững sờ. Căn cốt trung thượng mà riêng việc Tẩy Tủy đã mất mười lăm năm, mười lăm năm sau cậu đã ba mươi lăm tuổi, sau đó còn Trúc Cơ, quá trình này có lẽ còn cần thời gian dài hơn nữa!
Khó trách đại đa số người tu đạo đều muốn chặt đứt trần duyên, chỉ riêng phần Trúc Cơ đã tốn hơn chục năm, bằng cả một đời người bình thường, huống chi còn có việc tu luyện bí pháp sau này.
- Ngươi đang làm gì vậy?
Phát giác được sự biến đổi trong tâm cảnh của Vương Bình, Vũ Liên lại một lần nữa thò đầu ra hỏi. Giọng nói non nớt của nó kéo Vương Bình ra khỏi nỗi tuyệt vọng nhàn nhạt.
Cậu đã đủ may mắn rồi, ba vị sư huynh của cậu ngay cả tư cách Tẩy Tủy cũng không có.
Vương Bình nhẹ nhàng vuốt ve đầu Vũ Liên. Nó lập tức quấn lấy ngón tay cậu, muốn chui ra khỏi ống tay áo, nhưng vừa lộ ra nửa thân mình lại rụt trở về. Nó thật sự rất sợ lạnh.
- Ha ha!
Vương Bình bị nó chọc cười, bình tĩnh lại tâm thần, chuẩn bị cho lần Tẩy Tủy đầu tiên trong đời.
Quá trình Tẩy Tủy kỳ thực rất đơn giản, chính là vận chuyển linh khí đã chuyển hóa trong cơ thể, thanh tẩy từng ngóc ngách toàn thân, gột rửa trọc khí và tạp chất nhiễm phải từ thế tục.
Lúc mới bắt đầu sẽ rất khó chịu, linh khí đi qua nơi nào đều có thể cảm nhận được cảm giác đau nhói như kim châm, đặc biệt là khi đến ngũ tạng lục phủ, cảm giác đau càng thêm rõ rệt, bởi vì ngũ tạng lục phủ là nơi có nhiều tạp chất và trọc khí nhất, nhất là dạ dày.
Sau khi hoàn thành một lần Tẩy Tủy, dù đang giữa mùa đông, Vương Bình vẫn toàn thân toát mồ hôi lạnh. Mở mắt ra, sắc trời bên ngoài đã sáng rõ.
- Ta đói...
Vũ Liên lại kêu đói. Nó hoàn toàn khác với những loài rắn khác, mỗi ngày phải ăn ít nhất hai lần, hơn nữa lượng ăn càng lúc càng lớn.
Ra khỏi phòng cho Vũ Liên ăn xong, ngẩng đầu liền thấy Vương Khang xách hộp cơm từ xa bước nhanh tới. Cậu ta đến ngoài viện nhìn thấy Vương Bình liền hô:
- Sư huynh!
Khoảng thời gian gần đây, buổi sáng Vương Bình không luyện công nên hai người có thể trò chuyện vài câu.
- Hôm nay ngoại môn có một trận khảo hạch, huynh có muốn đi xem không? - Vương Khang biết mấy ngày nay Vương Bình không có việc gì.
- Thôi vậy, ở trên núi vẫn thanh tịnh hơn. - Vương Bình lắc đầu từ chối. Địa vị của cậu ở Thiên Mộc quan bây giờ quá cao, đến tiền điện một chuyến là có cả đám người vây quanh.
Đệ tử ngoại môn đều học một vài loại quyền pháp cường thân, nội dung khảo hạch có lẽ phần nhiều là văn thí. Thành tích thi tốt cũng không có nghĩa là có cơ hội vào nội môn. Muốn vào nội môn, điều kiện đầu tiên là phải có hy vọng Luyện Khí, hơn nữa còn phải khảo hạch nhân phẩm và tâm tính mới có khả năng được truyền thụ pháp môn Luyện Khí.
Vương Bình từng nghe Tô Đôn nói, công pháp Luyện Khí của các đệ tử khác gọi là «Ngũ Hành Đạo Vận thuật», chỉ có pháp môn Luyện Khí, không có Tẩy Tủy thiên và Trúc Cơ thiên.
Hai người trò chuyện đơn giản vài câu, Vương Khang liếc mắt nhìn phòng của Ngọc Thành đạo nhân rồi thức thời rời đi.
Vương Bình gọi sư phụ ra ăn cơm. Ngọc Thành đạo nhân sớm đã Tích Cốc nhưng cũng không từ chối. Hôm nay Vương Bình cắn một miếng màn thầu, cảm giác có gì đó không giống trước, cậu cảm thấy thức ăn vừa vào bụng đã được tiêu hóa gần hết.
- Vượt qua giai đoạn Luyện Khí, thức ăn đã không còn là thứ bắt buộc. Hơn nữa mỗi lần ăn còn phải dùng linh khí để tiêu hóa nó trước, nếu không sẽ lưu lại trọc khí trong cơ thể. Mặc dù rất phiền phức, nhưng nếu có điều kiện, mỗi bữa con vẫn nên kiên trì ăn một chút gì đó, nếu không lâu dần con thậm chí sẽ hoài nghi mình có phải là người hay không!
Câu này Ngọc Thành đạo nhân nói rất nghiêm túc, dường như đang khuyên bảo Vương Bình một đạo lý quan trọng, nhưng ông lại không nói sâu hơn. Vương Bình đã sớm quen với tính cách của sư phụ, lập tức gật đầu xưng "vâng".
Ăn sáng xong, Vương Bình lấy kiếm sắt ra luyện một lát Thiên Mộc Kiếm pháp. Sau khi khơi dậy ác khí trong lòng rồi lại đè nén nó xuống, cậu làm theo lời sư phụ dặn, đi đến đạo trường nhỏ của Tam sư huynh Mao Ngọc Long.
Lúc này Mao Ngọc Long đã không còn bộ dạng chật vật đêm qua, cả người trông không khác gì ngày thường. Đối với lời mời so chiêu của Vương Bình, y cũng vui vẻ nhận lời, trong quá trình luận bàn còn nhiều lần chỉ điểm cho Vương Bình.
Hơn mười ngày tiếp theo, buổi sáng Vương Bình Tẩy Tủy một lần, buổi trưa cùng Tam sư huynh Mao Ngọc Long luận bàn, buổi chiều thì nghiên cứu các loại sách mà Ngọc Thành đạo nhân đặc biệt thu thập cho cậu.
Ngày mùng mười tháng giêng.
Buổi sáng khi Vương Bình ra khỏi phòng, Ngọc Thành đạo nhân gieo một quẻ rồi nhắc nhở cậu đã đến lúc lên đường.