Nước Hạ, năm Bảo Nguyên thứ sáu, ngày mùng năm tháng tư.
Tiết trời ở huyện Vĩnh Thiện đã bắt đầu oi nóng. Sáng sớm, Tô Đôn đang ngủ say thì bị người ta lay dậy như thường lệ, có điều cách đánh thức lần này lại nhẹ nhàng hơn trước nhiều.
- Trời sáng rồi, sư huynh! - Thấy Tô Đôn xoay người định ngủ tiếp, giọng Vương Khang có chút sốt ruột.
- Biết rồi. - Sau một hồi đấu tranh nội tâm ngắn ngủi, Tô Đôn cuối cùng cũng đành thỏa hiệp. Cậu ta uể oải ngồi dậy, bực bội lau mồ hôi trên trán, rồi chỉ mặc độc chiếc áo lót màu xám trắng mà rời khỏi giường. Lúc cậu ta xỏ xong đôi giày cỏ thì Vương Khang đã ra ngoài từ lúc nào.
Khi Tô Đôn đủng đỉnh đi tới nhà bếp, lò đã nhóm lửa, Vương Khang đang đổ nước vào nồi. Hai người làm việc không được tỉ mỉ như Vương Bình, nước sinh hoạt buổi sáng và nước hấp màn thầu đều được đun chung một nồi.
Vương Khang đổ nước xong liền đi nhào bột, còn Tô Đôn thì dùng nước lạnh rửa mặt rồi ngồi trước bếp lửa.
Nửa canh giờ sau, màn thầu ra lò. Vương Khang thành thạo xếp bốn cái màn thầu vào hộp cơm đan bằng nan tre, lại đặt thêm một đĩa dưa muối nhỏ.
Thấy vậy, Tô Đôn liền đi tới, cắn một miếng màn thầu, tay kia vớ thêm một cái, tay còn lại xách hộp cơm chạy ra ngoài. Cậu ta băng qua khoảng sân rộng, men theo một lối nhỏ đi về phía hậu sơn. Khi ánh mặt trời vừa ló rạng, cậu ta đã chạy đến trước một tiểu viện cạnh gốc hòe già.
Tiểu viện có phần cũ nát, tường vây là hàng rào thấp bé bao quanh hai gian nhà. Trên chiếc chiếu rơm rách nát đặt trước bàn đá, Vương Bình đang ngồi đón ánh bình minh, toàn thân được bao bọc bởi một tầng quang mang màu xanh tím trông vô cùng huyền ảo.
Ngọc Thành đạo nhân đang khoan thai thưởng trà bên bàn đá, cạnh đó một chiếc bếp nhỏ đang hầm canh gà.
Tô Đôn khịt mũi hít hà mùi canh gà thơm phức, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Cậu ta đứng ở cửa hành lễ với Ngọc Thành đạo nhân, sau đó tiến lên đặt hộp cơm lên bàn đá, liếc mắt nhìn nồi canh gà trên bếp rồi lại nhìn sang Vương Bình đang tĩnh tọa luyện công.
Vương Bình đang tu luyện «Quy Nguyên quyết» mà Ngọc Thành đạo nhân mới truyền dạy. Đây là một bộ công pháp vận chuyển nội khí, chia làm ba thiên: Luyện Khí, Tẩy Tủy và Trúc Cơ.
Luyện Khí là để nắm vững luồng khí vừa hình thành trong cơ thể. Tẩy Tủy là dùng luồng khí đã luyện thành để thanh lọc tạp chất. Còn Trúc Cơ là để đặt nền móng vững chắc cho việc tu luyện các bí pháp chân chính. Đúng vậy, hiện tại Vương Bình vẫn chưa tu luyện bí pháp nào. Theo lời của Ngọc Thành đạo nhân, nền tảng của cậu vẫn chưa đủ vững, cơ thể cần ít nhất mười năm rèn luyện nữa.
Dưới ánh bình minh, Vương Bình vận chuyển khí kình trong cơ thể đủ năm đại chu thiên rồi mới mở mắt ra. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy chính là bảng thuộc tính hiện ra trước mắt:
[Quy Nguyên quyết (Luyện Khí thiên): Công pháp tuyệt hảo để Luyện Khí. Với căn cốt của ngươi, mỗi lần tu luyện trước tiên cần luyện một bộ Trường Xuân công để sinh ra khí cảm, sau đó vận chuyển năm đại chu thiên, năm năm có thể viên mãn. Nếu mỗi lần vận công đều có người truyền cho một tia linh khí, ba năm là có thể viên mãn. (Tiến độ 6/100, tiến độ hôm nay 5/5)]
Chưa đầy một tháng, tổng tiến độ của bộ công pháp này đã đạt tới 6%. Đó là vì mỗi lần tu luyện, cậu không chỉ được Ngọc Thành đạo nhân truyền cho một tia linh khí mà cứ năm ngày lại có đan dược hỗ trợ. Cứ theo tiến độ này, chỉ trong vòng một năm rưỡi, Vương Bình có thể tu luyện Luyện Khí thiên đến viên mãn.
- Ừm, không tệ. - Khi Vương Bình thu công, Ngọc Thành đạo nhân mỉm cười hài lòng.
- Con có tư chất thông tuệ, lại có được sự tĩnh tâm và kiên trì của người tu đạo. Một tháng qua Luyện Khí chưa từng phạm sai lầm, tâm cảnh cũng không hề dao động. Không tệ, không tệ. - Ông khen liền hai tiếng "không tệ" rồi nhận xét: - Chưa đầy hai năm, con sẽ hoàn thành Luyện Khí.
Vương Bình vội khom người hành lễ:
- Tất cả là nhờ sư phụ tương trợ, nếu không quá trình Luyện Khí của con ít cũng mất năm năm, nhiều thì phải tám năm.
Ngọc Thành đạo nhân cười cười, bưng nồi đất đựng canh gà đặt giữa bàn đá, nói:
- Lại đây ăn chút gì đi.
Tô Đôn đã rời đi từ sớm. Vương Bình sang ngồi xuống, cầm lấy một cái màn thầu, có chút háo hức cắn một miếng. Ngọc Thành đạo nhân lấy một chiếc bát sứ, tự mình múc canh cho Vương Bình.
Canh gà vừa vào bụng, một luồng hơi ấm liền lan tỏa khắp dạ dày. Ngay sau đó, một cơn đói cồn cào ập đến, cảm giác như có thể ăn cả một con trâu!
Trong canh gà có linh lực dao động. Vương Bình hiện giờ chưa thể hấp thu quá nhiều năng lượng để Luyện Khí, chỉ có thể bổ sung thông qua quá trình trao đổi chất của cơ thể. Thức ăn thông thường sẽ làm gia tăng trọc khí, gây trở ngại rất lớn cho bước Tẩy Tủy tiếp theo. Nồi canh gà này được Ngọc Thành đạo nhân đặc biệt chuẩn bị, mỗi ngày một nồi.
Vương Bình dùng một khắc đồng hồ để giải quyết xong bữa sáng. Ngọc Thành đạo nhân lại dặn dò như mọi khi:
- Hôm nay đừng Luyện Khí nữa, «Thiên Nhân chú giải» cũng tạm thời đừng đọc. Không có việc gì thì hãy đọc thêm sách trong phòng ta. Đọc nhiều sách có thể mở mang tư duy, giúp con hiểu rõ đạo lý, cũng có thể nâng cao ngộ tính.
- Vâng, thưa sư phụ!
Vương Bình cũng nghiêm túc vâng lời như mọi ngày.
Ngay ngày thứ hai sau khi thu nhận cậu làm đệ tử, Ngọc Thành đạo nhân đã nói, điều kiện nhập môn của tu đạo là căn cốt và ngộ tính. Sau khi nhập môn, tu luyện đến hậu kỳ phải dựa vào cơ duyên. Hai chữ "cơ duyên" nghe có vẻ mông lung, nhưng thực chất chính là tài lực, nhân mạch và trí tuệ của một người.
Sách mà Ngọc Thành đạo nhân sưu tầm có rất nhiều loại, từ Đạo gia, Phật gia, lịch sử cho đến nhân đạo. Sách nhân đạo tương tự như Nho gia ở kiếp trước của Vương Bình, dùng để giáo hóa thế nhân. Ngoài ra còn có một số tiểu thuyết, tạp đàm, truyện dân gian...
Khi Vương Bình chuẩn bị đọc một cuốn sử sách, Ngọc Thành đạo nhân đã nhanh chân bước ra khỏi viện. Ông bắt một ấn quyết, thân hình lóe lên rồi trở về nơi ở phía trước.
Hôm nay ông sẽ rất bận rộn.
Đại lễ bái sư ngày mai, Vương Bình là nhân vật chính, nhưng vẫn còn một số vai phụ.
Thu nhận Vương Bình làm đệ tử thân truyền, ông phải lo liệu cho con đường tu luyện sau này của cậu. Một là để đạo thống được kế thừa, hai là để gửi gắm chút tâm nguyện của lão.
Đa số người trên thế gian này khi tuyệt vọng đều hy vọng có thể nhìn thấy hy vọng ở thế hệ sau!
Việc thu nhận thêm môn đồ, mở rộng Thiên Mộc quán chính là để chuẩn bị cho thứ quan trọng nhất trong ba yếu tố ngộ tính, căn cốt, cơ duyên – đó chính là "cơ duyên". Ngộ tính và căn cốt có thể quyết định giới hạn dưới của một người tu hành, còn cơ duyên lại quyết định giới hạn trên.
Chỉ khi có tài lực hùng hậu và nhân mạch rộng khắp, ngươi mới có tư cách tranh đoạt cơ duyên. Trong quá trình đó, chắc chắn sẽ vướng vào nhân quả thế tục, đó chính là đạo lý có mất có được, cũng chính là mâu thuẫn.
Người tu luyện từ lúc quyết định bước chân lên con đường này đã dính vào nhân quả, không phải cứ thanh tu là có thể tránh được.
Khi thân hình hiện rõ, Ngọc Thành đạo nhân sửa sang lại đạo bào. Ông bắt một ấn quyết, bộ đạo bào cũ kỹ trên người liền lóe lên một luồng thanh quang rồi trở nên sáng bóng như mới.
Hôm nay, Tri phủ Thượng An sẽ đích thân đến bái phỏng, còn mang theo mười hai đứa trẻ thông tuệ. Những đứa trẻ này đều là huyết mạch trực hệ của các gia tộc lớn trong phủ, tuổi tác đều khoảng mười tuổi.
Lý An Thiên, Lưu Tự Tu và Mao Ngọc Long sau khi biết Ngọc Thành đạo nhân muốn thu nhận thêm môn đồ cũng đã lựa chọn một vài đứa trẻ thông minh từ gia tộc của mình.
Ngọc Thành đạo nhân muốn trong hôm nay, từ những đứa trẻ này chọn ra một vài người có căn cốt không tệ để tiếp tục thu nhận làm đệ tử. Những người không được chọn, nếu tự nguyện, có thể ở lại làm đệ tử ngoại môn, luyện tập một vài công pháp cơ bản, biết đâu ngày nào đó khai khiếu, cũng có thể bước lên con đường tu hành.