Chương 37: Xây lầu Bố trận

Ta Tu Tiên Có Thanh Tiến Độ

Chiến Đấu Kiên Quả 21-03-2026 01:30:03

Thiên Mộc quan, nội môn... Sau nhiều năm phát triển, khu nội môn ở lưng chừng núi đã hình thành một quần thể kiến trúc đan xen hài hòa. Từ cổng phía tây đi vòng qua một rừng trúc là nơi ở của Ngọc Thành đạo nhân, còn đi thẳng lên đỉnh núi sẽ đến tiểu viện của Vương Bình. Quần thể kiến trúc của nội môn được chia thành Nội Viện, Đan Viện, Võ Viện, Khí Viện và Giới Luật Viện, lần lượt quản lý các công việc nội vụ, đan dược linh điền, tu hành, luyện khí và việc thưởng phạt của Thiên Mộc quan. Nội Viện là một tòa lầu các ba tầng, tọa lạc tại vị trí trung tâm nhất. Võ Viện nằm sát cạnh phía đông Nội Viện. Giới Luật Viện ở phía tây Nội Viện, là một tiểu viện nhà trệt. Đan Viện nằm sâu hơn về phía tây rừng trúc, tọa lạc giữa một mảnh linh điền. Khí Viện vừa mới thành lập, được dựng trên một vách đá dựng đứng ở phía đông để có thể mượn cuồng phong trong khe núi dẫn địa hỏa. Giờ phút này, tại khu vực phía sau Nội Viện, cũng là rìa phía đông của rừng trúc, Ngọc Thành đạo nhân và Cố Hằng đạo nhân đến thăm đang mỗi người cầm một chiếc la bàn phong thủy, chuyên tâm đo đạc. - Chính là nơi này, nơi âm dương giao hội rõ ràng nhất, hơn nữa cũng là một nơi phong thủy bảo địa. - Cố Hằng đứng trên một tảng đá, nhìn về phía Ngọc Thành nói: - Mong là sẽ thành công! Vương Bình muốn bố trí Âm Dương Đoán Thể đại trận, đương nhiên phải báo cho Ngọc Thành đạo nhân biết trước. Ngay ngày hôm sau, Ngọc Thành đạo nhân đã mời Cố Hằng đến để đo đạc phong thủy. - Trông ngươi có vẻ không mấy lạc quan? - Ngọc Thành đạo nhân hỏi. - Dù sao cũng phải thử một phen, mặc dù rất tốn kém... Nhân tiện, các ngươi trông có vẻ không thiếu tiền nhỉ? Động Lực Hoàn bán mấy năm nay, thật sự là do đồ đệ của ngươi tìm hiểu được từ di tích ở Thư huyện sao? - Ngươi đã đến đó xem rồi à? - Đúng vậy, là di vật của yêu tộc cổ đại để lại, chỉ riêng việc phiên dịch văn tự trên đó đã tốn mấy chục năm, ta hơi đâu mà bận tâm. - Cố Hằng thản nhiên phẩy tay áo bào, sau đó nói: - Nhưng thứ này quả thực rất hái ra tiền. Hoàng thất đang ra sức thu mua, cho nên sau khi xem xong ta đã hủy bức bích họa đó rồi! - Có phát hiện gì khác không? - Ngọc Thành đạo nhân hỏi. - Không có gì quan trọng, bức bích họa duy nhất có giá trị là ghi lại việc bọn chúng cầu nguyện một vị thánh nhân khác, dường như còn nhận được hồi đáp. - Cố Hằng thở ra một hơi. - Thiên Môn Cửu Thiên Đại Thiên Tôn? - Đúng vậy! - Có thể suy đoán niên đại của di tích không? - Không thể... Ngọc Thành đạo nhân khẽ gật đầu, câu chuyện về di tích cũng dừng lại tại đây. Sau đó, ông quay người nhìn khắp bốn phía, tiện tay nhặt bốn cành cây khô ném về bốn hướng, khoanh ra một mảnh đất rồi vẫy tay gọi Triệu Thanh đang đứng ở xa. - Sư phụ! Triệu Thanh bước tới, vô cùng cung kính hành lễ. Ngọc Thành đạo nhân nhẹ giọng nói: - Xây một tòa lầu trong khu vực đã xác định, không gian bên trong phải đủ lớn, không được có cột chống ở giữa, có làm được không? Triệu Thanh nhanh chóng liếc qua phạm vi mà Ngọc Thành đạo nhân đã khoanh vùng, rộng hơn một mẫu. Muốn xây một tòa lầu các không có cột chống bên trong quả thực vô cùng khó khăn, nhưng hắn vẫn đáp ứng trước: - Con sẽ lập tức sắp xếp! - Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời, rốt cuộc có dựng lên được không? Đây không phải chuyện đùa đâu! - Cố Hằng nghiêm túc nhắc nhở. Lần này Triệu Thanh không vội trả lời. Hắn đầu tiên nhìn Ngọc Thành đạo nhân, suy nghĩ mấy nhịp thở mới đáp: - Về lý thuyết là có thể, chỉ cần bộ khung đủ lớn. Hắn còn một câu chưa nói ra, bộ khung đủ lớn thì vật liệu xây dựng cũng phải đủ lớn, mà thứ này nhất định phải mua từ Hồ Sơn quốc, riêng phí vận chuyển đã là một cái giá trên trời. - Chuyện sau này ngươi cứ thương lượng với sư huynh của ngươi! Ngọc Thành đạo nhân nói với Triệu Thanh xong liền nhìn về phía Cố Hằng. Hai người ăn ý cùng lúc hóa thành một đạo lưu quang, bay về hướng hậu sơn. ... Nửa tháng sau. Triệu Thanh dẫn theo một vị thợ mộc đến tìm Vương Bình, giới thiệu chi tiết về tòa lầu các cần xây dựng, sau đó báo giá: - Ít nhất cũng phải một trăm hai mươi vạn lạng bạc. Vương Bình nghe vậy cũng không thấy xót ruột lắm, bởi vì khối Hỏa Tinh cậu mua cũng có giá này. - Bạc không đủ sao? - Cậu nhìn ra vẻ đắn đo của Triệu Thanh. - Tòa lầu này xây để làm gì ạ? - Triệu Thanh vẫn không nhịn được mà hỏi. Một trăm hai mươi vạn lạng bạc đủ để xây lại Thiên Mộc quan đến hai lần! - Tiếc bạc à? - Vương Bình hỏi dò. Lúc này, Vũ Liên trên mái hiên tỉnh giấc. Nó thi triển 'Đằng Vân thuật', lượn hai vòng trên không trung rồi đáp xuống người Vương Bình, sau đó gác đầu lên bàn, nói trong Linh Hải của cậu: "Ta cũng muốn uống trà." Triệu Thanh nhìn Vương Bình rót trà cho Vũ Liên, nhỏ giọng nói: - Mặc dù mấy năm nay chúng ta kiếm được không ít tiền, nhưng... Vương Bình không đợi Triệu Thanh nói xong đã ngắt lời: - Ngươi thấy 'Đằng Vân thuật' của Vũ Liên có ngưỡng mộ không? Ta biết ngươi rất ngưỡng mộ. Nếu như, ta nói tòa lầu này được dựng lên, có thể giúp ngươi tiếp tục con đường tu hành sau này, ngươi... còn thấy đắt nữa không? Triệu Thanh khẽ giật mình, sau đó là sững sờ kinh ngạc. Chờ hắn ngẫm ra ý của Vương Bình, hắn mới thì thào: - Không đắt... - Sao trông hắn như sắp phát điên vậy? Vũ Liên vừa uống trà vừa nói trong Linh Hải của Vương Bình, đôi con ngươi dựng đứng tò mò đánh giá Triệu Thanh, dường như đang chờ hắn nổi điên thật. - Hắn sẽ không điên đâu! - Nhưng tâm trạng của hắn đã điên rồi... Lúc rời đi, bước chân của Triệu Thanh vô cùng nhanh nhẹn, trông hệt như một đứa trẻ, khiến Liễu Song và Dương Tử Bình đang luyện tập «Thiên Mộc Kiếm quyết» gần đó cảm thấy rất kỳ quái. Tòa lầu các này quả thực rất khó xây. Phải mất trọn hai năm mới hoàn thành, riêng việc đầm nền móng đã tốn hết nửa năm, quá trình thi công sau đó còn phải huy động cả nha phủ huyện Vĩnh Thiện, chiêu mộ sáu trăm dân phu mới có thể hoàn thành trong vòng hai năm. Quá trình Trúc Cơ của Vương Bình cũng vừa vặn bước vào năm thứ mười, tiến độ tụ khí đạt (50/100), nồng độ linh khí trong lâm viên đạt đến (52/100). Mùng hai tháng tư. Vương Bình đốc thúc hai vị đệ tử hoàn thành Luyện Khí xong liền ném mai rùa bói một quẻ. Cát! Điềm tốt. Sau đó, cậu đi ra khỏi lâm viên, xuống núi... Đi đến trước tòa lầu các cao ngất đã hoàn thành, khu rừng trúc gần đó dường như rậm rạp hơn trước một chút, trước lầu các còn xây một lối bậc thang bằng bạch ngọc, lối vào có hai Luyện Khí sĩ nội môn canh gác. - Dị Các... - Sư phụ đặt tên, nói là dựa theo phong thủy. - Triệu Thanh từ phía sau bước nhanh tới. Vương Bình khẽ gật đầu, đang định tiến vào lầu các thì như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Nơi chân trời có hai đạo lưu quang từ xa bay đến, trong nháy mắt đã đáp xuống bên cạnh Vương Bình. Là Ngọc Thành đạo nhân và Cố Hằng đạo nhân. - Đi thôi, để bần đạo xem ngươi có phải đang khoác lác không! - Cố Hằng vừa hiện thân đã không kịp chờ đợi mà thúc giục. Vương Bình thì không nhanh không chậm hành lễ với các trưởng bối, sau đó nhường đường cho hai vị đi trước... Theo tiếng cửa nặng nề mở ra, một mùi hương gỗ thư thái xộc vào mũi. Vương Bình nhìn thấy một đại sảnh trống trải, ngẩng đầu lên... Hơn mười cây xà ngang khổng lồ cùng kết cấu then mộng cài vào nhau chằng chịt của lầu các khiến người ta hoa cả mắt. - Số tiền này... hy vọng là không uổng phí! - Ngay cả Cố Hằng cũng phải cảm thán trước sự tinh xảo và hùng vĩ của tòa lầu các này. - Nhìn kết cấu này, ít nhất cũng cần một trăm cây Thiết thụ hơn ba trăm năm tuổi. - Là một trăm lẻ chín cây ạ! - Triệu Thanh có chút đắc ý đáp lại. Ngọc Thành đạo nhân lại không tiếp tục chủ đề này, ông dặn dò Triệu Thanh: - Đem tất cả vật liệu đã chuẩn bị vào đây. Chúng ta sẽ bế quan ở đây một thời gian, trong lúc đó không được để bất cứ ai đến quấy rầy.