Thấy bộ dạng thèm thuồng của Cường tử, Thẩm Lâm bật cười bảo: "Tiểu Vinh, em lấy thêm cái bát nữa đi. Cường tử, chú nếm thử xem tay nghề nấu canh cá của anh thế nào?"
Cường tử xoa xoa hai bàn tay vào nhau, vẻ mặt đầy ngượng nghịu: "Anh Lâm, thế này thì ngại quá!"
Nói thì nói vậy, nhưng Cường tử vẫn nhanh tay đón lấy bát canh từ tay Lỗ Tiểu Vinh. Hắn húp một hơi sạch sành sanh, đúng kiểu "gió cuốn mây tan".
"Cứ thong thả mà uống, trong nồi vẫn còn nhiều lắm." Thẩm Lâm vừa cười vừa múc thêm cho cậu em một bát đầy nữa.
Đánh bay năm bát canh cho đến khi nhìn thấy đáy nồi, Cường tử mới gãi đầu đầy áy náy: "Anh Lâm, em... em lỡ uống hơi nhiều quá, thật là..."
"Chú cứ khách sáo mãi, người nhà cả mà. Đến nhà anh ăn cơm mà không để chú được no bụng thì anh mới là người không vui đấy." Thẩm Lâm vừa nói vừa gắp thêm một miếng cá kho tộ vào bát cho Cường tử.
Cường tử vừa ăn cá vừa quay sang phân bua với Lỗ Tiểu Vinh: "Chị dâu ơi, chị đừng thấy anh Lâm bị nhà máy đuổi việc mà coi thường nhé. Giờ anh ấy vừa biết kiếm tiền lại vừa khéo nấu nướng, em thấy anh ấy bây giờ còn bản lĩnh hơn hồi ở trong xưởng nhiều."
Lỗ Tiểu Vinh mỉm cười dịu dàng: "Chị cũng thấy thế."
Ăn xong, Cường tử định xắn tay áo giúp một tay dọn dẹp nhưng bị Lỗ Tiểu Vinh ngăn lại. Có mặt người ngoài ở đây, cô càng kiên quyết không để Thẩm Lâm phải động tay vào đống bát đĩa bẩn.
Nhân lúc Lỗ Tiểu Vinh đang bận rộn trong bếp, Cường tử mới hạ thấp giọng hỏi nhỏ: "Anh Lâm, bọn Quang tử đang đợi ở chỗ cũ đấy, anh có đi cùng không?"
"Anh không đi đâu." Thẩm Lâm dứt khoát từ chối: "Anh phải tập trung xử lý cái 'ông lớn' này đã, để xem tối nay có sửa xong được không."
Cường tử nhìn chiếc tủ lạnh cũ nát mà Thẩm Lâm vừa chỉ, vẻ mặt thoáng chút do dự, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng: "Anh Lâm, lúc em đi thu cái tủ này, chủ nhà bảo đã mời thợ giỏi đến xem rồi, họ khẳng định là nó vô phương cứu chữa đấy."
"Số tiền này... hay là để em trả lại cho anh nhé?"
Thấy Cường tử định móc tiền trả lại, Thẩm Lâm liền gạt tay đi: "Cường tử, lời anh Lâm này đã nói ra thì không bao giờ rút lại."
"Huống hồ, người khác không sửa được không có nghĩa là anh cũng bó tay."
"Tiền đó là công sức của chú, chú cứ cầm lấy mà dùng. Kể cả có không sửa được thì anh cũng chẳng trách chú nửa lời đâu."
Lỗ Tiểu Vinh đứng trong bếp nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Trước đây, việc Thẩm Lâm vung tay quá trán với đám bạn nhậu là điều cô ghét cay ghét đắng, nhưng lúc này, sự hào sảng và trọng tình trọng nghĩa của anh lại khiến cô thầm nể phục.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra với mình thế này?
Sau khi tiễn Cường tử về, Thẩm Lâm cầm lấy bộ dụng cụ mà cậu em vừa mua, bắt đầu hì hục tháo dỡ chiếc tủ lạnh cũ. Vốn đã thuộc lòng nguyên lý hoạt động của tủ lạnh nên anh bắt tay vào việc vô cùng thành thạo.
Cắm điện thử nhưng máy không hề rung, chứng tỏ hệ thống mạch điện đã có vấn đề.
Nếu chỉ là lỗi mạch điện thì không đáng ngại, chắc chắn vẫn còn những hỏng hóc khác nghiêm trọng hơn, nhưng trước mắt cứ phải xử lý phần điện cho xong đã.
Chỉ mất vài phút, Thẩm Lâm đã tìm ra nguyên nhân khiến tủ không vào điện. Sau khi hàn lại đoạn mạch bị cháy, anh cắm điện thử lại lần nữa.
Đúng như Thẩm Lâm dự đoán, tủ đã có điện, máy nén đã chạy nhưng vẫn không hề thấy hơi lạnh!
Một chiếc tủ lạnh có điện mà không lạnh thì cũng chẳng khác gì đống sắt vụn. Nguyên nhân cơ bản thường chỉ có một: đã bị rò rỉ hết khí Freon.
Việc nạp thêm Freon thì đơn giản, nhưng cái khó nhất là phải tìm ra chính xác chỗ bị rò rỉ.
Thẩm Lâm tháo từng con ốc vít ở nắp sau, dỡ bỏ lớp cách nhiệt đã cũ nát...
Chỉ một lát sau, mồ hôi trên người anh đã bắt đầu chảy ròng ròng, ướt đẫm cả vạt áo.
Lỗ Tiểu Vinh bưng chén nước đứng ở cửa phòng, nhìn dáng vẻ làm việc hăng say đến mức mồ hôi nhễ nhại của Thẩm Lâm mà bỗng thấy ngẩn người.
Cô định lên tiếng nhưng lại sợ làm phiền anh đang tập trung cao độ, cuối cùng chỉ lặng lẽ đặt chén nước lên bàn gần đó rồi trở về phòng mình.
Trong đêm hè tĩnh lặng và oi bức, hai con người trong căn nhà nhỏ mỗi người theo đuổi một công việc riêng: một người mải miết sửa tủ lạnh, người kia thì cặm cụi bên xấp bản thảo.
Viết xong hai mươi trang giấy nháp, Lỗ Tiểu Vinh thỏa mãn vươn vai một cái cho giãn gân cốt. Cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã hơn mười một giờ đêm rồi.
Càng viết, cô càng thấy yêu thích câu chuyện "Trái Đất lưu lạc" này. Cô cảm nhận được rằng ý tưởng mà Thẩm Lâm gợi mở cho mình thực sự vô cùng vĩ đại và không hề tầm thường chút nào.
Không biết Thẩm Lâm đã ngủ chưa nhỉ?
Ra bếp lau mặt cho tỉnh táo, Lỗ Tiểu Vinh nhẹ nhàng bước tới phòng Thẩm Lâm. Cô thấy anh vẫn đang vô cùng tập trung, tỉ mỉ kiểm tra từng đoạn ống đồng nhỏ xíu.
Lỗ Tiểu Vinh không hiểu những ống đồng này dùng để làm gì, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, cô đoán chúng hẳn là bộ phận rất quan trọng.
Cô định lên tiếng, nhưng rồi lại thôi, lặng lẽ đợi đến khi Thẩm Lâm đặt đoạn ống đồng xuống mới khẽ nhắc: "Thẩm Lâm, muộn lắm rồi, anh cũng nghỉ sớm đi thôi!"
Mãi vẫn chưa tìm ra chỗ rò rỉ khiến Thẩm Lâm có chút sốt ruột.
Tuy nhiên, nhìn Lỗ Tiểu Vinh đang đứng cạnh mình, anh vẫn mỉm cười trấn an: "Không sao đâu, anh kiểm tra xong quá nửa rồi, chắc tầm một tiếng nữa là xong thôi. Em cứ đi ngủ trước đi."
Lỗ Tiểu Vinh gật đầu: "Em để chén nước trên bàn nhé, lúc nào khát anh nhớ uống đấy."
Trở về phòng, Lỗ Tiểu Vinh định cầm bút viết tiếp nhưng cổ tay mỏi nhừ khiến cô quyết định nằm xuống nghỉ ngơi một lát cho đỡ mệt.
Trong đầu cô vẫn không ngừng suy nghĩ về những tình tiết tiếp theo của "Trái Đất lưu lạc".
Thế nhưng vừa nằm xuống được một lúc, cô đã không cưỡng lại được cơn buồn ngủ đang ập tới. Chỉ trong chớp mắt, cô đã chìm sâu vào giấc mộng.
Trong mơ, Lỗ Tiểu Vinh thấy Trái Đất đang lao đi vun vút giữa vũ trụ bao la, thấy những người anh hùng đang lái xe vượt qua muôn vàn hiểm nguy gian khổ...
Cuối cùng, những hình ảnh trong mơ dần chồng lấp lên nhau, và khuôn mặt của người anh hùng ấy bỗng chốc hóa thành một người duy nhất.
Đó chính là Thẩm Lâm!
Giật mình tỉnh giấc, Lỗ Tiểu Vinh nhìn đồng hồ trên cổ tay, phát hiện đã là bảy giờ sáng rồi.
Chết dở, sao mình lại ngủ quên đến tận giờ này cơ chứ!
Lỗ Tiểu Vinh vội vàng rời giường, sau khi rửa mặt qua loa, cô khẽ liếc nhìn vào phòng Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm đang nằm ngủ say như chết, còn chiếc tủ lạnh bị tháo tung tóe tối qua giờ đã được lắp ráp lại gọn gàng, không biết là anh đã sửa xong chưa nữa.
Định gọi Thẩm Lâm dậy nói chuyện nhưng rồi lại thôi, Lỗ Tiểu Vinh rón rén nấu bữa sáng, ăn vội một ít rồi để phần lớn phần cơm cho anh trong nồi.
Với tâm trạng vui vẻ, Lỗ Tiểu Vinh rảo bước tới cổng nhà máy. Dưới ánh nắng ban mai, mấy chữ "Nhà máy Cơ khí Khai Dương" lấp lánh ánh kim rực rỡ.
"Tiểu Vinh, hôm nay đến sớm thế em!"
"Tiểu Vinh này, tối qua có xem tivi không, phim Hoắc Nguyên Giáp hay tuyệt cú mèo luôn."
"Tiểu Vinh ơi, nghe bảo nhà em hôm qua lại ăn cá à? Nhìn em kìa, dạo này được Thẩm Lâm nuôi béo mập ra hẳn đấy nhé."
Vừa mỉm cười chào hỏi những người quen, Lỗ Tiểu Vinh vừa đi về phía phân xưởng, bỗng cô thấy một đám đông đang vây quanh bảng thông báo của nhà máy.
"Trong xưởng lại có chuyện gì thế nhỉ?" Một đồng nghiệp đi bên cạnh Lỗ Tiểu Vinh lớn tiếng hỏi người quen đang đứng bên trong.
"Là Phương Ba Nguyên, nhà máy vừa có quyết định bổ nhiệm cậu ta làm phó chủ nhiệm văn phòng đấy." Người kia quay đầu lại, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ.
Đồng nghiệp của Lỗ Tiểu Vinh thốt lên đầy kinh ngạc: "Thật sao? Cậu ta mới về xưởng được bao lâu đâu mà đã lên chức phó chủ nhiệm rồi."
"Chứ còn gì nữa, người ta là sinh viên đại học chính quy, xưởng trưởng coi trọng lắm. Nghe đâu chức phó chủ nhiệm văn phòng này cũng chỉ là tạm thời thôi, vài bữa nữa là lên chính thức ngay ấy mà."
"Chậc chậc, biết thế này ngày xưa mình cũng cố mà đi học đại học."
Đối với những lời bàn tán này, Lỗ Tiểu Vinh chẳng mấy bận tâm. Dù Phương Ba Nguyên là bạn học cũ, nhưng trong mắt cô, anh ta cũng chỉ dừng lại ở mức độ đó mà thôi.