Chương 29: Hất bàn

Trở Về 84: Từ Thu Đồng Nát Bắt Đầu Làm Giàu

Tam Sơn Phong 03-04-2026 22:49:22

Điều khiển chiếc xe ba bánh chạy trên đường lớn, cái nắng gắt lúc mười giờ sáng như thiêu như đốt khiến lòng Thẩm Lâm cũng thấy bồn chồn, nóng nảy. Lúc này, trong lòng Thẩm Lâm ngoài sự uất ức thì cũng không hẳn là quá phẫn nộ. Đối với anh, việc thu mua đồng nát tuy mang lại nguồn thu nhập không tồi, nhưng cũng chẳng phải là nguồn thu duy nhất, lợi nhuận cũng không đến mức quá cao. Anh vốn đã dự định chuyển hẳn sang mảng sửa chữa đồ điện cũ, nên dù không có Lưu béo phá đám thì sớm muộn gì anh cũng sẽ bỏ cái nghề này thôi. Thế nhưng, chủ động rút lui là một chuyện, còn bị kẻ khác dùng thủ đoạn hèn hạ để cướp mối làm ăn lại là chuyện hoàn toàn khác. Dù đã sống qua hai kiếp người, nhưng cơn giận này vẫn khiến Thẩm Lâm cảm thấy uất nghẹn, khó chịu vô cùng. "Choảng!" Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía xa. Thẩm Lâm ngoái đầu nhìn lại, thấy một chiếc chai thủy tinh vừa rơi xuống đất. Ba bóng người tay xách túi nilon cũ nát lập tức lao nhanh về phía chiếc chai đó. Chỉ trong chớp mắt, người chạy nhanh nhất đã nhặt được chiếc chai, hai người còn lại đành lủi thủi quay về với vẻ mặt thất vọng. "Thời buổi nào rồi mà các bác còn đi nhặt ve chai thế này? Cái nghề này vừa mệt vừa chẳng kiếm được bao nhiêu tiền đâu!" Thẩm Lâm lớn tiếng nói với hai người đang cúi đầu ủ rũ kia. Hai người nhặt ve chai quay đầu nhìn Thẩm Lâm. Tuy lời anh nói nghe chẳng lọt tai chút nào, nhưng họ cũng không thèm đáp lại. "Sao nào, tưởng tôi không biết các bác kiếm được bao nhiêu chắc? Các bác có nhặt rạc cả cẳng thì một ngày cũng chỉ kiếm được hai, ba đồng bạc lẻ là cùng. Nhưng anh họ tôi ấy à, anh ấy đi thu mua phế liệu ở Đông Hải, chuyên vào mấy cơ quan đơn vị mà thu báo cũ, một ngày kiếm được hơn hai mươi tệ đấy." Thẩm Lâm cố ý nói thật to: "Thời buổi này người ta đi thu mua hết rồi, ai còn đi nhặt nhạnh thế này nữa!" Thẩm Lâm vừa định lái xe đi thì ba người nhặt ve chai kia lập tức lộ vẻ quan tâm ra mặt. Một gã đàn ông gầy gò lập tức chặn xe Thẩm Lâm lại, sốt sắng hỏi: "Này chàng trai, cậu nói có thật không đấy?" "Sao lại không thật? Tôi nói cho bác biết, anh họ tôi vốn định kéo tôi đi làm cùng, nhưng tôi thấy cái nghề này trông không được oai cho lắm nên mới không làm đấy chứ." Thẩm Lâm ra vẻ thần bí: "Bác không tin thì cứ tự mình đi mà thử." "Nghe anh ấy bảo, 'màu mỡ' nhất chính là mấy cơ quan đơn vị nhà nước ấy. Sách báo cũ ở đó chất đống như núi, chỉ cần thu một đơn vị thôi là đã kiếm được mấy chục tệ rồi." "Có điều, muốn vào được những chỗ đó thu báo thì đôi khi cũng phải có người quen, nếu không người ta chẳng bán cho đâu!" Nói đoạn, Thẩm Lâm không dừng lại nữa mà lái xe đi thẳng. Anh không biết liệu ba người kia có đi thử hay không, nhưng anh tin chắc rằng chỉ cần mình rêu rao đủ nhiều, nhất định sẽ có người làm theo. Lưu béo bên kia, anh tạm thời chưa làm gì được gã, nhưng anh không tin gã có bản lĩnh lớn đến mức nuốt trọn được toàn bộ thị trường báo cũ này. Một người, hai người, rồi ba người... Thẩm Lâm lái xe ba bánh lượn lờ khắp các con phố. Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, anh đã đem "bí quyết làm giàu" từ việc thu mua báo cũ ở các cơ quan kể cho hơn một trăm người đồng nghiệp trong nghề nghe. Đám người này kẻ thì bán tín bán nghi, người thì lập tức đi thử ngay. Dù sao với họ, việc đi hỏi thử một câu cũng chẳng mất mát gì. Còn Thẩm Lâm thì lái xe hướng thẳng về phía khu chợ trung tâm. Sắp đến mùa khai giảng đại học, anh dự định ra chợ nhập một ít hàng hóa, tranh thủ dịp tân sinh viên nhập học để kiếm thêm một khoản hời. Trong lúc Thẩm Lâm đang mải mê nhập hàng ở chợ, những lời đồn anh tung ra bắt đầu phát huy tác dụng. Lư Hoành Cách vừa đạp xe ba bánh vừa nghêu ngao hát, lòng đầy đắc ý! Chẳng cần làm việc gì nặng nhọc, chỉ việc vào các cơ quan thu mua báo cũ mà một ngày kiếm được tận hai mươi tệ, chuyện tốt như trong mơ thế này khiến gã cảm thấy lâng lâng. Nhưng đây hoàn toàn là sự thật! Dù trong số hai mươi tệ đó phải chia một nửa cho anh họ Lưu béo, nhưng Lư Hoành Cách chẳng thấy có gì không ổn. Dù sao mối làm ăn này cũng là do anh họ giới thiệu, nếu không có gã, Lư Hoành Cách nằm mơ cũng chẳng kiếm được nhiều tiền như thế. Còn cái thằng nhóc trước đây kiếm ăn bằng nghề này đã bị anh họ gã đá văng ra khỏi cuộc chơi rồi. Mày làm trước thì đã sao? Không có quan hệ, không có chỗ dựa thì cái loại làm ăn này làm sao đến lượt mày! Xưởng bột mì! Nhìn tòa nhà văn phòng uy nghi trước mắt, Lư Hoành Cách cảm thấy đây đúng là một miếng mồi béo bở. Nếu thu dọn sạch sẽ đống báo cũ ở đây, khéo gã phải kiếm được hơn ba mươi tệ chứ chẳng chơi. "Cậu tìm ai?" Một bác bảo vệ mặc bộ đồ công nhân màu vàng đất chặn đường Lư Hoành Cách. Lư Hoành Cách thành thục rút một điếu thuốc đưa qua, cười nói: "Bác ơi, cháu đến thu báo cũ, Trưởng phòng Trần bảo cháu tới ạ." Bác bảo vệ nhận lấy điếu thuốc, kẹp lên vành tai rồi nghi hoặc bảo: "Không đúng, vừa có một người vào thu báo cũ rồi, giờ đang dọn dẹp bên trong ấy. Mà xưởng tôi làm gì có trưởng phòng nào họ Trần." Không có Trưởng phòng Trần, lại còn có người đang thu mua bên trong, hai tin này khiến Lư Hoành Cách sững sờ. "Bác bảo bên trong có người đang thu báo cũ ạ?" Nghĩ đến số tiền vốn thuộc về mình nay lại bị kẻ khác nẫng tay trên, mắt Lư Hoành Cách đỏ sọc lên vì tức tối. Thấy có người nghi ngờ lời mình nói, bác bảo vệ bực mình bảo: "Sao, cậu tưởng tôi lừa cậu chắc? Không tin thì cứ đi theo tôi mà xem." Đúng lúc đó, một chiếc xe ba bánh còn khá mới từ trong xưởng đi ra, trên xe chất đầy báo cũ cao ngất ngưởng. Một gã đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi, mặc chiếc áo may ô trắng, đang hớn hở đạp xe ra phía cổng. "Này! Sao anh lại được thu báo ở đây? Đứng lại đó cho tôi!" Lư Hoành Cách lập tức lao ra chắn giữa đường. Gã mặc áo may ô vội vàng phanh xe lại, nhìn chiếc xe ba bánh cũ nát của Lư Hoành Cách. Dù trên xe không có nhiều đồ nhưng nhìn qua là biết ngay dân trong nghề. Đúng là oan gia ngõ hẹp! Đã là đồng nghiệp lại còn dám chặn đường, đúng là kẻ thù không đội trời chung. "Có việc gì không?" Gã mặc áo may ô hất hàm hỏi, giọng điệu chẳng chút khách khí. "Anh họ tôi bảo chỗ báo cũ này là của tôi, anh ấy đã nói chuyện xong với Trưởng phòng Trần ở đây rồi." Lư Hoành Cách hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói. "Trưởng phòng Trần nào?" Gã mặc áo may ô cười khẩy: "Tôi chẳng biết Trưởng phòng Trần nào cả, tôi vào đây thu báo là do chú họ tôi đồng ý đấy." Nói đoạn, gã quay sang hỏi bác bảo vệ: "Chú Lý, chú có biết Trưởng phòng Trần mà gã này nói là ai không?" "Văn phòng xưởng bột mì này chỉ có cậu tiểu Trần làm nhân viên đưa thư là họ Trần thôi, không lẽ cậu ta nói là tiểu Trần đấy chứ?" Bác bảo vệ nói đoạn liền quay sang Lư Hoành Cách: "Xưởng bột mì chúng tôi có kỷ luật đàng hoàng, cậu mà còn chặn cửa phá rối là đừng trách tôi gọi người đưa lên đồn công an đấy." Khí thế của Lư Hoành Cách lập tức xì hơi. Đang lúc cao điểm trấn áp tội phạm, gã chẳng dại gì mà để bị đưa lên đồn công an. Gã vô thức nhường đường, để mặc cho tên mặc áo may ô thong dong đạp chiếc xe ba bánh chở đầy báo cũ rời đi. "Bác ơi, bác cho cháu vào tìm Trưởng phòng Trần một lát được không ạ?" Lư Hoành Cách vẫn không cam tâm, lại rút thêm một điếu thuốc nữa đưa cho bác bảo vệ. Bác bảo vệ nhận thuốc, rồi tiện tay chỉ vào một thanh niên đang đi ra: "Tiểu Trần, lại đây chút, có người tìm cậu này!" Chàng thanh niên nghe tiếng gọi liền chạy tới: "Bác Lý, có chuyện gì thế ạ?" "Người ta tìm 'Trưởng phòng Trần' cậu đấy." Bác bảo vệ nói xong liền ngồi xuống chiếc ghế mây, thong thả phẩy chiếc quạt nan. Tiểu Trần liếc nhìn Lư Hoành Cách một cái rồi hỏi: "Anh tìm tôi có việc gì?" "Xin hỏi anh có phải Trưởng phòng Trần không ạ? Tôi là em họ của Lưu béo ở trạm thu mua phế liệu đây." Lư Hoành Cách vừa nói vừa cẩn thận rút thuốc lá ra mời. Tiểu Trần nhận lấy điếu thuốc, hờ hững đáp: "Tôi đang định nhắn cho anh họ anh đây, anh đã đến rồi thì đỡ mất công tôi phải đi một chuyến." "Anh về bảo với anh họ anh là đống báo cũ của xưởng này thì đừng có tơ tưởng đến nữa, chủ nhiệm văn phòng chúng tôi đã sắp xếp người khác rồi." Nói đoạn, tiểu Trần xua tay đuổi khéo: "Anh đi chỗ khác mà tìm mối đi."