Chương 23: Phong cách xe ba bánh

Trở Về 84: Từ Thu Đồng Nát Bắt Đầu Làm Giàu

Tam Sơn Phong 03-04-2026 22:49:17

Cô không nói gì, chỉ mở to đôi mắt nhìn Thẩm Lâm. Thẩm Lâm kéo cửa sổ nhìn xuống, thấy Cường tử đang mặc chiếc áo may ô, ngửa cổ nhìn lên cửa sổ nhà mình. Cường tử tìm mình vào lúc này sao? "Vợ ơi, anh nhờ Cường tử gom linh kiện để ráp một chiếc xe ba bánh, xem chừng là đồ đạc xong xuôi cả rồi, anh xuống xem thế nào." Thẩm Lâm quay sang nói với Lỗ Tiểu Vinh. Lỗ Tiểu Vinh trầm ngâm một lát rồi bảo: "Anh có việc thì cứ đi đi, mấy chuyện này không cần phải hỏi tôi." "Anh hứa là không có đàn đúm bậy bạ với bọn nó đâu." Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh đang nghếch đầu ra vẻ "anh làm gì chẳng liên quan đến tôi", cười hì hì cam đoan. Vừa nói, Thẩm Lâm vừa hướng ra cửa sổ gọi với xuống: "Chờ chút, anh xuống ngay đây!" Nhìn Thẩm Lâm nhanh nhẹn chạy xuống lầu, trong mắt Cường tử thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc. Người đang chạy tới đúng là Thẩm Lâm mà hắn quen biết, chỉ là không biết từ bao giờ, Thẩm Lâm lại biết sửa cả tivi màu màn hình lớn cơ chứ? "Anh Lâm, việc anh giao bọn em đã lo xong xuôi cả rồi." Cường tử nuốt nước miếng, cười nói với Thẩm Lâm: "Mọi người đang đợi ở xưởng sửa chữa của nhà Quang tử cả đấy." Gom đủ đồ rồi sao, thế thì tốt quá. Mấy ngày nay phải gồng mình kéo chiếc xe bò khiến Thẩm Lâm cảm thấy rã rời cả người, bởi vậy anh vô cùng mong chờ chiếc xe ba bánh do chính mình thiết kế. "Đi, qua đó xem thử nào." Vừa nói, ánh mắt Thẩm Lâm vừa đảo qua chiếc xe ba bánh cũ nát chỉ còn trơ lại một cái bánh đang dựng ở góc hành lang, anh liền bước tới bảo: "Cường tử, giúp anh nhấc cái khung xe này lên xe kéo với." Cường tử nhìn chiếc xe ba bánh cũ nát rỉ sét loang lổ, sực nhớ đến những linh kiện Thẩm Lâm nhờ mình tìm, hắn lập tức hiểu ra ý định của anh. Thẩm Lâm muốn đại tu lại chiếc xe nát như tương này. Có điều hắn vẫn thấy thắc mắc, sửa xe ba bánh thì mắc mớ gì lại bảo Quang tử đi kiếm một cái động cơ cũ làm gì. Chiếc xe ba bánh chỉ còn trơ khung vốn chẳng nặng nề gì, huống hồ Thẩm Lâm và Cường tử đều là những thanh niên sức dài vai rộng, nên họ dễ dàng nhấc bổng nó đặt lên xe kéo. Thẩm Lâm cầm lái, bắt đầu kéo xe đi. "Anh Lâm, để em kéo cho." Cường tử bước tới trước mặt Thẩm Lâm đề nghị. "Không sao, nhẹ hều ấy mà, lúc nào nặng anh mới để chú kéo." Thẩm Lâm cười đùa đáp. Nhìn Thẩm Lâm đang gò lưng kéo xe phía trước, lòng Cường tử càng thêm nghi hoặc. Theo những gì hắn biết về Thẩm Lâm, anh vốn là người mắt cao hơn đầu, đời nào chịu đụng tay vào mấy việc kéo xe nặng nhọc thế này. Sân xưởng sửa chữa cách chỗ Thẩm Lâm ở chừng ba dặm đường. Khi Thẩm Lâm kéo chiếc xe ba bánh vào sân, bọn Quang tử và mấy anh em chơi thân đã đứng đợi sẵn ở đó. "Anh Lâm, sao anh lại tự mình kéo xe thế này? Cường tử, mày chẳng có tí tinh ý nào cả, sao lại để anh ấy phải vất vả thế!" Quang tử vừa thấy Thẩm Lâm đã đon đả chạy tới trách móc Cường tử. Thẩm Lâm đưa tay quệt mồ hôi trên mặt, cười bảo: "Cường tử nó cứ đòi kéo đấy chứ, tại anh muốn vận động một chút cho giãn gân cốt thôi." Vừa nói, anh vừa quay sang bảo mọi người: "Anh em giúp tôi một tay, khiêng cái khung xe này xuống nào." Quang tử nhìn chiếc xe ba bánh nát bươm, tặc lưỡi nói: "Anh Lâm, cái xe này hỏng nặng quá rồi, có sửa xong thì đạp cũng nặng lắm." "Em thấy anh thà để dành tiền mua quách cái mới cho xong." Thẩm Lâm cười đáp: "Anh cũng muốn mua mới lắm chứ, nhưng khổ nỗi không có phiếu mua xe ba bánh, nên đành tự tay ráp một cái dùng tạm vậy." "Đúng rồi Cường tử, cái động cơ xe máy cũ anh dặn chú tìm, đã có chưa?" Cường tử do dự một lát rồi nói: "Anh Lâm, việc anh giao em đâu dám lơ là, có điều cái động cơ đó đời cũ quá rồi, lúc nổ máy tiếng ồn hơi lớn đấy." Vừa nói, Cường tử vừa bê một cái động cơ xe máy kiểu cũ đưa cho Thẩm Lâm. Thẩm Lâm chăm chú quan sát cái động cơ cũ kỹ, tuy nó bám đầy dầu mỡ và rỉ sét nhưng nhìn chung các bộ phận vẫn còn khá nguyên vẹn. Chắc là dùng được! "Không sao, anh biết nó hỏng ở đâu, lát nữa chỉnh lại một chút là ổn thôi." Thẩm Lâm vừa nói vừa quay sang hỏi những người khác: "Mấy thứ anh nhờ các chú chuẩn bị đã xong hết chưa?" "Việc anh Lâm dặn, bọn em sao có thể không làm cho tốt được." Một thanh niên dáng người gầy gò lên tiếng: "Hai hôm trước em đã nhờ bố em — thợ hàn bậc sáu hẳn hoi đấy — dùng tấm sắt hàn cái hộp dài theo đúng bản vẽ của anh rồi." "Bố em còn bảo em hỏi anh xem cái thứ này rốt cuộc là cái giống gì đấy." Vừa nói, cậu thanh niên vừa đưa cho Thẩm Lâm một chiếc hộp sắt dài có vòi nối. Thẩm Lâm cầm chiếc hộp sắt lên xem xét kỹ lưỡng, không hề thấy một vết nứt hay lỗi hàn nào, thầm nghĩ đúng là tay nghề của thợ bậc cao có khác, ăn đứt mấy ông thợ vườn ở xưởng sửa chữa thông thường. "Đây là bình xăng." Cậu thanh niên ngẩn người, nhìn cái hộp sắt dài ngoằng ấy mà chẳng biết nói gì thêm. Bình xăng thì cậu ta thấy nhiều rồi, nhưng làm gì có cái bình xăng nào hình thù kỳ dị thế này cơ chứ? "Anh em giúp tôi một tay, xong việc hôm nay tôi nhất định sẽ chiêu đãi mọi người một bữa ra trò." "Có món ngon đấy nhé!" Thẩm Lâm đặt bình xăng xuống, dõng dạc tuyên bố. Hai chữ "món ngon" vừa thốt ra đã khiến đám thanh niên, trong đó có Cường tử, mắt sáng rực lên. Tuy gia cảnh cũng không đến nỗi thiếu thốn, nhưng mỗi tháng họ cũng chỉ được ăn thịt một hai lần. Nghe đến chuyện được ăn thịt, ai nấy đều thèm thuồng ra mặt. "Anh Lâm, đây là anh nói đấy nhé." Cường tử nuốt nước miếng, giọng đầy vẻ mong đợi: "Đến lúc đó anh đừng có mà nuốt lời đấy." Thẩm Lâm không đáp, cầm lấy bộ ổ trục và dây xích đã chuẩn bị sẵn rồi bảo: "Chú nào biết hàn điện thì vào giúp anh một tay." Dưới sự chỉ đạo của Thẩm Lâm, những linh kiện vốn nằm ngổn ngang, thậm chí trong mắt bọn Quang tử còn chẳng biết dùng vào việc gì, đã nhanh chóng được lắp ráp lại với nhau. Chiếc xe ba bánh cũ nát được gia cố thêm mấy ống sắt cũ, cái thùng xe vốn sắp rời ra bỗng chốc trở nên vô cùng chắc chắn. Thêm vào đó là mấy cái giá cao, giúp diện tích sử dụng của thùng xe tăng lên gấp bội. Bánh xe, bình xăng, rồi đến động cơ... Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, mặt trời đã bắt đầu khuất bóng. Dưới ánh hoàng hôn vàng rực, một chiếc xe ba bánh trông tuy thô kệch nhưng đậm chất cơ khí đã hiện diện giữa sân. Ba cái bánh xe đạp kích cỡ không đồng đều, khung xe hàn bằng những ống sắt chắp vá, lại thêm lớp lưới chắn làm từ những thanh sắt vụn... Chỉ có một từ để diễn tả: Xấu! "Anh Lâm, cái thứ này khởi động kiểu gì thế?" Bọn Quang tử nhìn cái động cơ đã lắp xong, cũng lờ mờ hiểu ra ý đồ của Thẩm Lâm. Dù cảm thấy thiết kế này nghe cũng có vẻ hợp lý, nhưng liệu nó có thực sự chạy được không? Thẩm Lâm cười bảo: "Có chạy được hay không, thử cái là biết ngay ấy mà." Vừa nói, Thẩm Lâm vừa ngồi lên chiếc yên xe ba bánh đã rách nát quá nửa, rồi dồn sức đạp mạnh một cái. Chiếc xe ba bánh nhanh chóng lao về phía trước! Thẩm Lâm vốn đã có kinh nghiệm từ kiếp trước, anh biết rõ vào lúc này tuyệt đối không được chần chừ, nên đôi chân anh đạp mỗi lúc một nhanh hơn. "Vù vù..." Tiếng động cơ gầm vang, âm thanh chói tai khiến màng nhĩ Thẩm Lâm rung lên bần bật. Cái động cơ Cường tử kiếm cho mình đúng là lắm bệnh thật, nhưng lúc này đang mải thử xe, Thẩm Lâm cũng chẳng hơi đâu mà bận tâm đến chuyện đó. Động cơ bắt đầu kéo bánh răng, chiếc xe ba bánh không cần Thẩm Lâm phải đạp nữa mà tự động lao đi vun vút. Nhìn chiếc xe ba bánh đang nhả khói đen mù mịt mà không cần người đạp vẫn chạy băng băng, bọn Quang tử và Cường tử ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc.