Cơm nước ở đồn công an cũng chẳng có gì cao lương mỹ vị, nhưng với Lỗ Tiểu Vinh, cô lại thấy bữa cơm này ngon ngọt lạ thường.
Từ ngày về làm dâu nhà Thẩm Lâm đến giờ, cô hầu như chưa được hưởng lấy một ngày bình yên, nói gì đến chuyện được nở mày nở mặt nhờ chồng.
Hôm nay, tận mắt thấy Thẩm Lâm được Đồn trưởng Tống tiếp đãi như khách quý, cô cảm thấy vui mừng khôn xiết từ tận đáy lòng.
Sau bữa cơm thân mật, Đồn trưởng Tống còn đặc biệt dặn dò: "Lát nữa, lấy chiếc xe Sidecar của đồn đưa cậu Thẩm về, sẵn tiện nói rõ với hàng xóm láng giềng về tài năng của cậu ấy một chút."
"Chúng ta nhất định phải trả lại sự trong sạch cho Thẩm Lâm."
Ban đầu Đồn trưởng Tống không định giao việc này cho Hứa Duệ Binh, nhưng anh ta lại chủ động xung phong: "Đồn trưởng, tôi với cậu Thẩm đây cũng coi như chỗ quen biết, hay là để tôi đưa anh ấy về cho."
Đồn trưởng Tống hơi bất ngờ trước sự nhiệt tình của Hứa Duệ Binh, nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười của anh ta, ông thầm đoán cậu nhóc này đang muốn làm hòa với Thẩm Lâm. Thấy cấp dưới đã biết điều hơn, Đồn trưởng Tống hài lòng gật đầu: "Được, vậy cứ để Hứa Duệ Binh đưa đi."
Khi Thẩm Lâm chuẩn bị ra về, Đồn trưởng Tống chợt vỗ trán sực nhớ ra: "Mải nói chuyện quá mà suýt quên mất việc quan trọng này."
"Tiểu Hứa, cậu đợi một lát rồi xuống phòng tài vụ lĩnh ba mươi tệ đưa cho cậu Thẩm, mười tệ là tiền công sửa máy phát thanh, còn hai mươi tệ là tiền bồi thường linh kiện radio cho cậu ấy."
Thẩm Lâm không ngờ Đồn trưởng Tống chẳng những mời cơm mà còn trả tiền sòng phẳng, điều này khiến anh vừa bất ngờ vừa thấy cảm kích.
"Đồn trưởng Tống, số tiền này bác tuyệt đối đừng đưa cho cháu. Cháu giúp bác sửa cái máy phát thanh chỉ là chuyện nhỏ, còn linh kiện thì cháu tận dụng từ mấy chiếc radio cũ, chẳng đáng bao nhiêu đâu ạ."
Thẩm Lâm kiên quyết từ chối.
Cha của Thẩm Lâm vốn từng là xưởng trưởng, từ nhỏ anh đã được tai nghe mắt thấy cách giao tiếp xã hội, nên dù trước đây có lêu lổng thì chuyện đối nhân xử thế anh vẫn vô cùng khôn khéo.
Tuy lúc này chưa cần nhờ vả gì Đồn trưởng Tống, nhưng tình cảm vốn dĩ phải bồi đắp dần dần chứ không phải chuyện ngày một ngày hai.
Biết đâu sau này lại có việc cần đến sự giúp đỡ của ông? Cơ hội tốt thế này, dại gì mà không tự trải đường cho tương lai cơ chứ?
Đồn trưởng Tống nhất quyết muốn đưa, Thẩm Lâm lại khăng khăng từ chối, hai người đùn đẩy một hồi, cuối cùng Đồn trưởng Tống cũng đành chịu thua trước sự kiên trì của anh.
"Tiểu Thẩm, cậu có tay nghề giỏi thế này thì nên phát huy cho tốt, tôi thấy sau này cậu mở cửa hàng sửa chữa là dư sức đấy." Đồn trưởng Tống vỗ vai Thẩm Lâm khích lệ: "Chàng trai, cố gắng làm cho tốt nhé!"
Giữa trời nắng gắt mà ngồi xe Sidecar trông thì oai thật đấy, nhưng thực tế chẳng dễ chịu chút nào. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng cái yên xe bọc da bị nắng nung nóng hầm hập, vừa ngồi xuống đã thấy "bỏng" cả mông!
Sở Phong vì còn bận việc nên đạp xe đi trước. Tuy nhiên, tâm trạng anh lúc này đang cực kỳ phấn chấn.
Cứ ngỡ đứa em vợ vô tích sự này sẽ khiến anh phải chạy vạy van xin khắp nơi, nào ngờ nó chẳng những làm anh được nở mày nở mặt mà còn được ăn một bữa thịnh soạn ngay tại đồn công an.
Vừa đạp xe ra khỏi cổng đồn, anh đã vui vẻ cất tiếng ngâm nga.
Còn Phương Ba Nguyên, anh ta thẳng thừng từ chối lời đề nghị đưa về đầy vẻ xã giao của Hứa Duệ Binh, rồi lẳng lặng đi bộ về phía nhà máy.
Tiếng động cơ xe Sidecar gầm vang, tốc độ vượt xa xe đạp thông thường, tạo ra một luồng gió nóng thổi tạt qua mặt. Sau khi ra khỏi đồn, Hứa Duệ Binh không đưa Thẩm Lâm về khu tập thể ngay mà tấp xe vào dưới một bóng cây râm mát.
"Này người anh em, tôi có chuyện này muốn thương lượng với cậu một chút." Hứa Duệ Binh dừng xe, rút một điếu thuốc đưa cho Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm mỉm cười: "Anh Hứa, hôm nay anh đã giúp tôi một việc lớn rồi, có chuyện gì anh cứ nói, nếu làm được tôi nhất định không từ chối!"
"Ha ha ha, tôi biết ngay người anh em là người sảng khoái mà!" Dù thực tế Hứa Duệ Binh chẳng giúp được gì nhiều, nhưng thái độ này của Thẩm Lâm khiến anh ta thấy rất mát lòng mát dạ.
Anh ta châm thuốc rồi nói tiếp: "Này cậu em, tay nghề sửa chữa của cậu đúng là không phải dạng vừa đâu. Cứ nhìn cái máy phát thanh của đồn tôi mà xem, Đồn trưởng Tống đã mời không biết bao nhiêu thợ giỏi rồi mà chẳng ai sửa nổi."
"Nói không ngoa, thứ đó suýt nữa đã trở thành tâm bệnh của Đồn trưởng rồi đấy."
"Cậu vừa ra tay đã giải quyết được nỗi lo cho Đồn trưởng, ông ấy không cảm ơn cậu thì cảm ơn ai?"
"Tuy nhiên, cậu cũng nên dè chừng Phương Ba Nguyên một chút, thằng cha đó thâm hiểm lắm đấy."
Thẩm Lâm chỉ mỉm cười, không nói gì.
Hứa Duệ Binh nói tiếp: "Chiếc tivi màu cũ kia cậu có định bán không? Bác thợ cả nấu cơm ở đồn tôi có con trai sắp lấy vợ, đang muốn mua một cái tivi."
"Nhưng ngặt nỗi phiếu mua tivi trắng đen dạo này khan hiếm quá, bác Lưu mãi mà không đến lượt. Hôm nay thấy chiếc tivi màu của cậu, bác ấy ưng ngay từ cái nhìn đầu tiên."
Thẩm Lâm nhìn chiếc tivi màu 17 inch đặt trong thùng xe, thầm nghĩ mắt nhìn của bác Lưu này cũng tinh tường thật.
Dù là đồ cũ, nhưng bàn về chất lượng thì tivi trắng đen nội địa hoàn toàn không có cửa so với chiếc tivi màu này.
Huống hồ vào thời điểm này, 17 inch đã được coi là tivi màu màn hình lớn rồi.
"Chiếc tivi này vốn tôi định để ở nhà cho vợ xem, nhưng anh Hứa đã mở lời thì tôi chẳng còn gì để nói nữa, coi như giúp người làm phúc vậy!"
"Cứ quyết định thế đi, bán chiếc tivi này cho bác Lưu."
Sự sảng khoái của Thẩm Lâm khiến Hứa Duệ Binh cười hớn hở: "Cảm ơn người anh em nhé, lát nữa tôi sẽ báo tin vui này cho bác Lưu ngay."
"Đúng rồi, chiếc tivi này cậu định bán bao nhiêu tiền?"
Thẩm Lâm do dự một lát rồi bảo: "Anh Hứa, món đồ này nếu là bác Lưu mua thì tôi thấy cứ để bác ấy tự ra giá là tốt nhất."
Hứa Duệ Binh ngẫm nghĩ một hồi, thấy Thẩm Lâm nói cũng có lý, chuyện này quả thực anh ta không nên đứng ra định giá làm gì.
"Nhà bác Lưu cũng gần đây thôi, hay là chúng ta qua đó trước đi, kẻo bác ấy lại mong ngóng."
Thực ra cả Thẩm Lâm và Lỗ Tiểu Vinh đều muốn về nhà ngay, nhưng Hứa Duệ Binh lại là người rất quan trọng lúc này. Dù sao Thẩm Lâm cũng vừa bị đồn công an đưa đi, nếu không có một viên cảnh sát đi cùng về thì sẽ rất khó giải thích với mọi người.
Hai vợ chồng nhìn nhau một cái, Thẩm Lâm liền cười nói: "Được, vậy chúng ta đi tìm bác Lưu."
Bác Lưu béo múp lúc này đã về đến nhà, chỉ có điều trong lòng bác đang thấy bí bách vô cùng.
Vừa mới về đến nơi, bác đã thấy cậu con trai cả và cô con dâu tương lai đang cãi nhau một trận lôi đình, mà nội dung cũng chỉ xoay quanh cái tivi.
Theo lời cô con dâu tương lai, đám chị em bạn dì của cô khi đi lấy chồng ai nấy đều có đủ "Ba chuyển một vang","Ba mươi hai chân", cớ sao đến lượt cô lại chẳng có nổi cái tivi trắng đen.
(Tiếng lóng thời xưa chỉ bộ bàn ghế giường tủ đồ cưới có tổng cộng 32 chân)
Nếu không có tivi trắng đen thì đám cưới này dứt khoát dẹp luôn đi cho rồi!
Có lẽ cảm thấy nhà mình đang bị làm khó, cậu con trai cả và vợ sắp cưới lời qua tiếng lại vài câu không hợp là đã ầm ĩ lên. Cũng may có bà vợ già đang nấu cơm chạy ra can ngăn, nếu không thì hôn sự vất vả lắm mới định xong này chắc là tan thành mây khói.
"Ông nó này, cái tivi đó tôi thấy mình phải sớm nghĩ cách đi thôi, nếu không cưới xin không xong là phiền phức lắm đấy."
Bà vợ già vừa làm việc kim chỉ vừa rầu rĩ than thở với bác Lưu.
Bác Lưu cũng biết là phải khẩn trương, nhưng phiếu mua tivi bác chẳng đào đâu ra được. Trong lúc nhất thời, bác lại nghĩ đến chiếc tivi màu của Thẩm Lâm, chẳng biết Hứa Duệ Binh nói chuyện thế nào rồi, liệu người ta có chịu bán hay không...