Biệt thự nhà họ Lãnh sang trọng hơn nhà cô nhiều, gọi là biệt thự nhưng trông giống một tòa lâu đài thì đúng hơn.
Vậy mà trong căn biệt thự rộng lớn ấy chỉ có một mình Lãnh Cửu Trạch sống.
Bởi anh cũng giống như cô, cha mẹ đều qua đời sớm.
Anh lớn lên trong vòng tay của ông bà, chỉ khác là cô còn may mắn được cha mẹ yêu thương suốt hơn mười năm.
Có lẽ vì thế mà tính cách Lãnh Cửu Trạch từ nhỏ đã trầm lặng, lạnh nhạt, chẳng mấy khi chủ động giao tiếp với ai.
Lúc bé cũng là do cô mặt dày, dựa vào việc hai nhà ở gần nhau mà cứ suốt ngày lẽo đẽo chạy sang, dùng nhiệt tình của mình dán vào sự lạnh nhạt của anh.
Nhưng có lẽ là mặt dày riết rồi cũng có hiệu quả, Lãnh Cửu Trạch dần dần cũng chấp nhận cô, đối xử với cô không tệ.
Hiện tại Lãnh Cửu Trạch hai mươi sáu tuổi, nhưng anh đã tiếp quản công ty được tám năm rồi.
Mười tám tuổi đã nối nghiệp, ban đầu ai cũng không đặt kỳ vọng vào cậu thiếu gia nhà giàu này. Nào ngờ công ty càng làm càng lớn mạnh, những người từng chờ xem anh thất bại, cuối cùng đều bị vả mặt chan chát.
Trái lại là cô, đến giờ vẫn còn lê la ở trường học cho qua ngày.
Đừng nói đến chuyện điều hành công ty, cái công ty nhà cô cả năm cô còn chẳng ghé quá hai lần.
Nhà họ Lãnh gần như chuyển đi hết, nhưng giờ Lãnh Cửu Trạch đã quay về, cổng lớn được canh gác nghiêm ngặt, bảo vệ và người hầu đứng đầy trong sân.
Bên trong biệt thự đèn đuốc sáng choang.
Cô vừa ôm giỏ trái cây bước tới gần đã bị hai vệ sĩ áo đen giơ tay chặn lại: "Thưa cô, đây là tư gia, không có thư mời thì không được vào."
Khương Nhuyễn Nhuyễn chớp mắt, sững người một thoáng rồi vội vàng giải thích: "À, tôi là hàng xóm của Lãnh Cửu Trạch, tôi đến để cảm ơn anh ấy."
Hai bảo vệ liếc nhìn nhau, ánh mắt lại dừng trên bộ đồ ở nhà đơn giản cô đang mặc, khẽ cau mày, thái độ vẫn cứng nhắc: "Xin lỗi."
Từ khi cậu Lãnh trở về, có nhiều cô gái lấy đủ mọi lý do muốn vào cửa, lý do như cô vừa nói họ gặp nhiều rồi.
Lúc này ánh mắt hai người nhìn Khương Nhuyễn Nhuyễn đã mang theo vài phần khinh thường.
Cô hết lời van nài, bọn họ vẫn cương quyết không nhượng bộ. Ngay lúc cô gần như muốn phát điên thì bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng cao lớn bước ra khỏi biệt thự.
Đến khi thấy rõ mặt đối phương, cô mừng rỡ kêu lớn: "Anh Cửu Trạch!"
Lãnh Cửu Trạch cũng khựng lại, hoàn toàn không ngờ Khương Nhuyễn Nhuyễn sẽ tìm đến.
Hai vệ sĩ đứng ngơ ngác, không nghĩ cô thật sự quen biết với cậu Lãnh.
Khương Nhuyễn Nhuyễn nhân cơ hội cúi đầu lách vào trong, ôm giỏ trái cây chạy đến trước mặt anh, nịnh nọt nói: "Anh Cửu Trạch, em đến để cảm ơn anh."
Vừa nói xong, cô cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình có gì đó kỳ lạ.
Vô thức cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện không biết từ lúc nào mà áo cô đã bung mất hai chiếc nút.
Trời đất ơi!
Bảo sao hai vệ sĩ lúc nãy lại nhìn cô bằng ánh mắt như kiểu cô đang cố quyến rũ người ta.
Cô cuống cuồng kéo lại áo, che kín phần da thịt lộ ra.
Khương Nhuyễn Nhuyễn có dáng người đẹp, lại thích ăn diện nên quần áo thường là kiểu bó sát và sexy. Vì nhà hai bên ở gần nên cô cũng chẳng thay đồ làm gì, cứ thế mặc đồ ở nhà đi ra.
Nhưng cô thề đây là bộ kín đáo nhất của mình rồi!
Chỉ là nghĩ đến chuyện vừa rồi Lãnh Cửu Trạch nhìn thấy bộ dạng này của mình, cô chỉ muốn tìm cái hố nào đó để chui xuống cho xong.