Đây là khu nhà giàu chính hiệu, chỉ riêng cổng vào đã toát lên vẻ sang trọng quyền thế, hệ thống an ninh cũng cực kỳ nghiêm ngặt.
Nhưng sau này nơi đây sẽ bị một nhóm người lạ chiếm đoạt. Những cư dân ban đầu, bao gồm cả cô đều không thể quay lại.
Sau đó quân đội kéo đến đóng quân ở đây và bắt đầu công tác cứu hộ.
Dù sao người sống trong khu này đa số đều là nhân vật có địa vị, thuộc diện được nhà nước bảo vệ đặc biệt.
Hơn nữa vì số lượng cư dân ít, nên kể cả khi mạt thế nổ ra thì zombie cũng không nhiều, tương đối an toàn.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, trước khi quân đội đến tuyệt đối không được rời khỏi nơi này. Không thể để người khác vào đây chiếm cứ nhà của mình.
Bước vào khu biệt thự, nhìn những dãy nhà cao cấp xa hoa trước mặt, lòng cô không khỏi dâng lên một cơn cảm thán.
Chẳng bao lâu nữa thôi nơi này sẽ bị người khác cướp đi, chẳng còn là của cô nữa.
Cô không có dị năng, cho dù có tiền thì trong mạt thế cũng khó mà sống nổi.
Cô cần phải tìm một chỗ dựa.
Trong truyện, ngoài nam nữ chính mạnh mẽ và những thế lực hùng mạnh ra, nhân loại gần như diệt vong.
Kẻ yếu chỉ có thể sống nhờ vào người mạnh hơn.
Nhưng kể cả như vậy cũng khó tránh khỏi kết cục trở thành pháo hôi, giống như khi cô đi theo nữ chính trong truyện.
Nữ chính không thể dựa vào.
Thật ra còn làm cô thấy buồn nôn, bởi vì trong truyện, cái chết của cô là do nữ chính tạo nên.
Bạn trai cô trong truyện cũng chỉ là một trong vô số người theo đuổi nữ chính. Tuy có thức tỉnh dị năng hệ hỏa, nhưng cũng không tính là mạnh.
Huống hồ bò khôn không ăn cỏ cũ, loại này bỏ qua là đúng.
Nam chính ư?
Không được, cô còn chưa gặp người ta, chỉ biết tên. Lúc xuất hiện cũng đã là một tháng sau khi mạt thế bùng nổ.
Chờ đến khi nam chính xuất hiện, e là cô đã bị zombie gặm đến chẳng còn xương!
Khương Nhuyễn Nhuyễn cắn móng tay trầm ngâm suy nghĩ, hoàn toàn không để ý đến người đàn ông cao lớn đang đi tới từ phía trước.
"Á!" Cô đâm sầm vào người ta, đối phương chẳng hề hấn gì, còn cô thì bị bật ngược lại, ngồi bệt xuống đất.
Hai tay ôm lấy sống mũi cao ráo, nước mắt suýt nữa trào ra.
Mũi của cô không sao chứ?
Cú va chạm này khiến cái đầu vốn đã choáng váng của cô bay đầy sao, suýt nữa thì ngất luôn tại chỗ.
Nữ phụ trong truyện được tác giả thiết lập là tiểu thư nhà giàu, cũng là yếu đấy, nhưng trong khi nữ chính thì yếu đuối đáng yêu, còn cô chỉ đơn thuần là thể chất yếu ớt. Tính cách lại bốc đồng, thẳng như ruột ngựa, chẳng mấy ai ưa.
Vì ăn nói không kiêng dè, cô còn đắc tội với không ít người.
"Đi đường không có mắt à?"
Cô còn chưa kịp lên tiếng, đối phương đã mở miệng trước. Giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên ngay trên đỉnh đầu.
Sau đó, cô nhìn thấy một bàn tay thon dài vươn tới.
Chỉ là một bàn tay thôi đã khiến Khương Nhuyễn Nhuyễn nhìn đến thất thần. Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm nhìn trai đẹp của mình, cô dám khẳng định chủ nhân của bàn tay này chắc chắn là hàng cực phẩm.
Nhưng khi cô ngẩng đầu, nhìn rõ mặt đối phương thì lập tức như gặp quỷ: "Lãnh Cửu Trạch?"
Người đàn ông trước mặt rất cao, ước chừng gần mét chín, dáng người thon gọn, cao ráo, trên người là bộ vest đen chỉnh tề, cả người toát lên vẻ kiêu ngạo và cao quý.
Ánh mắt dời lên trên, ngũ quan của anh lại càng sắc lạnh. Lông mày rậm, mắt sâu, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt, khí chất toát ra lại lạnh lẽo khó dò.