Chương 3

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Dù cô có nói gì Cố Vân Thịnh cũng chẳng tin. Vậy thì tốn công vô ích làm gì? "Hu hu hu, Nhuyễn Nhuyễn, cậu đừng giận nữa được không. Mình thật sự biết sai rồi..." Lạc Ngữ nước mắt rơi lã chã, trông vừa đáng thương vừa tự trách. Ai không biết còn tưởng là Khương Nhuyễn Nhuyễn bắt nạt cô ta. Gì mà nữ chính mạnh mẽ, điềm tĩnh? Nữ chính không phải là kiểu người lạnh lùng, quyết đoán sao? Trước mặt cô bây giờ chỉ là một đóa bạch liên hoa chỉ biết rơi lệ. Đây thật sự là nữ chính từng làm mưa làm gió trong truyện sao? Khương Nhuyễn Nhuyễn bắt đầu nghi ngờ nghiêm túc về nội dung cuốn sách này. Hai người kia vừa nãy còn đứng ôm nhau cả nửa ngày, chẳng lẽ tưởng cô mù chắc? Cô còn chưa kịp mở miệng thì Cố Vân Thịnh ở bên cạnh đã không chịu nổi nữa, lao tới đẩy mạnh cô ra. Khương Nhuyễn Nhuyễn bị đẩy liên tiếp, suýt nữa thì nghẹn thở. Mẹ nó, rốt cuộc là cái quái gì đang diễn ra vậy? Cố Vân Thịnh trừng mắt nhìn cô, cứ như người làm sai là cô vậy: "Khương Nhuyễn Nhuyễn, em còn muốn ầm ĩ tới bao giờ nữa? Anh đã nói rõ là giữa anh và Tiểu Ngữ không có gì rồi, em cứ nhất định phải nhìn cô ấy khổ sở mới hài lòng à? Em có biết vừa rồi em gặp chuyện, cô ấy lo lắng tới mức nào không? Khóc thương tâm thế nào không?" "Lúc trước đúng là anh mù mới thích em! Chúng ta chia tay đi!" Anh ta giận dữ nói. Quả là trúng ngay ý cô rồi! Khương Nhuyễn Nhuyễn cố nén lại cơn bực bội muốn trợn mắt. Thật ra cô cũng từng khá thích Cố Vân Thịnh, nhưng đọc hết cả cuốn sách mới biết người đàn ông này chẳng qua chỉ là con chó trung thành quẩn quanh bên nữ chính. Bị cô ta cho mập mờ, vì cô ta mà dốc hết sức lực. Cuối cùng thì sao? Cũng chỉ có thể đứng nhìn nam nữ chính ân ái mặn nồng. Một người si tình đến mức đáng thương như thế lại chính là bạn trai của cô. Nghĩ đến đây, cô chỉ thấy mắt mình lúc đó đúng là mù rồi mới có thể thích anh ta. Ban đầu hai người còn tính chuyện đính hôn ngay năm tư, sau khi tốt nghiệp thì kết hôn. Giờ cô chỉ thấy may mắn vì chưa vội gật đầu, nếu không thì thật quá nực cười! "Biến đi, ai thèm giữ?" Cố Vân Thịnh: "..." Đừng nói anh ta, ngay cả Lạc Ngữ đứng bên cạnh cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc, không thể tin nổi vào tai mình. Trước đây cũng từng xảy ra mấy chuyện kiểu này, nhưng chỉ cần Cố Vân Thịnh nhắc đến chia tay, Khương Nhuyễn Nhuyễn nhất định sẽ không đồng ý. Không phải vì quá yêu anh ta, mà bởi vì Khương Nhuyễn Nhuyễn là người cực kỳ sĩ diện. Cô có thể chủ động chia tay, nhưng tuyệt đối không cho phép mình bị người khác bỏ. Chính vì từ nhỏ đến lớn ai cũng chiều cô, cho nên khi gặp một người không nịnh nọt, cũng chẳng nhường nhịn như Cố Vân Thịnh, cô lại thấy hứng thú. Anh ta càng đối xử dửng dưng, cô lại càng si mê. Khương Nhuyễn Nhuyễn từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ, thiếu thốn tình cảm một cách trầm trọng. Chỉ cần Cố Vân Thịnh nói chia tay, chuyện gì cô cũng có thể nhịn. Nhưng bây giờ cô không còn là con ngốc ngày xưa nữa. Bản tiểu thư đã vùng lên rồi! Cô không để ý ánh mắt kinh ngạc của hai người kia, nói xong câu đó thì đứng dậy, mạnh tay đẩy cả hai sang một bên rồi rời khỏi bệnh viện. Ra đến ngoài, cô vẫy một chiếc taxi về nhà. Nhà của Khương Nhuyễn Nhuyễn nằm trong khu biệt thự nổi tiếng ở trung tâm thành phố.