Nói xong liền nhảy xuống giường, đi dép lẹp kẹp chạy về phía nhà mình. Ai ngờ vừa đến trước cửa, cô đã đụng ngay phải khách không mời mà đến.
Bạn trai cũ của cô, à không đúng, là Cố Vân Thịnh và nữ chính Lạc Ngữ.
Hai người đứng rất gần nhau, dính sát lại như hình với bóng. Trong tay Cố Vân Thịnh cầm một chiếc dù che nắng, nghiêng hẳn về phía Lạc Ngữ, dịu dàng che cho cô ta. Nhìn từ xa, ai không biết chắc sẽ tưởng họ là một cặp.
Dù nói là đã buông bỏ, nhưng dù sao cũng từng yêu nhau một thời gian dài, giờ nhìn cảnh này, Khương Nhuyễn Nhuyễn vẫn cảm thấy chướng mắt.
Ngày xưa bọn họ cũng thường như thế. Ví dụ như mỗi lần Lạc Ngữ bị say xe, Cố Vân Thịnh sẽ chủ động nhường ghế phụ cho cô ta. Mỗi khi cô cảm thấy khó chịu, mọi người xung quanh lại nói chúng ta là bạn thân mà, rồi lại bảo vì hai người họ ở gần nhà nhau, nếu thực sự có gì thì đã sớm có rồi, đàn ông tốt với phụ nữ là chuyện bình thường, điều đó chỉ chứng minh anh ta tử tế. Bọn họ còn khuyên cô đừng suy nghĩ lung tung.
Hồi đó sao cô lại bị tẩy não đến mức ấy cơ chứ?
Gương mặt nhỏ lạnh như băng, cô đi thẳng về phía cửa nhà. Đi được một đoạn, Cố Vân Thịnh cuối cùng cũng nhìn thấy cô, lập tức quát to.
"Khương Nhuyễn Nhuyễn, đứng lại cho tôi!"
Khương Nhuyễn Nhuyễn: Không nghe, không nghe!
Cố Vân Thịnh không ngờ cô lại không nể mặt đến vậy, trong lòng lập tức nổi giận, cảm thấy mất hết thể diện. Anh ta lập tức đuổi theo, túm chặt lấy cổ tay cô, lực mạnh đến mức khiến cô đau điếng.
"Tôi bảo cô đứng lại, cô không nghe thấy à? Khương Nhuyễn Nhuyễn, rốt cuộc cô lại đang giở trò gì nữa đây?"
Anh ta cúi đầu gào thẳng vào tai cô, khiến Khương Nhuyễn Nhuyễn suýt thì ù tai.
Nhìn bộ dạng hầm hầm tức giận của Cố Vân Thịnh, lại thấy Lạc Ngữ đi phía sau với vẻ mặt tủi thân, cô bỗng thấy buồn cười.
"Bạn học này, anh đang nói gì vậy? Chúng ta chẳng phải đã chia tay rồi sao? Buông tay ra!"
Lúc này cô mới thực sự hối hận vì trước đó còn tốt bụng dặn bảo vệ thấy bạn trai cũ thì cho vào, để bây giờ cái tên đàn ông này có thể tự do ra vào khu biệt thự cao cấp như nhà mình, đã vậy còn dắt theo cả Lạc Ngữ tới đây. Cho anh ta mặt mũi quá rồi thì phải?
"Cô đừng có mà giả vờ nữa." Cố Vân Thịnh giận dữ trừng mắt nhìn cô.
"Cô tưởng làm vậy thì tôi sẽ mềm lòng tha cho cô à? Nói cho cô biết, hôm nay cô phải xin lỗi Tiểu Ngữ, xin cô ấy tha thứ cho cô!"
Khương Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy tên đàn ông này chắc chắn bị điên rồi. Cô hất mạnh tay anh ta ra, mặt đầy vẻ chán ghét.
"Cố Vân Thịnh, anh đừng tự cho mình là trung tâm nữa được không? Hôm đó anh nói chia tay, tôi đồng ý rồi. Vậy anh còn muốn gì nữa? Một người yêu cũ tử tế thì nên giống như người chết, đằng này anh thì sao? Làm bạn trai thì không ra gì, làm người yêu cũ cũng chẳng xong. Tôi trước đây đúng là mù mắt mới đi thích anh!"
"Cô!"
Cố Vân Thịnh trợn mắt nhìn cô như thể lần đầu quen biết cô vậy, nét mặt tràn đầy kinh ngạc. Đây hoàn toàn không phải là Khương Nhuyễn Nhuyễn mà anh ta từng quen, cô trước giờ đâu có ăn nói kiểu này.
Khương Nhuyễn Nhuyễn cười khẩy một tiếng, nhưng Cố Vân Thịnh vẫn không tin chỉ vài ngày mà cô có thể thay đổi như vậy.
Anh ta không tin cô thực sự muốn chia tay, dù sao cũng đã bên nhau nhiều năm, mâu thuẫn lớn hơn thế này cũng từng xảy ra chứ không phải chưa từng. Anh ta chắc chắn cô chỉ đang giận dỗi, tìm cách gây sự để được mình chú ý mà thôi.