"Nhuyễn Nhuyễn, đừng đi, mình có chuyện muốn nói."
Lạc Ngữ thấy cô quay lưng bước đi liền vội vàng đuổi theo.
Trong lòng cô ta lúc này vô cùng bồn chồn, không biết Lãnh Cửu Trạch có đưa chiếc vòng ngọc kia cho Khương Nhuyễn Nhuyễn chưa.
Theo thiết lập ban đầu của cốt truyện, dù Nhuyễn Nhuyễn có nhận được hẳn cũng sẽ không để tâm quá nhiều, đúng không?
Khương Nhuyễn Nhuyễn dừng bước, quay lại nghi hoặc nhìn Lạc Ngữ.
Cô chỉ là nhân vật phụ, còn Lạc Ngữ mới là nữ chính. Vậy mà hết lần này đến lần khác cô ta cứ tìm đến cô làm gì?
Cô muốn tránh còn không kịp, ai gần gũi với nữ chính thì kẻ đó chết sớm nhất, cô chẳng ngu gì.
Ấy vậy mà tránh thế nào, Lạc Ngữ cũng bám riết không buông. Khương Nhuyễn Nhuyễn thật sự không hiểu nổi.
"Lại có chuyện gì nữa?"
Lạc Ngữ cắn môi: "Nhuyễn Nhuyễn, lần này mình không phải đến để xin tha thứ. Chỉ là trước đây hình như mình có để quên một thứ trong phòng cậu, cậu có thể đi cùng mình tìm lại không?"
Khương Nhuyễn Nhuyễn nheo mắt, ánh nhìn tràn ngập ngờ vực.
Trước kia khi quan hệ còn tốt, quả thật cô từng dẫn Lạc Ngữ vào phòng mình. Nhưng đã nửa tháng trôi qua, giờ mới nhớ ra mất đồ ư?
Nữ chính này đúng là kỳ quặc.
Nhưng cô cũng không muốn dây dưa thêm, nghe vậy liền từ chối thẳng thừng: "Không được."
Mạt thế đã manh nha, cô tuyệt đối không dính dáng đến đồ sao chổi này.
Lạc Ngữ tức đến nghiến răng, nhìn Nhuyễn Nhuyễn bỏ đi, cô ta giậm chân tức tối. Chợt nhớ tới Vương Tiểu Mộng, ánh mắt lóe sáng, liền vội vàng đuổi theo.
Cô ta không tin là không tìm được thứ mình muốn.
Nhưng sự hứng khởi nhanh chóng bị dội gáo nước lạnh.
Trong phòng của Khương Nhuyễn Nhuyễn, ngoài chiếc giường lớn và một cái két sắt thì chẳng còn gì.
Đồ trong két sắt cũng sớm bị chủ nhân lấy đi, cô ta căn bản không tìm thấy món quà mà Lãnh Cửu Trạch từng tặng.
Chẳng lẽ vì quan hệ tốt nên Khương Nhuyễn Nhuyễn không giống trong nguyên tác mà vứt bừa, lại giữ bên người sao? Trong lòng Lạc Ngữ thoáng dấy lên dự cảm xấu.
Vừa bước ra khỏi phòng, bỗng nghe thấy tiếng khóc gào inh ỏi của nhà Vương Tiểu Mộng.
Thì ra Nhuyễn Nhuyễn không hề nói đùa, cô thật sự bán nhà và muốn đuổi họ đi. Luật sư đã cho người đến, Vương Tiểu Mộng đương nhiên sống chết không chịu, bị mấy người đàn ông cưỡng ép kéo ra ngoài.
Lạc Ngữ nhìn cảnh tượng đó, trong lòng lại có chút hả hê. Khi nãy Vương Tiểu Mộng chẳng phải còn rất hống hách trước mặt mình sao?
Nhưng cô ta chẳng mấy quan tâm đến đám người này.
Mạt thế trong truyện sắp ập đến, cô ta nhất định phải đi đúng theo quỹ đạo cốt truyện. Nếu không sẽ chẳng thể nào gặp được nam chính.
Không có không gian thì cô ta vẫn còn dị năng chữa lành, cô ta không tin mình không thể sống sót.
Vòng tay kia ngoài bản thân cô ta ra thì không ai biết nó chính là một không gian. Khi nam chính đến cứu người, anh ta sẽ tạm thời đóng quân trong khu biệt thự này. Đến lúc ấy, chỉ cần cô ta quay lại, nhất định sẽ tìm được nam chính.
Còn về Khương Nhuyễn Nhuyễn, dù sao cũng chẳng sống được bao lâu nữa, cô ta không hề lo lắng.
Nghĩ vậy, Lạc Ngữ khẽ thở phào, xoay người rời khỏi khu biệt thự.
Đêm nay Khương Nhuyễn Nhuyễn ngủ không yên giấc. Trong mơ, cô thấy mình bị một bầy zombie mặt mũi dữ tợn xé nát, nghẹt thở đến mức choàng tỉnh. Nhưng khi mở mắt ra, cô lại phát hiện có người đang bóp chặt mũi mình.
Trong bóng tối, một bóng dáng cao lớn đứng sừng sững. Cô hét lên một tiếng, suýt chút nữa bật khóc.