Chương 41

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:51

"Sếp đỉnh quá, mới có một lúc mà làm người ta ngất xỉu luôn rồi." "Không hổ là sếp!" Ngày thứ hai của tận thế. Tivi vẫn còn phát sóng, nhưng nội dung toàn là tin tức về sự bùng phát của virus bí ẩn, khuyên mọi người tìm nơi trú ẩn an toàn để chờ cứu viện. Khương Nhuyễn Nhuyễn vừa ăn bữa sáng ngon lành vừa xem tin tức, vẫn có cảm giác như đang mơ. Tận thế rồi mà cô vẫn còn có thể ăn một bữa sáng thịnh soạn như vậy, đúng là quá hạnh phúc! Tuy quá trình huấn luyện có hơi khổ cực, nhưng cô cảm thấy rất đáng. Dù sao trong cuốn tiểu thuyết kia, vào thời điểm này cô và nữ chính cùng nhóm người kia còn đang trốn trong căn-tin trường học. Tuy cũng có chút đồ ăn, nhưng vì chênh lệch nhiệt độ ngày đêm quá lớn nên mấy ngày đó bọn họ sống khổ sở vô cùng. Gần như từ sau khi tận thế bắt đầu, bọn họ chưa từng được ăn một bữa cơm nóng nào. Còn giờ, nhìn thấy không gian của mình chất đầy đủ các loại thực phẩm, cảm giác an toàn trong lòng cô lên đến mức tối đa. Ăn sáng xong, Lãnh Cửu Trạch và Hắc Ưng chuẩn bị ra ngoài. Khương Nhuyễn Nhuyễn như một cái đuôi nhỏ đi theo phía sau, dù rất sợ hãi nhưng vẫn cố gắng ló đầu ra khỏi lưng anh để nhìn đường. Cô biết Lãnh Cửu Trạch sẽ không để mặc cô chết. Nếu giờ theo ra ngoài rèn luyện, sau này dù không có anh bên cạnh, cô cũng có thể sống sót được lâu hơn chút. Dù thế giới này đầy rẫy tuyệt vọng, cô vẫn không cam lòng chết một cách dễ dàng. Hắc Ưng chú ý đến cô, hơi lo lắng hỏi: "Sếp, cô Khương cũng đi theo ạ?" Dù trước khi tận thế bọn họ đã tích trữ khá nhiều vật tư, nhưng cũng không thể cứ trốn mãi trong biệt thự mà sống. Dù sao vật tư cũng có ngày cạn kiệt. Hắc Ưng cứ nghĩ với độ cưng chiều của sếp dành cho cô Khương, chắc sẽ không cho cô ra ngoài. "Ừ, không cần lo." Trời tháng tám nắng như thiêu đốt, hoa cỏ cây cối xung quanh vì không còn người chăm sóc tưới tắm, chỉ sau hai ngày đã rũ rượi héo úa. Cả thế giới như phủ lên một màu xám xịt ảm đạm. Cái nắng ngày tận thế mang theo cảm giác quái lạ. Khương Nhuyễn Nhuyễn vừa bước ra khỏi biệt thự, khuôn mặt đã bị nắng hun đến đỏ ửng. Ban đầu cô còn định lấy kem chống nắng ra bôi, nhưng lại cảm thấy mình làm vậy hơi điệu đà quá, do dự một chút rồi thôi, chỉ lôi ra chiếc mũ rộng vành đội lên đầu. Trong gara của Lãnh Cửu Trạch có không ít xe địa hình hạng sang đã được độ lại. Sau khi tận thế bùng nổ, Khương Nhuyễn Nhuyễn mới nhận ra bản thân đã bỏ qua rất nhiều điều. Nhưng cũng may, những thiếu sót ấy đều được Lãnh Cửu Trạch âm thầm bù đắp. Ví như đám xe địa hình hạng sang đã được cải tạo này, cô chẳng rõ anh làm từ khi nào. Quả nhiên, người xuất chúng thì ở phương diện nào cũng đều đạt đến mức hoàn hảo. Lục Trạch và những người khác phụ trách dọn dẹp zombie trong khu biệt thự. Khương Nhuyễn Nhuyễn ngồi trong xe, liếc mắt nhìn sang đã thấy bọn họ cứ một nhát một mạng, xử lý xác sống dễ như chém dưa hấu. Nghĩ đến bộ dạng mình hôm qua vừa run lẩy bẩy vừa mất mặt bỏ chạy, cô chỉ thấy mặt nóng bừng. Chọn bừa một thuộc hạ của Lãnh Cửu Trạch cũng đủ để đè bẹp cô. Thật sự quá mất mặt rồi. Người lái xe là Hắc Ưng, hai người ngồi phía sau. Bên ngoài nóng hừng hực như thiêu đốt, mặt đường khô nứt trông như sắp nổ tung. Không ít xe bị nổ lốp do nhiệt độ cao, đành vứt bỏ bên vệ đường, gây nên tình trạng tắc nghẽn nghiêm trọng.