Một số xe còn có zombie biến dị bên trong, nhưng vì chưa từng ăn thịt người nên vẫn chưa phá xe ra được. Nhìn thấy có người đến, chúng chỉ có thể tuyệt vọng đập mạnh lên kính, phát ra tiếng "bùm bùm bùm" đầy khát vọng.
Trên mặt đất vẫn còn rải rác những thi thể bị ăn dở, phơi nắng đến khô quắt. Tứ chi đứt lìa, máu khô loang lổ thành mảng lớn, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi. Ruồi muỗi vo ve bay loạn xung quanh khiến người ta ghê tởm không chịu nổi.
Khương Nhuyễn Nhuyễn quay mặt đi, cố nén cảm giác buồn nôn. Khung cảnh trước mắt đúng là địa ngục trần gian.
Xe chưa chạy được bao lâu đã bị những chiếc xe bỏ hoang chặn kín đường.
Mọi người xuống xe, Lãnh Cửu Trạch lập tức thu xe vào trong không gian.
Khương Nhuyễn Nhuyễn theo phản xạ liếc nhìn phản ứng của Hắc Ưng. Quả nhiên, trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng chỉ một thoáng liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Chắc là sớm đã biết dị năng của Lãnh Cửu Trạch, chỉ là lần đầu tiên được thấy anh sử dụng.
Dị năng hệ không gian, trong tận thế này chính là loại được săn đón như bánh ngọt.
Do khu vực này ít người qua lại, zombie cũng không nhiều. Hơn nữa tốc độ của bọn chúng chậm chạp, mấy người ngồi xe chạy vèo qua, zombie còn chưa kịp phản ứng đã bị bỏ lại phía sau.
Hiện tại dừng xe lại, âm thanh động cơ vừa tắt, đám zombie gần đó liền lảo đảo kéo tới.
Chúng giống như những người khát cháy họng giữa sa mạc, bất ngờ nhìn thấy một vũng nước. Trong ánh mắt trống rỗng kia chỉ còn lại khát vọng máu thịt cuồng loạn.
"Phía trước có năm con, bọn anh sẽ lo liệu. Em xử lý con ở đằng sau." Lãnh Cửu Trạch lạnh giọng ra lệnh.
Khương Nhuyễn Nhuyễn nuốt nước bọt đánh ực một cái, lôi con dao găm hôm qua ra. Dù Hắc Ưng đã dạy cô bắn súng, nhưng đạn dược trong tận thế quý như vàng, đã bắn đi là mất.
Nếu không phải tình huống bất đắc dĩ thì tuyệt đối không được sử dụng.
Vì vậy cô chỉ có thể cầm dao găm, là món vũ khí thuận tay nhất lúc này.
Cô chủ động xông lên, lao về phía zombie. Kết quả lại bị một hòn đá dưới chân làm vấp ngã, cả người bổ nhào về phía zombie.
Con zombie đó là một phụ nữ, có vẻ như trước tận thế cũng không phải kiểu người thích vận động. Động tác của nó rất chậm, đến mức cô vấp ngã còn tiện tay chém đứt luôn cánh tay nó. Cánh tay ấy chẳng hiểu sao lại rơi gọn vào lòng cô.
Khương Nhuyễn Nhuyễn hoảng hốt như bị bỏng, vội vàng hất mạnh ra: "A a a! Xin lỗi, tôi không cố ý!"
Zombie bị cắt tay rú lên giận dữ, lập tức lao tới phản công.
Bên kia, Lãnh Cửu Trạch và Hắc Ưng đã nhanh chóng giải quyết xong đám zombie, quay đầu lại thì thấy cảnh Khương Nhuyễn Nhuyễn đang bị zombie rượt quanh một chiếc xe phế thải.
Cả hai nhìn nhau, trên trán cùng lúc hiện mấy vạch đen.
"Sếp..."
Hắc Ưng giật khóe miệng, nhìn chằm chằm vào cảnh trước mắt.
"Đừng lo, cô ấy xử lý được."
Lãnh Cửu Trạch thu lại nụ cười vừa nhếch môi, thản nhiên nói.
Quả nhiên, nhân lúc con zombie kia lao tới, Khương Nhuyễn Nhuyễn bất ngờ khụy gối, đưa chân ra chặn. Con zombie chưa biết né tránh, lập tức bị vấp ngã lăn ra đất. Cô nhìn nó giãy giụa như một con rùa lật ngửa, liền vung dao dứt khoát chém rơi đầu nó.
"Đi thôi."
Lãnh Cửu Trạch lên tiếng: "Không đi bây giờ, lát nữa zombie lại bu đông tới."
Khương Nhuyễn Nhuyễn còn đang thở dốc vì mệt, chưa kịp khoe chiến tích nghe vậy liền giật nảy người, vội vàng chạy lại, hối thúc: "Đi đi đi, mau lên!"