Chương 5

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Nếu bỏ qua khí thế sắc bén và cái lạnh băng giữa hàng lông mày kia thì người đàn ông này đúng là một cực phẩm thế gian. So với bạn trai học bá Cố Vân Thịnh của cô thì đúng là nghiền ép không thương tiếc! Vậy vì sao Khương Nhuyễn Nhuyễn lại quen biết Lãnh Cửu Trạch? Vì hai nhà vốn là hàng xóm sát vách. Khi còn bé cô thích bám lấy anh trai đẹp này, suốt ngày chạy theo lấy lòng. Nhưng sau này anh ra nước ngoài không về nhà mấy lần, quan hệ cũng nhạt dần. Nghe nói anh mới vừa về nước không lâu, cô cô còn giục cô qua nhà người ta thăm hỏi, nói trắng ra là đi lấy lòng. Nhưng trước đó cô chỉ lo quấn lấy bạn trai, nào có tâm trạng quan tâm ai khác. Và điều khiến Khương Nhuyễn Nhuyễn kinh ngạc đến thế là, trong cuốn tiểu thuyết kia, Lãnh Cửu Trạch chính là đại phản diện! Là đại phản diện chuyên đối đầu với nam nữ chính! Càng hiếm thấy là dù luôn phá đám hai nhân vật chính, cuối cùng anh vẫn sống sót đến cuối truyện. Nghĩ đến đây, Khương Nhuyễn Nhuyễn lại thấy ủ rũ. Cùng là vai phụ, tại sao người ta sống tới cuối cùng còn cô thì chết từ chương mười? Là phản diện, anh tất nhiên cũng có bàn tay vàng to bự. Anh sở hữu dị năng tinh thần, không chỉ có thể điều khiển zombie mà còn khống chế được cả con người. Giết người trong âm thầm, hành tung như ma quỷ. Là một nhân vật khiến cả nam chính lẫn nữ chính đều phải e sợ. Hơn nữa anh còn là người sở hữu song dị năng. Không chỉ có dị năng tinh thần, mà còn thức tỉnh cả dị năng không gian. Không gian ấy có thể tích trữ vật tư, thậm chí có thể xé rách không gian để đến bất kỳ nơi nào anh từng đặt chân đến. Bàn tay vàng của Lãnh Cửu Trạch mạnh đến mức làm người khác tức ói máu. Khương Nhuyễn Nhuyễn chỉ biết đấm ngực giậm chân, ngửa mặt than trời. Cùng là vai phụ, sao mình lại là phế vật? Lãnh Cửu Trạch nhìn cô gái trước mặt, khi thì kinh hoảng, khi lại thất vọng, có lúc còn phấn khích quá mức, khóe miệng khẽ giật giật. "Khương Nhuyễn Nhuyễn, em còn định ngồi dưới đất đến bao giờ?" Giọng anh mang theo chút lạnh lùng, nhưng Khương Nhuyễn Nhuyễn lại nghe ra được một tia dịu dàng ẩn trong đó. Lúc này cô mới sực nhớ, hai người từ nhỏ quan hệ không tệ mà! Còn suýt mặc chung một cái quần! Tuy anh là phản diện, nhưng bàn tay vàng cũng chẳng kém nữ chính là bao. Hơn nữa hai nhà lại thân thiết, chỉ cần cô biết điều và ngoan ngoãn theo sát anh, chắc chắn anh sẽ không bỏ mặc cô! Nghĩ đến đây, Khương Nhuyễn Nhuyễn lập tức nhập vai, yếu ớt ngã xuống đất: "Ui da, em bị chấn động não rồi, không có trai đẹp đỡ là không đứng dậy nổi đâu." Lãnh Cửu Trạch: "?" Nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch của cô đúng là không giống giả vờ. Ánh mắt anh khẽ trầm xuống, cúi người bế cô lên: "Anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra." Khương Nhuyễn Nhuyễn vừa nghe thấy hai chữ bệnh viện đã cảm thấy phản cảm, vội vàng níu lấy cánh tay Lãnh Cửu Trạch. Người đàn ông mặc vest trông có vẻ gầy, không ngờ khi chạm vào lại rắn chắc đến thế. Cô tranh thủ bóp hai cái như để kiểm chứng, rồi chớp mắt, đôi mắt rưng rưng nước nhìn anh: "Em không sao, anh đưa em về nhà nghỉ ngơi một lát là được rồi." Lãnh Cửu Trạch nhíu mày, trong lòng cảm thấy cô thật kỳ lạ. Anh đã về nước được một thời gian, hai nhà ở gần nhau, thỉnh thoảng anh lại trông thấy cô ăn mặc lộng lẫy ra ngoài.