Chương 39

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:51

Ít nhất đủ để cô cầm cự cho đến khi anh kịp đến cứu. "Cô Khương, tôi là Hắc Ưng, sau này sẽ dạy cô bắn súng." "Cô Khương, tôi là Lục Trạch, sau này phụ trách dạy cô kỹ năng phòng thân." Khương Nhuyễn Nhuyễn thật sự không ngờ Lãnh Cửu Trạch lại muốn cô học mấy thứ này. Quả nhiên, đi theo kẻ mạnh thì đừng mơ đến chuyện nằm không mà sống yên ổn. Nhưng nếu có thể học được những kỹ năng này, sau này cô cũng không còn sợ hãi như trước nữa. Nghĩ vậy, cô lập tức đứng nghiêm trang, cúi người chào hai người đàn ông: "Chào sư phụ Hắc, chào sư phụ Lục. Tôi là Khương Nhuyễn Nhuyễn, sau này xin được chỉ giáo nhiều!" Hai người: "..." Lãnh Cửu Trạch nhìn dáng vẻ nịnh nọt của cô, trong lòng âm thầm mắng một câu: Không có chí khí. Tuy muốn cô học vài thứ để tự vệ, nhưng nhìn cô hớn hở lấy lòng người khác, trong lòng anh lại thấy ngứa ngáy khó chịu. Anh lạnh giọng: "Lên phòng gym trên lầu luyện đi, đừng tưởng nịnh bợ vài câu là người ta sẽ nương tay cho em lười biếng." Khương Nhuyễn Nhuyễn hếch cằm, nghiêm túc đáp: "Không phải mà, em thật lòng muốn học đấy, không có ý định lười đâu." Lãnh Cửu Trạch hừ nhẹ một tiếng, tỏ ý không tin. Trên tầng ba biệt thự có một phòng tập thể hình rộng hơn trăm mét vuông, bên trong đầy đủ các loại máy móc, thậm chí còn có cả một vài dụng cụ hiếm thấy. Tuy đã chuyển vào đây một thời gian, nhưng hôm nay là lần đầu tiên Khương Nhuyễn Nhuyễn đặt chân vào phòng tập, cô háo hức reo lên. "Em nói mà, bảo sao anh Cửu Trạch lại có thân hình đẹp như vậy, thì ra là lén lút tập gym ở nhà." "Lén lút gì chứ, anh là luyện tập đàng hoàng!" Lãnh Cửu Trạch hừ lạnh, nhưng ngay khoảnh khắc quay đầu đi, khóe môi anh lại khẽ cong lên. Dáng người của anh đẹp lắm hả? Thể lực của Khương Nhuyễn Nhuyễn rất kém, kiểu người mà chỉ cần leo cầu thang quá ba tầng đã thở không ra hơi. Chỉ riêng phần khởi động thôi cũng đã khiến cô kiệt sức. Cô mới học qua mấy động tác cơ bản đã rã rời ngồi bệt xuống đất, mặc kệ Lục Trạch có nói gì cũng không gượng dậy nổi. Lục Trạch bất lực, chỉ đành quay sang nhìn sếp nhà mình, ánh mắt áy náy như thể muốn nói: Tôi thật sự hết cách rồi. Lãnh Cửu Trạch nhìn cô gái đang ngồi thở hồng hộc dưới sàn, ánh mắt khẽ trầm xuống. "Cậu nghỉ đi." Sau khi Lục Trạch rời đi, anh tiến lại gần Khương Nhuyễn Nhuyễn nhưng không nói gì. Khương Nhuyễn Nhuyễn cúi gằm mặt, trong lòng thấy xấu hổ. Mới hơn một tiếng trước cô còn hùng hồn tuyên bố sẽ nghiêm túc học hành, vậy mà chưa được bao lâu đã mềm nhũn như bún. "Anh Cửu Trạch, em vô dụng lắm phải không?" Viền mắt cô đỏ hoe, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng chịu khổ, mấy chuyện huấn luyện lại càng chưa từng đụng tới. Trước giờ tiết học thể dục ở trường cũng chỉ toàn trốn tránh, vậy mà bây giờ lại phải tập mấy thứ võ phòng thân mệt chết người này. Cô không phải nữ chính có bàn tay vàng hay thiên phú dị bẩm, chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, thậm chí còn hơi yếu đuối. Ngoài gương mặt này ra, cô chẳng có ưu điểm gì. Cô sợ mình quá vô dụng sẽ khiến Lãnh Cửu Trạch ghét bỏ, rồi hối hận vì đã hứa sẽ bảo vệ cô. Nghĩ tới đây, cô càng buồn hơn. Nếu không phải vì cái không gian kia, có lẽ Lãnh Cửu Trạch đã không giữ cô bên cạnh đến giờ. Càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.