Chương 23

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Cả căn biệt thự ngập trong mùi nồng nặc, khiến đám vệ sĩ cứ tưởng có người thả khí độc vào trong. Vừa mới nấu được nửa chừng, ngoài cửa chợt vang lên tiếng la hét chói tai của một người phụ nữ. "Khương Nhuyễn Nhuyễn! Đồ khốn không biết xấu hổ, mau lăn ra đây cho tôi!" Thì ra là Vương Tiểu Mộng, vì bị vệ sĩ chặn lại không cho vào, cô ta tức giận gào lên, không tin Khương Nhuyễn Nhuyễn sẽ không ra mặt. Khương Nhuyễn Nhuyễn không ngờ cô ta thật sự tìm đến, cau mày đi ra. Vừa nhìn thấy Lạc Ngữ đi theo sau, sắc mặt cô liền trầm xuống. "Vương Tiểu Mộng, cô sủa cái gì đấy?" Vương Tiểu Mộng không ngờ Khương Nhuyễn Nhuyễn thật sự ở đây, hơn nữa còn mặc đồ ngủ, trông chẳng khác gì nữ chủ nhân của căn nhà này, tức đến mức như muốn bốc khói trên đầu. "Khương Nhuyễn Nhuyễn! Chị thật không biết xấu hổ, chị chẳng phải có bạn trai rồi sao? Tại sao lại ăn mặc kiểu này ở nhà anh Cửu Trạch? Chị còn biết liêm sỉ là gì không hả?" Cô ta gào lên như phát điên. Sắc mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn càng lúc càng u ám. Cô biết Vương Tiểu Mộng không ưa mình, nhưng dù gì mình cũng là chị họ của cô ta. Cả nhà cô ta còn đang sống nhờ mình nuôi ăn nuôi ở, vậy mà dám ngang nhiên hỗn láo như thế này, là ai cho cô ta cái gan đó? Trước đây Vương Tiểu Mộng đâu dám lớn tiếng với cô như vậy. Không biết nghĩ tới điều gì, ánh mắt cô lạnh đi: "Vương Tiểu Mộng, cả nhà các người từ giờ cút ra khỏi biệt thự của tôi. Tôi không cho phép bất cứ ai trong các người ở lại đây nữa." Quả nhiên, nghe vậy Vương Tiểu Mộng liền cười lạnh: "Cút? Khương Nhuyễn Nhuyễn, chị đừng có nằm mơ. Tôi nói cho chị biết, tài sản sớm muộn gì cũng là của nhà tôi, nhà này cũng thế. Người phải cút là chị mới đúng!" "Vậy à?" Nghe đến đây, Khương Nhuyễn Nhuyễn tức đến bật cười. Năm năm nuôi nấng người thân, cuối cùng lại nhận lại sự phản bội thế này. "Được thôi, vậy tôi cũng muốn xem rốt cuộc ai là người bị đuổi đi trước." Dứt lời, cô rút điện thoại ra, gọi cho luật sư của cha mình. "Chú Trần à? Vâng, là cháu Nhuyễn Nhuyễn đây. Vừa rồi Vương Tiểu Mộng nói với cháu rằng tài sản của cháu sớm muộn gì cũng là của nhà họ Vương." "Cháu muốn hỏi chú, chuyện đó có thật không? Nếu không, cháu có thể hiểu là họ đang có ý định chiếm đoạt tài sản của cháu đúng không?" "Căn nhà này cháu đã bán rồi, bên mua cũng đã đặt cọc, mấy ngày nữa sẽ dọn đến. Cháu muốn đuổi hết đám người nhà họ đi. Đúng rồi, ngay bây giờ. Làm ơn sắp xếp người đến ngay cho cháu!" Sau khi nói dứt câu, cô lạnh lùng nhìn Vương Tiểu Mộng, gương mặt đối phương đã tái nhợt đi mấy phần. "Về sớm thu dọn đi, kẻo lát nữa bị tống ra ngoài chỉ càng thêm mất mặt." Vương Tiểu Mộng không tin nổi, lắp bắp kêu lên: "Không, không thể nào, chị lừa ai chứ, sao có thể bán nhà được?" "Đó là nhà của tôi, tôi muốn bán thì bán, sao hả?" Khương Nhuyễn Nhuyễn cười khẩy, không buồn để ý thêm. Dù sao chẳng bao lâu nữa đối phương cũng sẽ hiểu rõ kết cục của mình. Chuyện liên quan đến di chúc, cô vốn đã biết từ trong tiểu thuyết. Cô cố tình bỏ đi để cho hai mẹ con kia một cơ hội. Thật sự nghĩ rằng di chúc có thể dễ dàng rơi vào tay mình sao? Nực cười! Lúc trước cô còn nghĩ nếu nhà họ chịu an phận, cô cũng chẳng so đo, căn nhà để họ ở cũng được. Nhưng bây giờ nhìn lại, đúng là thứ vong ân bội nghĩa, vậy thì cô còn khách khí gì nữa.