Chương 15

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Nghĩ vậy, anh ta cười khinh: "Khương Nhuyễn Nhuyễn, nếu cô muốn thu hút sự chú ý của tôi thì thành công rồi đấy. Tôi nhận thua. Tôi chỉ muốn cô xin lỗi Tiểu Ngữ một tiếng, thế thôi, có gì mà khó? Cô ấy vô tội mà, đúng không?" "Mấy hôm nay tôi gọi điện, nhắn tin, cô không thèm trả lời cái nào. Cô biết Tiểu Ngữ lo cho cô đến mức nào không? Cô ấy sợ cô nghĩ quẩn! Chúng tôi đợi cô nửa tiếng dưới trời nắng, suýt nữa cô ấy bị say nắng rồi, vậy mà cô vẫn giữ thái độ này à?" Khương Nhuyễn Nhuyễn khoanh tay trước ngực: "Vậy chả lẽ tôi còn phải mời tiểu tam vào nhà, đứng xem hai người anh anh em em tình tứ à?" Cố Vân Thịnh tức đến mức suýt thổ huyết: "Cô nói bậy! Đừng có quá đáng! Tôi cảnh cáo cô, đây là cơ hội cuối cùng!" "Anh giữ cơ hội đó cho tiểu tam đi, bà đây không cần." Khương Nhuyễn Nhuyễn đảo mắt một vòng đầy khinh miệt rồi quay lưng bước đi. Cố Vân Thịnh thấy ánh mắt ấy, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bối rối. Tuy anh ta không thích tính cách của Khương Nhuyễn Nhuyễn, nhưng trong lòng hoàn toàn không có ý định chia tay cô. Những lời trước kia chẳng qua chỉ là để dọa cô mà thôi, dù gì hai nhà cũng đã bàn tới chuyện cưới xin. Thật ra không phải anh ta luyến tiếc tình cảm gì cho cam. Điều anh ta không buông được chính là khối tài sản nghìn tỷ của Khương Nhuyễn Nhuyễn. Nhà họ Khương chỉ có mình cô là con gái duy nhất. Sau khi cha mẹ qua đời, toàn bộ tài sản đều để lại cho cô. Ai cưới được cô, đồng nghĩa với việc có thể nắm được khối tài sản ấy. Cho nên dù có không thích cô, Cố Vân Thịnh vẫn luôn cố nhẫn nhịn mà duy trì mối quan hệ này. Lần trước là vì quá giận mới buột miệng nói chia tay, nhưng trong lòng thì chẳng hề lo lắng. Nào ngờ Khương Nhuyễn Nhuyễn lại thật sự đồng ý! Anh ta vươn tay túm lấy cô lần nữa, đến mức suýt làm rách chiếc váy đắt tiền trên người cô. Khương Nhuyễn Nhuyễn hoàn toàn không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, sững người thốt lên một tiếng "Má ơi!" rồi vội vàng đưa tay ôm lấy phần áo bị kéo rách. Dù chỉ trong tích tắc, nhưng Cố Vân Thịnh vẫn kịp thấy làn da trắng như tuyết của cô, ánh mắt lập tức tối lại như bị thứ gì đó thiêu đốt. Tuy Khương Nhuyễn Nhuyễn không phải kiểu con gái dịu dàng, ngoan ngoãn mà anh ta thích, nhưng nhan sắc lẫn vóc dáng thì không ai có thể phủ nhận. Nói cho cùng, cũng không phải thiệt thòi gì. Nghĩ vậy, anh ta bèn cất giọng như thể ban ơn: "Nhuyễn Nhuyễn, em đừng làm loạn nữa. Anh cũng không cố ý nổi nóng với em, nếu em chịu xin lỗi Tiểu Ngữ, anh đồng ý cuối tuần sẽ dẫn em đi công viên giải trí." "Cậu vừa nói cái gì?" Một giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm vang lên từ phía xa, chưa kịp định thần, Khương Nhuyễn Nhuyễn đã được một người đàn ông choàng áo vest lên người, che đi nửa thân trên lộ ra ngoài. Cánh tay anh siết lấy bờ vai cô, ánh mắt lạnh như băng khóa chặt Cố Vân Thịnh. "Anh Cửu Trạch?" Khương Nhuyễn Nhuyễn ngạc nhiên nhìn Lãnh Cửu Trạch. Thấy cô tức giận đến mức mắt đỏ hoe, bộ dạng vừa đáng thương vừa uất ức, đôi mắt sâu thẳm của Lãnh Cửu Trạch gần như bốc lửa. "Anh là ai?" Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lãnh Cửu Trạch, toàn thân Cố Vân Thịnh lập tức căng cứng, như thể vừa bị một sinh vật cực kỳ đáng sợ khóa chặt mục tiêu. Cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ấy khiến hai chân anh ta run rẩy, suýt đứng không vững.