Chương 16

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

"Vừa nãy cậu định đe dọa ai?" Lãnh Cửu Trạch nhìn xuống Cố Vân Thịnh từ trên cao, ánh mắt khinh miệt. Anh cao lớn, cơ thể rắn rỏi, dù đang mặc áo sơ mi xám chỉnh tề vẫn có thể thấy rõ những đường cơ bắp căng chặt bên dưới. Cộng thêm khí chất lạnh lùng cao ngạo, chỉ cần cất lời cũng đủ khiến người ta nghẹt thở. Mồ hôi lạnh túa ra đầy trán Cố Vân Thịnh, hai chân run như cầy sấy, khí thế hống hách ban nãy trước mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn giờ biến mất không còn tăm hơi. "Anh, anh là ai? Hai người có quan hệ gì?" Thấy Lãnh Cửu Trạch ôm Khương Nhuyễn Nhuyễn thân thiết như thế, hốc mắt Cố Vân Thịnh đỏ lên, nghiến răng gằn giọng: "Được lắm, Khương Nhuyễn Nhuyễn. Tôi nói rồi mà, sao tự nhiên cô đòi chia tay, thì ra là tìm được người mới rồi, xem thường tôi chứ gì? Cô đúng là đồ rẻ rách!" Hả? Anh ta ôm Lạc Ngữ thì là vô tội, còn cô được người khác che chở thì thành đồ rẻ rách? Đúng là tiêu chuẩn kép! "Rầm!" Cố Vân Thịnh còn chưa dứt lời đã bị một cú đá bay thẳng ra ngoài. Không rõ cú đá mạnh đến mức nào, chỉ biết cả người anh ta văng xa mấy mét, ngã dúi dụi trên nền đất. Còn chưa kịp thở hắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu. Khuôn mặt tái nhợt như quỷ, hai tay ôm bụng rên rỉ. "Không hiểu tiếng người à? Dám nói thêm một câu nữa thử xem." Gương mặt người đàn ông góc cạnh lạnh lùng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ nổ tung. Không khí xung quanh anh dường như cũng đông cứng lại vì sát khí quá đỗi nặng nề. Lạc Ngữ đứng phía sau, sững người như hóa đá. Cô ta trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, đây chẳng phải là nam chính trong cuốn tiểu thuyết mà cô ta từng đọc đó sao? Lãnh Cửu Trạch? Cô ta không ngờ anh lại có ngoại hình xuất chúng đến thế. Từng cử chỉ, từng động tác đều toát lên vẻ quý phái, ưu nhã đến nghẹt thở. Tim cô ta đập thình thịch, không tài nào kiểm soát nổi. Nhưng vừa nghĩ đến việc mình xuyên vào truyện mà còn sửa anh thành phản diện độc ác, trong khi nam chính thật sự phải nửa tháng sau mới xuất hiện, trong lòng cô ta liền trào dâng cảm giác nghẹt thở. Bởi khi đọc truyện, cô ta hoàn toàn không biết Lãnh Cửu Trạch trông như thế nào. Lại vì ghét Khương Nhuyễn Nhuyễn nên mới chỉnh sửa người đàn ông thích cô thành phản diện, đồng thời tự tay tạo ra một nam chính lý tưởng theo tiêu chuẩn của mình. Nếu biết Lãnh Cửu Trạch đẹp trai thế này, cô ta tuyệt đối không viết như vậy! Lạc Ngữ bắt đầu thấy hối hận, nghe thấy những lời vừa rồi, cô ta mới bừng tỉnh, vội vàng chạy lên phía trước nói nhanh. "Không phải vậy đâu, thưa anh. Là Nhuyễn Nhuyễn hiểu nhầm chúng tôi trước, chúng tôi chỉ đến để giải thích, nhưng cô ấy không muốn nghe nên đàn anh mới nóng nảy. Đàn anh là bạn trai cô ấy, không có ý xấu đâu..." Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ "bạn trai". Trong tiểu thuyết, phản diện là kẻ cực kỳ chiếm hữu, lại mắc bệnh cuồng trinh tiết. Nếu anh biết Khương Nhuyễn Nhuyễn từng có bạn trai, hơn nữa còn quen nhau mấy năm trời, chắc chắn sẽ coi cô như món hàng cũ mà khinh thường, chẳng thèm ngó ngàng. Lạc Ngữ rưng rưng nước mắt, cắn môi, ánh mắt đáng thương nhìn Lãnh Cửu Trạch. Hàng mi khẽ chớp, giọt lệ long lanh sắp rơi, trông vừa yếu ớt vừa đáng tội. Cô ta rất hiểu mình nên bày ra vẻ mặt thế nào mới có thể khiến đàn ông mềm lòng. Chỉ cần cô ta ra chiêu này, thì cho dù Khương Nhuyễn Nhuyễn có nói ra bao nhiêu lý lẽ đi nữa, Cố Vân Thịnh cũng sẽ nghĩ là cô đang bắt nạt mình.