Chương 7

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Vì thế mới ép Khương Nhuyễn Nhuyễn lấy lòng người ta, bà hiểu rõ tính cách của cháu gái mình, nó chắc chắn không thích Lãnh Cửu Trạch. Chỉ cần nó tạo quan hệ tốt với bên đó, sau này bà sẽ để con gái mình tìm cách tiếp cận. Một khi thân quen rồi, bà đâu còn cần phải nhìn sắc mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn nữa? Ánh mắt Khương Nhuyễn Nhuyễn thoáng lạnh, giọng cũng châm biếm: "Em nói cứ như mình thanh cao lắm vậy. Nửa đêm ôm ấp mấy gã đàn ông nhảy nhót trong bar, lúc đó sao không thấy mình mất mặt?" Vương Tiểu Mộng không phải thứ gì tốt đẹp, suốt ngày theo đám đàn ông ra vào quán bar uống rượu thâu đêm. Không ít lần cô ta lén lút về nhà bị Khương Nhuyễn Nhuyễn bắt gặp, còn quỳ xuống xin cô đừng mách với cô và dượng. Khương Nhuyễn Nhuyễn không để tâm đến chuyện của người khác, nhưng không có nghĩa là có thể để mặc người ta sỉ nhục mình. Mặt Vương Tiểu Mộng đỏ bừng, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị mẹ kéo tai mắng xối xả: "Cái gì? Vương Tiểu Mộng, mày muốn chết à!" Khương Nhuyễn Nhuyễn bực bội nói: "Ra ngoài. Muốn cãi thì ra ngoài mà cãi, tôi đang cần nghỉ ngơi." Khương Thu Vân lập tức đổi giọng, cười xòa: "Nhuyễn Nhuyễn, con đừng giận, cô sẽ dạy dỗ con bé. Con cứ nghỉ ngơi cho khỏe, cô không làm phiền con nữa." Nói xong lại lôi con gái ra khỏi phòng. "A a a! Đau quá mẹ ơi!" Vương Tiểu Mộng gào khóc thảm thiết suốt hành lang, còn cố chấp nói: "Con nói có sai đâu, nó đúng là không biết xấu hổ!" Chưa kịp dứt câu đã bị mẹ bịt chặt miệng. "Con bé chết tiệt này, mẹ làm thế không phải cũng vì mày sao?" Khương Thu Vân thấp giọng giải thích cho cô con gái ngốc nghếch hiểu rõ tình hình, kẻo mai mốt lại dại dột đi chọc vào Khương Nhuyễn Nhuyễn. Nghe đến đây, Vương Tiểu Mộng lập tức sáng mắt: "Mẹ nói thật hả?" Khương Thu Vân hừ lạnh: "Không thật thì là gì, giả chắc?" "Bây giờ chúng ta vẫn chưa tìm được di chúc mà cậu mợ con để lại cho nó. Trước mắt cứ phải chiều nó, đợi lấy được di chúc thì con dùng mấy chiêu photoshop mà con học được chỉnh sửa lại, tài sản nhà họ Khương sẽ thuộc về mình. Đến lúc đó con lại gả vào nhà họ Lãnh, thế là vẹn cả đôi đường." Vương Tiểu Mộng phấn khích ra mặt: "Tuyệt quá! Cuối cùng con cũng không phải nhìn sắc mặt con tiện nhân đó mà sống nữa." Nói đến đây, như sực nhớ ra điều gì, ánh mắt cô ta lóe lên: "Mẹ, con nghe bạn Khương Nhuyễn Nhuyễn nói chị ta để đồ quý giá trong một cái két sắt. Mật mã có khi lại là ngày sinh của bạn trai chị ta, có khi nào di chúc cũng cất trong đó?" Mắt Khương Thu Vân lập tức sáng lên. ... Buổi tối, sau khi ăn xong, Khương Nhuyễn Nhuyễn chuẩn bị một ít trái cây rồi đem qua nhà họ Lãnh để cảm ơn Lãnh Cửu Trạch. Hai mẹ con Khương Thu Vân nhìn chằm chằm bóng lưng cô đi khuất, sau khi trao đổi ánh mắt thì lặng lẽ lên lầu. Vừa định mở cửa phòng Khương Nhuyễn Nhuyễn lại phát hiện cửa đã bị khóa trái bên trong. "Không lẽ con ranh đó nghi ngờ gì rồi?" Khương Thu Vân bắt đầu thấy lo. Vương Tiểu Mộng đứng bên cạnh hừ lạnh: "Con biết ngay là nó sẽ đề phòng, mẹ nhìn này!" Nói rồi cô ta móc ra một chiếc chìa khóa trong túi áo. Khương Thu Vân hiếm khi nào tỏ ra ngạc nhiên như vậy, nhìn con gái nói: "Tiểu Mộng, sao con lại thông minh ra rồi thế?" Vương Tiểu Mộng: "..." Trước giờ cô ta ngốc lắm à? Lúc này Khương Nhuyễn Nhuyễn ôm giỏ trái cây vừa đi vừa khe khẽ hát, đã đến trước cổng nhà họ Lãnh.