Chương 47

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:51

Lãnh Cửu Trạch cao lớn, khí chất lạnh lùng và mạnh mẽ, vừa nhìn đã biết không phải người bình thường. Mẫu đàn ông thế này, phụ nữ mấy ai mà cưỡng lại được? Sắc mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn tối sầm lại. Rõ ràng không phải đến bắt chuyện, mà là cố tình đến giở trò cướp người! Trong lòng cô lập tức dâng lên hồi chuông cảnh báo. "Anh ấy đúng là anh trai, nhưng không phải anh ruột mà là anh yêu. Tôi với cô không quen biết, dựa vào đâu phải giới thiệu?" Cô gái kia nghe xong thì giật mình hỏi lại: "Nhưng chẳng phải cô đã có bạn trai rồi sao?" Câu chưa dứt, cô ta đã vội vàng liếc nhìn Lãnh Cửu Trạch, làm ra vẻ ngượng ngùng vì lỡ lời. Lãnh Cửu Trạch mặt không biểu cảm, khí thế lạnh đến đáng sợ. Khương Nhuyễn Nhuyễn tức đến phát run. Cái kiểu gây chuyện này chẳng khác gì nữ chính phim máu chó cả! "Tôi với bạn trai đã chia tay từ lâu rồi, chị à. Làm ơn đừng lấy ba chữ bạn trai cũ ra để chọc tôi ngứa mắt nữa được không?" "Chia tay thì chia tay, nhưng mà cô tìm người mới cũng nhanh quá đấy? Trước kia còn thấy hai người tình cảm lắm mà, không ngờ cô thay lòng lại nhanh đến vậy." Cô ta bày ra vẻ mặt vô cùng bất ngờ và thất vọng, cứ như cô là người phụ nữ tệ bạc vậy. Khương Nhuyễn Nhuyễn bật cười vì tức: "Thì sao?" "Cô..." Cô gái kia không ngờ đối phương lại trơ tráo như thế, lập tức phẫn nộ, quay sang Lãnh Cửu Trạch nói: "Anh phải sáng mắt ra, đừng để loại người này lừa. Nhìn qua là biết chẳng thật lòng." Khương Nhuyễn Nhuyễn tức nghẹn. Cô với cô ta có quen biết gì đâu, tự dưng chạy tới bắt chuyện, rồi tự dưng lên mặt dạy đời. Cô xoay người, chui vào ngực người đàn ông: "Anh Cửu Trạch, cô ta phiền quá." "Ừ, đúng là phiền." Lãnh Cửu Trạch đưa tay xoa đầu cô. Chuyện giữa Khương Nhuyễn Nhuyễn và người đàn ông kia, anh rõ hơn ai hết, cần gì cô ta đứng đây kêu la? Cô gái không ngờ anh lại tỏ thái độ như vậy, mặt mũi mất hết. "Tôi chỉ tốt bụng nhắc một câu thôi mà, anh nói thế là quá đáng rồi." Đôi mắt đen của Lãnh Cửu Trạch rơi lên người cô ta, môi mỏng buông ra một chữ lạnh băng: "Cút." Cô gái vừa tức vừa thẹn, mắt đỏ hoe, quay người chạy đi. "Xin lỗi nhé, chắc em gái tôi hiểu lầm rồi." Chàng trai bên cạnh cũng ngượng ngập nói một câu, rồi vội vàng đuổi theo. Người đi rồi mà Khương Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn bĩu môi tức tối. Lãnh Cửu Trạch nhìn cái miệng chu ra đến mức như có thể treo được chai dầu, bật cười, đưa tay nhéo nhẹ. "Anh yêu sao?" Khương Nhuyễn Nhuyễn lập tức thấy ngượng: "Em đùa thôi mà, anh Cửu Trạch đừng để bụng." Vừa rồi nhìn đối phương ra sức lấy lòng Lãnh Cửu Trạch, cô đã biết người ta chắc chắn để mắt tới anh. Khương Nhuyễn Nhuyễn chợt lo lắng, cô vẫn bám theo Lãnh Cửu Trạch để sống sót, nhưng lỡ anh có người mình thích thì sao? Đến lúc đó cô còn mặt mũi nào mà bám theo nữa? Cô chỉ dựa vào tình nghĩa quen biết từ nhỏ nên mới lì lợm ở bên anh. Thực ra hai người chẳng họ hàng gì, nếu anh có bạn gái, chỉ cần đối phương nói một câu là cô phải cuốn gói đi ngay. Khương Nhuyễn Nhuyễn trước giờ chưa từng nghĩ tới vấn đề chí mạng này. Đầu lưỡi Lãnh Cửu Trạch lướt nhẹ qua kẽ răng. Anh đâu muốn làm anh yêu của cô, anh muốn làm người đàn ông của cô. Có điều để khỏi dọa cô, lúc này anh chưa định nói ra. Dù sao thỏ mà bị dọa là chạy mất. Thấy cô không vui, anh lấy tay nâng cằm nhỏ của cô lên: "Sao, để anh làm anh yêu của em là ủy khuất cho em à?"