Chương 18

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Xe lướt qua khu phố sầm uất, Khương Nhuyễn Nhuyễn lúc đầu còn hào hứng, vậy mà chẳng hiểu sao nhìn một hồi lại thấy lòng trùng xuống. Rất nhanh thôi, thành phố này sẽ rơi vào tay lũ zombie. Cô sẽ không thể tung tăng ra đường, thoải mái rong chơi như bây giờ nữa rồi. Lãnh Cửu Trạch liếc sang, thấy cô đang nhìn đăm đăm vào trung tâm thương mại bên đường, ánh mắt có phần ảm đạm, bèn nghiêng đầu hỏi: "Sao thế?" Khương Nhuyễn Nhuyễn thở dài thườn thượt: "Nghĩ đến chuyện sau này không được đi dạo mua sắm nữa là em lại thấy buồn. Em nạp mấy chục nghìn vào mấy app mua hàng, còn chưa kịp tiêu hết cơ." Lãnh Cửu Trạch: "..." Hay thật. Xe nhanh chóng rời khỏi khu vực náo nhiệt, tiến về phía ngoại thành vắng vẻ. Khương Nhuyễn Nhuyễn nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng bắt đầu dấy lên nghi ngờ. Đến khi xe dừng lại trước cổng một nhà máy chế biến lớn, cô càng mơ hồ hơn. Hai người cùng xuống xe. Cô mờ mịt đi theo anh vào trong, mãi đến khi anh kéo cánh cổng sắt to nặng ra, đập vào mắt là một kho hàng khổng lồ chất đầy lương thực được sắp xếp ngay ngắn, cô mới ngớ người, suýt nữa thì trừng to mắt đến rớt cả tròng. Gạo đóng gói chân không chất cao như núi, bột mì, bánh quy nén, rồi đến các loại đồ hộp đủ cả. "Thu vào đi." Lãnh Cửu Trạch thản nhiên đưa tay gập cằm cô lại. Khương Nhuyễn Nhuyễn lập tức như được tiêm máu gà! Cô nghĩ, tuy mình không thiếu tiền, nhưng để gom đủ từng này đồ thì đúng là phiền phức thật, chưa kể còn phải giấu chuyện không gian cá nhân. Hai ngày nay cô cứ canh cánh trong lòng vì thời gian bị lãng phí, không ngờ anh đã chuẩn bị đâu vào đấy, mà chuẩn bị còn chu đáo đến thế. "Anh ơi! Anh là anh ruột em rồi!" Mặt Lãnh Cửu Trạch tối sầm lại: "Cút, anh không có đứa em gái ngốc nào như em." Anh nghiến răng, người phụ nữ này chẳng lẽ thật sự xem anh là anh trai mình? Khương Nhuyễn Nhuyễn bị mắng nhưng vẫn cười hề hề, vui như chim sẻ gặp mùa xuân, chỗ nào đi qua là quét sạch chỗ đó. Chỉ là chưa được bao lâu, nụ cười của cô đã cứng lại. Mới thu dọn xong đồ của một phân xưởng, cô đã ngồi bệt xuống đất thở không ra hơi. Nghĩ đến trong truyện, nữ chính chỉ phất tay một cái là thu hết vật tư vào không gian. Nhìn lại mình mới gom được tí đồ mà đã mệt bở hơi tai. Quả nhiên nữ chính là con cưng của trời, còn mình thì chắc là nhặt từ gầm giường ra. Lãnh Cửu Trạch đưa cho cô một chai nước. Cô nốc liền mấy ngụm, nghỉ thêm một lát rồi mới thều thào hỏi: "Còn nữa không?" Lãnh Cửu Trạch cười như ác quỷ đầu thai: "Nhà máy này có mười phân xưởng đều chất đầy đồ, em chuẩn bị tinh thần đi." Khương Nhuyễn Nhuyễn: "..." Ác quỷ! Nhưng nhìn thấy từng ấy vật tư, không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng an tâm là sao? Suốt cả ngày, hai người chỉ thu dọn được năm phân xưởng. Đến cuối ngày, Khương Nhuyễn Nhuyễn đã nôn đến mức ruột gan quặn thắt, mặt mày trắng bệch. Đó là còn chưa kể cô nghỉ không biết bao nhiêu lần. Cô muốn gồng tiếp, nhưng Lãnh Cửu Trạch kiên quyết không cho, sắc mặt anh còn đen hơn cả cô. "Vẫn còn mười ba ngày nữa, thế nào cũng thu xong." Anh nhẹ giọng an ủi. Khương Nhuyễn Nhuyễn ôm bụng, nôn suốt cả ngày, dạ dày giờ co bóp dữ dội. Gương mặt cô trắng bệch, giọng nói yếu ớt: "Anh Cửu Trạch... em khó chịu quá..." Trong đáy mắt Lãnh Cửu Trạch trong đáy mắt loé lên một tia lo lắng, anh cúi người bế bổng cô gái mềm nhũn như không còn xương lên xe.