Chương 40

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:51

"Anh có nói em vô dụng đâu, khóc cái gì?" Lãnh Cửu Trạch dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cô. Hôm nay cô đã trải qua đủ chuyện, lo lắng, sợ hãi, hoảng loạn, giờ lại còn bị bắt tập luyện. Nếu là người khác, có khi đã sụp đổ từ lâu rồi. Cô có thể làm được đến mức này, không trốn tránh mà còn cố gắng tự học cách bảo vệ bản thân đã là rất đáng khen rồi. "Nhưng thật sự rất khó, chỉ mới mấy động tác khởi động mà em đã chịu không nổi..." "Lần đầu tiếp xúc thì khó là chuyện bình thường. Em đã thấy ai học võ mà một ngày là thành chưa? Đừng khóc nữa, về ngủ đi. Mai dậy sớm một chút." Khương Nhuyễn Nhuyễn dụi mắt, rõ ràng đã được an ủi phần nào. Cô chống đôi chân mềm nhũn đứng dậy. Vừa định quay đi, Lãnh Cửu Trạch đã cau mày gọi lại: "Khoan đã, anh giúp em giãn cơ, không thì mai đau đến mức không dậy nổi đâu." "Cái đó... ngại lắm..." Khương Nhuyễn Nhuyễn xấu hổ hít hít mũi, nhưng cơ thể lại rất thành thật mà ngồi phịch trở lại sàn. Lãnh Cửu Trạch liếc cô một cái, mỉm cười hỏi: "Em biết ngại từ bao giờ thế?" Anh cúi người, bắt đầu dùng tay xoa bóp đôi chân đang đau nhức của cô. Cảm giác dễ chịu khiến Khương Nhuyễn Nhuyễn rên lên vài tiếng, âm thanh mơ hồ mang theo chút ám muội. Đúng lúc này, Hắc Ưng đi ngang qua. Nhìn thấy Lục Trạch đang đứng trước cửa với vẻ mặt kỳ quái, anh ta nhíu mày hỏi: "Sao thế? Dạy nhanh vậy à?" Khóe miệng Lục Trạch co giật: "Thể lực của cô Khương kém quá, chỉ tập được đúng một tiếng." Hắc Ưng bật cười: "Cũng đúng, một tiểu thư yếu đuối như vậy thì sao chịu nổi kiểu huấn luyện của chúng ta. Không biết sếp nghĩ gì mà lại mang theo một bình hoa bên người." Còn chưa dứt lời, trong phòng tập đã vang lên tiếng rên rỉ đầy thoải mái của phụ nữ. Vì sau khi thức tỉnh dị năng, các giác quan đều trở nên cực kỳ nhạy bén, nên lúc này gương mặt cô cứng đờ lại. "Nhẹ... nhẹ chút thôi... Mạnh quá rồi, đau lắm... Chỗ này cũng xoa một chút đi... A, dễ chịu quá... Anh Cửu Trạch, kỹ thuật của anh thật sự rất giỏi..." Hắc Ưng: "..." "Phải lật người lại à? Tư thế này có hơi ngượng đó... A, đau quá, đã bảo nhẹ tay mà..." "Nhẹ thì em thấy thoải mái được sao?" "Cũng đúng... vậy thì mạnh tay hơn chút đi..." Hắc Ưng: "..." Thoại gì chấn động vậy trời! Lục Trạch thấy gương mặt đen nhẻm của Hắc Ưng đỏ bừng, thần sắc phức tạp liền nói nhỏ: "Giờ đã hiểu tại sao sếp lại muốn giữ cô ấy rồi chứ?" Hắc Ưng đơn thuần mặt đỏ như sắp bốc khói: "Đúng là sếp, trong tình huống thế này vẫn có tâm trí lo chuyện đó." Lục Trạch lúng túng siết chặt nắm tay, ho một tiếng: "Bớt nói lại, làm việc đi." Khương Nhuyễn Nhuyễn quay lưng lại với Lãnh Cửu Trạch, đang lăn lộn trên tấm thảm yoga. Một chân thon dài bị anh giữ lấy kéo giãn ra phía sau, tay kia của anh dọc theo bắp chân cô để day bấm huyệt đạo. Cảm giác tê nhức đó không thể tả nổi. Nhưng sau khi kết thúc đúng là cảm thấy thoải mái hơn hẳn, chỉ có Lãnh Cửu Trạch nghe cô rên mà nóng bừng cả người, mồ hôi đầm đìa. Nhìn thấy cô chép miệng một cái rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo chút ửng đỏ tự nhiên, ánh mắt anh trầm xuống. Đúng là một tiểu yêu tinh mê hoặc lòng người. Lúc anh bế Khương Nhuyễn Nhuyễn rời khỏi phòng gym, vô tình bắt gặp ánh mắt sùng bái của hai người Hắc Ưng. Anh hơi nhíu mày, bảo bọn họ đi nghỉ ngơi, còn mình thì ôm người về phòng.