Dưới đất đã lót mấy lớp chăn dày, nhưng nhiệt độ càng lúc càng hạ, cô vẫn rét đến run cầm cập.
Mặt mũi những người xung quanh cũng chẳng khá hơn, ai nấy quấn kín như cái kén mà vẫn lạnh thấu xương.
Chênh lệch nhiệt độ quá lớn, cơ thể khó lòng chịu nổi, sắc mặt mọi người đều tái bệch.
Trong đám người ở đây, chỉ có Lãnh Cửu Trạch và Hắc Ưng là mặt mày không đổi sắc.
Tận thế biến dạng, con người rồi cũng sẽ tiến hóa để thích nghi với môi trường. Còn nhóm người như Khương Nhuyễn Nhuyễn, rốt cuộc vẫn là những kẻ bị bỏ lại phía sau.
Thấy cô co ro trong chăn run lẩy bẩy, Lãnh Cửu Trạch nhíu mày, đưa tay chạm vào má cô, quả nhiên lạnh toát.
"Ấm quá."
Anh vừa định rút tay về, Khương Nhuyễn Nhuyễn đã dụi sang dính lấy anh. Ánh mắt Lãnh Cửu Trạch trầm xuống, mai dậy đừng trách anh.
Thẩm Tình cũng lạnh đến mất ngủ, bèn dậy tìm xem có chăn điện hay thứ gì tương tự không. Siêu thị còn nguồn điện dự phòng, mấy món này vẫn dùng được.
Cô ta không ngờ lại bắt gặp Khương Nhuyễn Nhuyễn và người đàn ông kia ôm nhau ngủ ở một góc.
Nhìn Khương Nhuyễn Nhuyễn được che chở trong vòng tay người ta, mắt Thẩm Tình đỏ lên vì ghen tỵ.
Dựa vào đâu một kẻ phóng túng như thế lại được một người đàn ông ưu tú yêu thích?
Cô ta thật sự nhìn không ra Khương Nhuyễn Nhuyễn rốt cuộc có chỗ nào tốt.
Thẩm Tình lấy điện thoại ra, lén giơ lên chụp một tấm. Đợi dịch bệnh qua đi, cô ta nhất định sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của người phụ nữ này, để Cố Vân Thịnh biết bạn gái của anh ta chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Nghĩ đến đây, cô ta đắc ý định quay người rời đi, thế nhưng chiếc điện thoại trong tay bỗng bị người ta giật phắt.
Thẩm Tình giật nảy mình. Vừa ngẩng lên đã đối mặt với một thân hình đàn ông cao lớn, cô ta hoảng sợ lùi liền hai bước.
Là thuộc hạ tên Hắc Ưng của người đàn ông đi bên cạnh Khương Nhuyễn Nhuyễn.
Đối phương nhìn cô ta bằng ánh mắt âm trầm: "Muốn chết à?"
Dám chụp lén sếp của anh ta lúc đang ngủ.
"Tôi, tôi..." Mặt Thẩm Tình thoắt cái trắng bệch, cuống quýt giải thích.
Nhưng Hắc Ưng không phải người biết thương hoa tiếc ngọc, anh ta bóp một cái đã nghiền nát điện thoại của Thẩm Tình, lạnh lùng quăng ra một chữ: "Cút."
Thẩm Tình sợ đến hồn xiêu phách lạc, cũng chẳng còn lòng dạ nào lo cho chiếc Orange 14 Pro yêu quý bị phá hỏng, lảo đảo chạy trối chết khỏi nơi này.
Nếu Lãnh Cửu Trạch đi cùng Khương Nhuyễn Nhuyễn còn khiến người ta thấy thấp thoáng chút nhân tình, thì Hắc Ưng trong mắt mọi người chính là sát thần danh xứng với thực.
Anh ta có thể thản nhiên đứng nhìn bọn họ bị zombie cắn chết mà chẳng hề lay động, giết zombie thì như bổ dưa. Thêm gương mặt lạnh cứng, kiểu người mà trẻ con chỉ liếc qua một cái cũng khóc thét.
Cô ta vẫn nhớ chuyện trước đó có người phụ nữ suýt bị ném ra ngoài cho zombie ăn, bởi vậy trốn được bao xa hay bấy nhiêu.
Lãnh Cửu Trạch thấy người đã đi, ánh mắt âm lạnh thu về. Thấy người trong lòng mình ngủ ngon lành, anh hơi không vừa ý, cúi xuống cắn nhẹ một cái lên má cô, đến khi nghe cô hừ khẽ mới chịu buông.
Khương Nhuyễn Nhuyễn tưởng mình sẽ trằn trọc cả đêm, ai ngờ vừa mở mắt trời đã sáng. Lãnh Cửu Trạch ngồi bên cạnh với gương mặt đen sì, quầng mắt xanh xám trông như mất ngủ nặng.
Tim cô giật thót, chẳng lẽ zombie lại đến?
"Sao vậy, anh Cửu Trạch?"
Sắc mặt Lãnh Cửu Trạch cực khó coi.