Cô nàng tối qua ôm chặt anh không buông, vừa hửng sáng nhiệt độ lên đã thẳng chân đá anh ra. Bị hành hạ cả đêm, vất vả lắm mới chợp mắt lại bị đá tỉnh, ai mà vui cho nổi.
Người phụ nữ này dùng xong là đá, nếu không phải đang ở bên ngoài thì anh đã dạy dỗ cô đàng hoàng rồi.
"Ngủ ngon phết nhỉ? Ai tối qua ôm tay anh bảo mình không ngủ được hả?" Lãnh Cửu Trạch cười trêu chọc.
Mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn đỏ bừng, lời nịnh nọt bật ra ngay: "Thì chẳng phải vì có anh Cửu Trạch ở bên cạnh nên em mới thấy an toàn sao?"
Lãnh Cửu Trạch hừ lạnh, khóe môi nhếch lên nụ cười ghét bỏ, nhưng mây mù trên mặt đã tan.
"Sếp, zombie đã tản hết rồi, những người bên ngoài ầm ĩ đòi về." Hắc Ưng thấy hai người bước ra, tiến lên báo.
"Muốn cút thì cút, ai giữ họ lại?" Lãnh Cửu Trạch lạnh giọng.
Sự tốt bụng của anh không dành cho đám người này.
Hắc Ưng nói: "Có lẽ bọn họ muốn đợi chúng ta mở đường."
Zombie tuy đã tản, nhưng vì động tĩnh hôm qua mà chúng kéo tới không ít. Đám người kia nóng ruột muốn rời đi về nhà, nhưng có dám trực diện với những sinh vật đáng sợ kia hay không lại là chuyện khác.
Ánh mắt Lãnh Cửu Trạch càng thêm lạnh.
Từ trước đến nay chưa ai dám chiếm lợi của anh, hôm qua cho bọn họ vào là vì siêu thị này không phải của anh, anh cũng lười quản. Giờ lại thật sự coi anh như vệ sĩ cho bọn họ?
Anh nhếch môi khinh bỉ: "Thu dọn, đi thôi."
Hắc Ưng biết, một khi sếp lộ vẻ này thì chắc chắn đám người kia xui xẻo rồi. Anh ta gật đầu.
Ba người bước ra ngoài. Đêm qua lũ zombie gào rít suốt bên ngoài, ai nấy đều mất ngủ, mặt mày xanh xám.
Chỉ có người như Khương Nhuyễn Nhuyễn, miệng thì bảo sợ nhưng đã ngủ là chẳng biết trời đất là trông còn tươi tỉnh.
Thẩm Tình đứng sau lưng anh trai, thấy sắc mặt hồng hào của Khương Nhuyễn Nhuyễn, lại nghĩ tới chiếc điện thoại bị hỏng của mình, tức đến nhói cả tim gan.
Đó là mẫu mới nhất cô ta vay tiền mua, tiền còn chưa trả xong.
Hôm qua cô ta còn trang điểm kỹ càng, ngủ một đêm dậy, mặt bóng dầu đến mức có thể đem đi xào rau. Lại sợ mọi người bỏ đi, cô ta chẳng dám rời nửa bước, cứ đứng đây chờ.
Bây giờ cả khuôn mặt như ma quỷ, chẳng còn chút tinh xảo của hôm qua.
Thấy hai người kia, trong lòng cô ta rủa thầm: Thật không biết xấu hổ.
"Anh Cửu Trạch, chúng ta đi luôn bây giờ à?" Nhìn hơn chục người đang ùa tới vây quanh, Khương Nhuyễn Nhuyễn khẽ nhíu mày.
"Ừ."
Nghe hai người nói vậy, đám người lập tức mắt sáng rỡ, tay xách nách mang đủ thứ, thật sự coi họ như vệ sĩ.
Người thông minh nhất vẫn là anh chàng tối qua nói chuyện với Khương Nhuyễn Nhuyễn. Đồ đạc anh ta nhét hết vào ba lô leo núi, không biết moi ở đâu ra một cây gậy bóng chày, còn khôn ngoan quấn băng dính lên tay chân để tránh bị cào xước.
Lần đầu tiên Khương Nhuyễn Nhuyễn thấy, thì ra xem phim zombie cũng hữu ích đến vậy. Trước đây xem Train to Busan, sao cô lại chỉ mải khóc vì xúc động chứ?
Hắc Ưng đẩy kệ hàng chắn trước cửa sang một bên, liếc nhìn đám người, tốt bụng nhắc: "Tốt nhất các người nên đi trước."
Mọi người không hiểu, liền hỏi: "Vì sao? Chẳng lẽ định bắt chúng tôi mở đường cho các người à? Tôi nói chứ mấy người trẻ bây giờ sao thế, ai nấy sợ chết vậy?"
Có người chờ cả đêm đã bực sẵn, nghe thế liền bùng nổ chửi ầm lên.