Nghe người nhà họ Khương nói cô có bạn trai rồi, thích đến nỗi ngày nào cũng chạy đi chơi.
Biết rõ anh đã về mà cũng chẳng có lấy một câu chào hỏi, càng đừng nói đến chuyện sang nhà thăm nom.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lãnh Cửu Trạch không khỏi bực bội. Cô nhóc mà anh luôn nhớ nhung suốt bao năm trời, vậy mà giờ lại như thể chưa từng tồn tại.
Cảm giác hụt hẫng đó làm anh chẳng thể nào vui nổi mỗi khi nhìn thấy cô.
Ấy thế mà hôm nay cô lại đâm sầm vào anh như không có chuyện gì xảy ra.
Tự mình đâm phải anh rồi lại ôm mũi khóc lóc, y như cái kiểu làm nũng hồi nhỏ. Cô yếu ớt, mít ướt đến sợ.
Trước ánh mắt kinh ngạc của người nhà, Khương Nhuyễn Nhuyễn được Lãnh Cửu Trạch bế về tận nhà.
Phòng cô ở tầng hai, đối diện với biệt thự nhà họ Lãnh.
Lãnh Cửu Trạch không nán lại lâu, cũng chẳng nói nhiều.
Chờ anh rời đi, Khương Nhuyễn Nhuyễn mới dần hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra.
Cô được anh bế theo kiểu công chúa về tận cửa nhà. Ý thức được chuyện này, mặt cô lập tức đỏ bừng.
Cơ bắp anh đúng là đỉnh của chóp, bế cô nhẹ như không. Trời ơi, dáng người ấy chẳng phải chính là hình mẫu trong giấc mơ của cô suốt bao năm qua sao?
Cô luống cuống vỗ lên má mình: "Khương Nhuyễn Nhuyễn, người ta là đại phản diện đấy! Dám mơ mộng đến người ta, cô chán sống rồi hả?"
Lãnh Cửu Trạch vừa rời khỏi, cửa phòng đã bị người ta đẩy ra.
Là cô ruột Khương Thu Vân và cô em họ Vương Tiểu Mộng.
Năm Khương Nhuyễn Nhuyễn mười lăm tuổi, cha mẹ cô qua đời vì tai nạn giao thông, để lại cho cô một khối tài sản khổng lồ.
Cô ruột và dượng viện cớ chăm sóc cô để dọn vào sống trong biệt thự nhà cô, vừa ở là ở liền năm năm.
Khi đó cô còn nhỏ, không biết phản kháng nên cứ thế mặc họ muốn làm gì thì làm.
"Ơ kìa, Nhuyễn Nhuyễn, sao con với cậu Lãnh lại thân nhau thế?"
Giọng Khương Thu Vân vang lên, trên mặt là nụ cười lấy lòng: "Trước đây cô đã bảo con cố gắng giữ quan hệ tốt với người ta rồi mà. Nhìn cậu ấy xem, đẹp trai thế kia, có phải hơn hẳn cái cậu bạn trai của con không?"
Câu này nghe thì có lý, nhưng Khương Nhuyễn Nhuyễn thừa hiểu Khương Thu Vân chưa bao giờ thật lòng lo cho mình. Mục đích duy nhất chỉ là muốn kéo quan hệ với nhà họ Lãnh để dễ bề mưu tính sau này.
Chỉ cần cô đi lấy chồng, căn nhà này mặc nhiên sẽ thuộc về họ.
Vương Tiểu Mộng đứng bên cạnh, giọng chua chát: "Mẹ nói gì thế? Chị Nhuyễn Nhuyễn chẳng phải có bạn trai rồi à? Vậy mà còn thân thiết với anh Cửu Trạch như vậy, nếu bị người ngoài thấy được chẳng phải sẽ bị chửi là không biết liêm sỉ sao?"
Ngay ngày Lãnh Cửu Trạch trở về, Vương Tiểu Mộng đã gặp anh.
Chỉ một ánh nhìn thôi mà tim đã loạn nhịp.
Người đàn ông đó đẹp đến mức làm người ta không thể rời mắt, cô ta vừa nhìn đã yêu, thậm chí còn muốn dâng cả đời này cho anh.
Nhưng khổ nỗi người ta quá xa cách, Vương Tiểu Mộng muốn tiếp cận thôi cũng đã tốn hết công sức.
Vậy mà con tiện nhân Khương Nhuyễn Nhuyễn này đã có bạn trai rồi lại để anh Cửu Trạch bế về tận nhà!
Khi nãy chứng kiến cảnh đó, Vương Tiểu Mộng tức đến suýt ngất.
Vốn dĩ hai chị em đã chẳng ưa nhau, giờ lại càng thấy ghét không để đâu cho hết.
Khương Thu Vân thấy con gái nói vậy thì lập tức véo cô ta.
Bà còn không rõ chuyện này sao? Nhưng hiện giờ người duy nhất có thể kết nối với nhà họ Lãnh chỉ có Khương Nhuyễn Nhuyễn.